Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 583:
Vì nhóm này thể ở bên Lục Dật lâu như vậy, chứng tỏ rằng cả về khả năng sắc mặt đoán ý khác lẫn năng lực bản thân, họ đều được Lục Dật c nhận.
Ít nhất là mười m năm nay, cô đấu sống đấu c.h.ế.t với Lục Dật trước mặt ngoài, mỗi lần gặp nhóm c tử bột bên cạnh ta, tất cả đều lịch sự gọi cô một tiếng “Đại tiểu thư”, chưa bao giờ mượn thế của Lục Dật để hạ thấp cô.
Điều này chứng tỏ, họ ra được địa vị của cô trong lòng Lục Dật.
Cô chỉ kh ngờ rằng, nhóm “c tử bột” bên cạnh Lục Dật lại mạnh hơn cô tưởng, thậm chí thể trong thời gian ngắn như vậy mà dọn dẹp sạch sẽ tất cả những bình luận tiêu cực về cô trên mạng.
“Chuyện khách sạn Lệ Đường đã biết .” Mộng An Nhiên thu hồi ánh mắt dò xét, bước chậm rãi trên đôi giày cao gót nhọn vào. Lý Mặc vội vàng lùi sang một bên, nhường vị trí trung tâm sofa cho cô.
Cô ngồi xuống, sửa lại vạt váy, nghiêng mắt Lục Dật: “Đã th báo cho Đoạn Kính Dao giải quyết hậu quả , dù cũng là hai, đừng lúc nào cũng gây rắc rối cho em trai .”
Lục Dật cười khẩy một tiếng, khoác vai Mộng An Nhiên, kéo cô vào lòng.
“Em gái, em đang quan tâm , hay đang quan tâm Đoạn Kính Dao vậy?”
Cánh tay Lục Dật như gọng kìm siết chặt vai Mộng An Nhiên, mùi tuyết tùng nhàn nhạt trên hòa lẫn với mùi rượu whisky nồng nặc, bao trùm cô một cách đầy tính chiếm hữu.
“Đương nhiên là quan tâm .” Mộng An Nhiên mặt kh đổi sắc đẩy ra, đầu ngón tay chạm vào n.g.ự.c giữ khoảng cách, “Dù thì những rắc rối gây ra, cuối cùng đều do dọn dẹp.”
Những c tử bột trong phòng bao nín thở, mắt mũi mũi tim – dám nói chuyện với Lục nhị thiếu như vậy, cả Kinh thành e rằng chỉ vị này.
Lục Dật đột nhiên cười khẽ thành tiếng, tháo kính râm tùy tiện ném . Đôi đồng tử màu hồng nhạt dưới ánh đèn neon toát lên vẻ yêu dị đến kinh : “Dọn dẹp?”
đột ngột bóp chặt cằm Mộng An Nhiên, “Em rõ ràng giỏi nhất là… biến phiền phức thành xác chết.”
Năm chữ cuối cùng được nói sát bên tai cô, hơi thở ấm nóng khiến cô rùng .
--- Chương 385 ---
Con rắn độc biết giấu n vuốt nhất
Lãnh Hàn Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-583.html.]
Mộng An Nhiên kh hề sợ hãi, thẳng vào mắt , khóe môi cong lên một nụ cười r mãnh: “ nói thế là phỉ báng đ, nào làm chuyện thương thiên hại lý bao giờ.”
“Đó là đương nhiên, những chuyện đó, đều để Lục Hành làm thay em .” Lục Dật nhẹ nhàng vuốt ve lọn tóc mai của Mộng An Nhiên, hành động nhỏ nhặt lại đặc biệt đáng sợ, “Ví dụ như, Tô Tg – tai mắt mà Lục Hành cài bên cạnh trước đây. Chẳng vì em vài ba câu nói mà bị Lục Hành tiễn gặp Diêm Vương ?”
Mộng An Nhiên đột nhiên nắm l cổ tay Lục Dật, đầu ngón tay ấn mạnh vào mạch đập của : “Chuyện này mới là nạn nhân đúng kh? Tô Tg mua chuộc Mao Hạ Băng hãm hại , âm mưu khiến thân bại d liệt…”
Đầu ngón tay cô dùng sức, nhưng giọng nói lại nhẹ như l vũ: “Tô Tg là của Lục Hành, ta tự nguyện giải quyết thì cần gì tự làm bẩn tay?”
Giây tiếp theo, Mộng An Nhiên bị ấn ngược xuống sofa, đầu gối Lục Dật đè lên vạt váy cô, trong tay kh biết từ lúc nào đã thêm một con d.a.o bướm, mũi d.a.o lơ lửng cách cổ họng cô ba centimet: “Em gái thân yêu của mới là con rắn độc giỏi giấu n vuốt nhất, kh bằng cùng chơi một trò chơi ?”
“Trò chơi?” Mộng An Nhiên cười khẩy, đột nhiên nhấc chân dùng mũi giày cao gót chống vào eo , “Là thả chó dọa , hay là trói ném xuống s?”
Mũi d.a.o lại tiến gần thêm một centimet.
Mọi nín thở nhau, cách sống của hai em này thật đặc biệt, đấu sống đấu c.h.ế.t bao nhiêu năm, tuy chưa từng nhẫn tâm đoạt mạng đối phương, nhưng những vết sẹo do tự tương tàn để lại thì kh ít.
Lỡ may lần nào thất thủ, bị thương nặng, nói kh chừng thật sự sẽ mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t mất!
Nhưng họ kh dám lên tiếng, Dật thiếu mà phát ên lên thì kh ra nhà tang lễ cũng vào phòng cấp cứu.
Ai dám xen vào chứ!
“Kh chơi với nữa.” Mộng An Nhiên dùng sức ở chân, đá Lục Dật trở lại ghế sofa.
Cô tao nhã thu chân lại, sửa sang vạt váy.
“Vài ngày nữa dự đám cưới nhà họ Minh và Liễu, kh thời gian dọn dẹp đống hỗn độn của . Đoạn Kính Dao tuy đã nắm quyền Tập đoàn Hoành Dật, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là mới vào nghề, kh ít trong giới kinh do đang nhăm nhe . Khuyên sau này hãy suy nghĩ kỹ càng hành động, bớt gây rắc rối cho em trai .”
Lục Dật cúi đầu chìm vào im lặng, tr vẻ thất vọng, hồi lâu sau mới thốt ra một câu yếu ớt: “Hóa ra, em vẫn quan tâm ta hơn.”
Mộng An Nhiên bực bội trợn trắng mắt, khinh thường liếc một cái: “Đừng giả vờ! là thế nào còn kh rõ ?”
Th hai đã ngừng chiến, Lý Mặc vội vàng tiến lên, cười hì hì nói: “Hiếm khi Đại tiểu thư đích thân quang lâm, mọi cùng uống vài ly chứ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.