Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 562:
Phía cửa vào phía Bắc đột nhiên bùng nổ một trận hét chói tai, đám đ ên cuồng đổ dồn như thể bị nam châm hút.
Bức tường do bảo vệ tạo thành bị xô đổ tan tác, một cô gái bị giẫm mất giày vải, nhưng vẫn chân trần tiếp tục chen lên.
Trên tầng hai của quán cà phê đối diện đường, Tần Mộc nhíu mày cảnh tượng mất kiểm soát bên dưới, lần đầu tiên tận mắt chứng kiến sức mạnh của lưu lượng trong giới giải trí.
“Em chắc c muốn vào bây giờ ?” kiểm tra khẩu trang của Tần Yên lần thứ ba, “Kh an toàn chút nào.”
Tần Yên kéo vành mũ xuống thấp hơn, ngón tay vô thức vuốt ve mép vé th hành: “Nhưng mà em muốn vào sớm để xin chữ ký…”
Lời còn chưa dứt, góc Tây Nam đột nhiên bùng nổ một làn sóng âm th dữ dội hơn.
Mộng An Nhiên đặt ống nhòm xuống, nhếch môi đầy vẻ ung dung: “Thần tượng của cô bé nhà đến .”
Qua ô cửa kính dính đầy vết nước, họ th chiếc xe bảo mẫu của Kiều Ức Thần buộc dừng cách đó năm mươi mét.
vừa thò nửa ra, làn sóng âm th trên cả con phố đã làm đổ cả thùng rác bên đường.
Một cô gái đội tai thỏ bật khóc ngay tại chỗ, tay run rẩy giơ cao bảng đèn, nét móc của chữ “Thần” bị lem mất một góc.
“Sợ nhất là đến xem concert của .”
Giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau, m quay đầu lại, th Mộng Vũ Thư tháo kính râm và khẩu trang, chút mệt mỏi tới.
Mộng An Nhiên mắt mày cong cong, “Một thần tượng khác cũng đến .”
“ Vũ Thư!” Mắt Tần Yên lập tức sáng rực, hăng hái chạy tới làm tiểu tùy tùng, nhận l kính râm của mà vui vẻ săm soi.
Mộng Vũ Thư khẽ thở dài: “Vừa từ phim trường ra đã bị fan vây kín, đến đây lại chen chúc với fan của Kiều Ức Thần, mà còn kh thể để khác nhận ra.”
ngồi vào chỗ trống bên cạnh em gái, em gái đẩy cho một cốc Cappuccino.
“Cảm ơn.” cầm cà phê lên nhấp một ngụm, vị ngọt ngào bùng nổ trong khoang miệng, phần nào xoa dịu sự mệt mỏi của .
“Khi nào chúng ta qua ạ?” Tần Yên đã nóng lòng kh đợi được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-562.html.]
Theo đuổi thần tượng bao nhiêu năm, luôn học ở nước ngoài, khó khăn lắm mới cơ hội đến xem concert của Kiều Ức Thần, cô đã mong đợi nửa tháng nay chỉ chờ ngày hôm nay.
“Kh vội, để Vũ Thư của em nghỉ ngơi chút đã.” Tần Mộc chua chát trêu chọc một câu, em gái gặp Mộng Vũ Thư còn vui hơn gặp ruột , đồ vô lương tâm.
“À đúng đúng , Vũ Thư nghỉ ngơi chút đã, bên dưới còn bao nhiêu đang xếp hàng vào cửa, chúng ta kh cần vội.” Tần Yên ngoan ngoãn ngồi đối diện Mộng Vũ Thư, đôi mắt sáng rực chằm chằm vào .
từ xa thì đẹp trai, gần thì càng đẹp trai, thật còn đẹp trai hơn trên màn ảnh, càng càng đẹp, mãi kh chán vậy chứ!
Dưới ánh mắt nóng bỏng của Tần Yên, Mộng Vũ Thư bất đắc dĩ khẽ cười. Em gái đáng yêu, em gái nhà họ Tần cũng khá đáng yêu.
Một cô em gái đáng yêu như vậy, lại còn là fan nhỏ của , đột nhiên cảm th việc thể vào giới giải trí làm diễn viên là một ều may mắn.
Đợi thêm hơn nửa tiếng nữa, mọi mới đứng dậy đến sân vận động, lẻn vào từ lối VIP.
Cánh cửa an toàn dày cộp ngăn cách sự ồn ào bên ngoài, trợ lý nhỏ của Kiều Ức Thần đến đón , dẫn họ đến phòng chờ.
Đến trước cửa phòng chờ của Kiều Ức Thần, Tần Yên mới phát hiện lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Mặc dù biết thần tượng là bạn thân của chị dâu, nhưng lần đầu tiên gặp mặt gần như vậy, cô vẫn căng thẳng.
Cánh cửa gỗ mở ra, Kiều Ức Thần đang ngồi trước bàn trang ểm dặm lại phấn.
th đến qua gương, lập tức nở nụ cười: “Ôi, đến ? Hôm nay mà đ đủ thế này?”
“Giới thiệu một chút.” Mộng An Nhiên chủ động nói, “Bạn Kha Nại, làm bác sĩ tâm lý. Và em gái ruột của Tần Mộc, Tần Yên, fan nhỏ của .”
“Chào mọi .” Kiều Ức Thần xoay lại, lịch sự chào hỏi. Ánh mắt dừng trên cô gái đáng yêu mặc bộ vest phong cách tiểu thư Chanel màu trắng, nói: “Yên Yên kh? Vũ Thư nhắc với em thích nghe nhạc của , đặc biệt mang theo album phiên bản quý hiếm.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
mặc quần jean rách màu đen, chưa thay trang phục biểu diễn. Điều đó tạo nên sự tương phản hơi kỳ cục với lớp trang ểm tinh tế đặc biệt trên mặt , nhưng vẫn kh thể che giấu vẻ đẹp trai.
Tần Yên phấn khích đến mức gần như muốn nhảy cẫng lên, Tần Mộc tiện tay xoa đầu cô: “Xem em kìa, hưng phấn như trúng số độc đắc, chắc sắp quên mất ruột là ai hả?”
“ thể chứ? trai yêu quý của em mãi mãi là em ngưỡng mộ nhất.” Tần Yên giả vờ vỗ vai trai, tiện thể bổ sung một câu: “Trong đời này, hành động mà khiến em kính phục nhất, chính là tìm cho em một chị dâu tốt như vậy đ!”
Tần Mộc: …Đồ vô lương tâm.
Trong phòng chờ thoang thoảng mùi hương cam quýt, khi Kiều Ức Thần cúi l album viền vàng từ tủ đựng đồ ra, Tần Yên chú ý th sau gáy một vết xước mới, tr như bị vật sắc nhọn nào đó cứa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.