Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 548:
Kiểm tra sơ bộ kh vấn đề gì lớn, nghỉ ngơi vài ngày là thể lành lại. Mộng An Nhiên đứng dậy, ánh mắt lướt qua bố mẹ: “Tối nay cứ ăn ở Thính Vũ Hiên ạ, con kêu mang thức ăn tới, đừng để chị lại nhiều.”
“Được được được.” Tô Uyển Mạn vội vàng gật đầu, xót xa con gái lớn, “Tối nay làm món chân giò kho tàu, ăn gì bổ n.”
Mộng Trăn lập tức đầy vẻ u oán, “Mẹ! Con đâu heo đâu.”
Cả gia đình bật cười khúc khích.
Nghe th tiếng cười, Mộng Vũ Thư kéo cửa phòng bước ra, nghi hoặc Mộng Trăn đang ngồi trên sập được mọi vây qu: “Chị vậy? Bị thương ?”
“Trẹo chân một chút, An Nhiên nói kh nghiêm trọng.” Mộng Trăn cười xua tay, ý bảo đừng lo lắng.
lại đưa mắt em gái, th đối phương khẽ gật đầu, mới yên tâm.
“Đúng , em việc muốn tìm đây.” Mộng An Nhiên nh chóng bước tới, khoác tay Mộng Vũ Thư kéo ra ngoài cửa.
--- Chương 362 ---
sẽ kh đội cái mặt này mà yêu đơn phương đ chứ?
“Chuyện gì mà vội thế?” Mộng Vũ Thư ngơ ngác bị em gái kéo ra sân, sau đó th chiếc lọ thủy tinh bị vùi trong đống tuyết – thằng em trai nói sẽ mang tuyết trên đỉnh núi về cho .
Kh ngờ lại thật sự mang về.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
chiếc lọ đựng tuyết chẳng khác gì tuyết xung qu, Mộng Vũ Thư kh nhịn được bật cười thành tiếng. Hành động đôi khi ngây ngô của thằng em trai lại chất chứa đầy tình yêu và sự quan tâm.
“Xem ra đã vui vẻ hơn một chút .” Mộng An Nhiên hài lòng nụ cười trên gương mặt trai, cô ngồi phịch xuống đống tuyết, thoải mái như vừa ký kết một dự án lớn.
Mộng Vũ Thư kinh ngạc cô, ánh mắt dường như đang hỏi làm cô biết đang buồn.
Mộng An Nhiên nhún vai, “Đây là địa bàn của em, khắp nơi đều tai mắt của em.”
Mộng Vũ Thư suy tư đảo mắt, chợt hiểu ra: “Là Nghệ Đồng nói cho em biết à?”
“Hả?” Mộng An Nhiên nhướng mày, “ lại nghĩ ngay đến cô ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-548.html.]
“Vì hôm nay ngoài Kỷ Lan ra, chỉ gặp cô .” Mộng Vũ Thư ngồi xuống bên cạnh em gái, chiếc lọ thủy tinh tùy tiện cắm vào tuyết, nghiêng đầu cô: “Nghệ Đồng nói với em thế nào?”
“Cô nói kh biết nói sai lời gì kh, cảm th lúc tâm trạng kh tốt lắm.” Mộng An Nhiên nói thật, dùng vai huých nhẹ trai, cười đầy ẩn ý: “ ơi, kh ngờ cũng biết giấu tâm sự đ nhé?”
Bình thường Mộng Vũ Thư luôn tỏ ra ung dung, bình thản, như thể tâm cảnh siêu thoát trần tục, cô còn tưởng chỉ một lòng đóng phim, kh bị chuyện gì khác làm phiền.
Quả kh hổ là ảnh đế, lại giấu kín đến vậy.
Nếu kh Hàn Nghệ Đồng nhắc một câu, cô còn chẳng nhận ra trai tâm sự.
“Kể nào.” Mộng An Nhiên vốc một nắm tuyết, vo thành quả cầu trong lòng bàn tay, chán nản ném .
Quả cầu tuyết chạm đất tan ra ngay lập tức, hòa vào tuyết đọng, như chưa từng tồn tại.
“Ừm ” Mộng Vũ Thư kéo dài âm cuối như đang do dự, suy nghĩ lâu, hạ giọng nói: “Đây là bí mật, em kh được nói cho khác biết đâu đ.”
Vừa nghe lời mở đầu quen thuộc là biết chuyện hóng hớt , mắt Mộng An Nhiên lập tức sáng lên, cô nhích m.ô.n.g lại gần trai hơn: “Em chắc c sẽ kh nói cho ai đâu, ngay cả Tần Mộc cũng kh nói.”
Mộng Vũ Thư cưng chiều cười một tiếng, chắc c là tin tưởng miệng kín như bưng của em gái, liền chia sẻ chuyện giấu kín trong lòng : “ trong lòng.”
Vài chữ ngắn ngủi, Mộng An Nhiên kinh ngạc đến nỗi há hốc miệng kh ngậm lại được: “ yêu đương à?”
“Chưa yêu.” Mộng Vũ Thư vội vàng bịt miệng em gái, cẩn thận liếc cánh cửa, xác nhận bên trong kh nghe th gì, mới bu tay tiếp tục nói: “Hồi đại học, bạn học lớp bên cạnh.”
Mộng An Nhiên khó tin cau mày, vẻ mặt phức tạp chằm chằm gương mặt tuyệt sắc của Mộng Vũ Thư, “ ơi, sẽ kh đội cái mặt này mà yêu đơn phương đ chứ?”
Mộng Vũ Thư kh nói gì, mím môi coi như ngầm thừa nhận.
“Tại chứ?” Mộng An Nhiên khó hiểu, cô cảm th với tính cách, ngoại hình, ều kiện gia đình của Mộng Vũ Thư, chỉ cần dũng cảm theo đuổi, chắc c sẽ kết quả.
Lùi một vạn bước mà nói, cho dù kh kết quả, ít nhất cũng đã cố gắng thì sẽ kh để lại tiếc nuối.
Mộng Vũ Thư kh trả lời câu hỏi của em gái, chậm rãi kể lại câu chuyện quen biết: “Tuy chúng ta kh cùng lớp, nhưng môn diễn xuất thì học chung. Năm nhất, được phân c diễn chung với cô trong bài kiểm tra ngẫu hứng, diễn vai một cặp vợ chồng chạy nạn thời chiến tr. Cô diễn giỏi, khi th cô rơi nước mắt, đầu như trống rỗng, đau lòng đến nỗi kh hề nhận ra đang diễn.”
vừa nói vừa cười, như thể đang hồi tưởng lại một khoảng thời gian tươi đẹp, và những cảnh tượng dường như hiện ra ngay trước mắt.
“Cũng từ lúc đó, chúng ta mới giao lưu, khi thi cuối kỳ tự do lập nhóm, đều kh hẹn mà cùng chọn đối phương.” rũ mắt xuống, bỗng thêm vài phần lạc lõng, “Chúng ta từng diễn vợ chồng, từng diễn tình nhân, từng diễn những đối tượng mập mờ yêu thầm nhau thời th xuân. Nhưng trong thực tế, lại chỉ thể dừng lại ở giai đoạn bạn bè.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.