Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 640:
Mộng An Nhiên chống cằm, lườm một cái, " đợi đ, sớm muộn gì cũng moi lại từ ."
Tiêu Hàn cười ha hả, "Được thôi, cô moi được thì cứ moi lại !"
Tiêu mẫu nghe tiếng động cơ ô tô liền ra, th chiếc siêu xe màu bạc quen thuộc, kh khỏi nhón muốn rõ trong ghế lái.
Kết quả, lại th con trai đang nắm tay Mộng An Nhiên, vừa nói vừa cười.
Trời ơi!
Con trai kh đang yêu Mộng Chân ?
lại với em gái của Mộng Chân... còn ra thể thống gì nữa!
Trong xe.
Tiêu Hàn nắm tay Mộng An Nhiên, ngắm nghía chiếc nhẫn kim cương trên ngón giữa của cô, đáy mắt đầy vẻ ngưỡng mộ: "Oa! Tần Mộc thật hào phóng, nhẫn cầu hôn dùng kim cương tím năm carat , nhẫn cưới chẳng lẽ kh ít nhất bảy carat ?"
Đây còn là viên chủ, chưa tính đến những viên kim cương nhỏ xung qu!
Hơn nữa thiết kế phức tạp, ước chừng phí thiết kế và phí nhân c đều kh thấp.
"Đẹp là được , đều kh thiếu tiền." Mộng An Nhiên nói vậy, nhưng nụ cười lại tràn đầy mật ngọt.
"Ôi chao chao, tiểu thư lại hạnh phúc kìa!" Tiêu Hàn liếc cô một cái, ngữ ệu toàn là trêu chọc.
rụt tay lại, "Nói thật lòng, chiếc nhẫn này của cô thiết kế đẹp thật, cũng muốn. Lát nữa bảo giới thiệu nhà thiết kế cho !"
" tìm quán cà phê Nhà Hoa trên bản đồ , bà chủ chính là nhà thiết kế của chiếc nhẫn này..."
Mộng An Nhiên thu hồi tầm mắt, bất chợt th Tiêu mẫu đang đứng phía trước xe, dùng ánh mắt dò xét đánh giá cô.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô thầm chửi một tiếng: "Chết tiệt."
Cô mạnh mẽ thúc vào Tiêu Hàn đang mải mê tìm kiếm trên định vị.
Tiêu Hàn khó hiểu cô, nhưng th cô đã đẩy cửa xuống xe.
Lúc này mới để ý, mẹ kh biết từ lúc nào đã xuất hiện, sắc mặt đen như Bao C.
vội vàng xuống xe theo.
"Bác gái, lại gặp ạ, cháu đưa Tiêu Hàn về." Mộng An Nhiên lễ phép chào hỏi.
"Ừ." Thái độ của Tiêu mẫu khác hẳn lần gặp trước, bà lạnh lùng trừng mắt đứa con trai đang vội vã tới, giọng nói lạnh đến mức thể đóng băng: "Tiêu Hàn, con về Kinh Thị từ lúc nào? kh nói với gia đình, lại còn phiền An Nhiên đón con?"
Tiêu Hàn chẳng dám ho he nửa lời.
biết mẹ thể đã hiểu lầm, nhưng bây giờ dù giải thích gì nữa, mẹ cũng sẽ cho rằng đang ngụy biện.
đưa cho Mộng An Nhiên một ánh mắt cầu cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-640.html.]
Tiêu mẫu nh chóng bắt được ánh mắt đó, lập tức trợn tròn mắt.
To gan thật, dám cả gan liếc mắt đưa tình trước mặt bà!
Bà lập tức vặn tai Tiêu Hàn: "Con cái gì? Mắt con liếc đâu thế?"
"Mẹ! Đau quá! Đau đau đau... Tai con sắp rụng !"
Thầy Tiêu ở ngoài muốn mắng ai thì mắng, về nhà lại bị mẹ vặn tai mà kh dám giãy giụa chút nào.
Mộng An Nhiên cười thầm trong bụng, cố gắng mím chặt môi kiềm chế để kh bật ra tiếng cười.
Tiêu mẫu liếc cô một cái, nghiêm giọng nói: "An Nhiên, cháu cũng vào nhà ngồi chút ."
"Dạ vâng." Mộng An Nhiên khẽ gật đầu, ngoan ngoãn như một chú thỏ con.
Tiêu mẫu trực tiếp kéo Tiêu Hàn vào nhà, đến phòng khách, bà vẫy tay về phía ghế sofa: "An Nhiên, ngồi ."
Mộng An Nhiên liếc tai Tiêu Hàn đang đỏ ửng vì bị kéo: "Bác gái, hay là... bác thả ra trước ạ? Tai sắp chảy m.á.u ."
Nghe vậy, Tiêu mẫu cuối cùng cũng bu tay, hung dữ trừng mắt con trai.
Tiêu Hàn xoa xoa tai, đau đến mức biểu cảm méo mó, theo bản năng chạy đến bên Mộng An Nhiên: "Đại tiểu thư, cô xem nh , tai đứt kh?"
Mộng An Nhiên ghét bỏ liếc ta một cái: "Kh đứt đâu, chỉ hơi rách thôi, tối bôi chút thuốc mỡ."
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực đang chiếu tới, Mộng An Nhiên ngẩng đầu đối diện với ánh dò xét của Tiêu mẫu.
nói rằng khí thế của xuất thân từ quân đội đúng là khác biệt, ngay cả Mộng An Nhiên cũng chút lòng bàn tay toát mồ hôi.
Cô nịnh nọt nói: "Bác gái đúng là nữ trung hào kiệt ạ."
Sức tay thật lớn, nếu kh bu ra thì tai Tiêu Hàn đâu chỉ đơn giản là rỉ chút m.á.u nữa.
giúp việc nh chóng mang trà nóng lên, lại nh chóng lui xuống.
Bầu kh khí trong phòng khách lạnh lẽo đến mức dường như thể đóng băng cả mười dặm.
Tiêu mẫu đang giận, Tiêu Hàn kh dám giải thích, chỉ Mộng An Nhiên là vẫn giữ vẻ thản nhiên.
Cô mở lời trước: "Bác gái, lẽ bác đã hiểu lầm. Tiêu Hàn và chị cháu đã chia tay, hôm nay cháu chỉ mua sắm cùng để giải khuây thôi ạ."
"Chia tay?!" Tiêu mẫu tức thì trừng mắt Tiêu Hàn, như thể muốn nuốt sống ta vậy.
--- Chương 423 ---
Nghe nói ‘túi’ chữa bách bệnh
"Chân Chân dịu dàng chu đáo như vậy, lại chia tay? Con làm chuyện gì lỗi với ta kh?" Miệng Tiêu mẫu như khẩu liên th, dồn dập hỏi tới tấp Tiêu Hàn.
"Kh !" Tiêu Hàn bị hỏi đến phát bực, biết ngay là mẹ sẽ kh bu tha cho , nên tối qua mới kh muốn về nhà ngủ.
Th tâm trạng ta vừa mới khôi phục lại sắp sụp đổ, Mộng An Nhiên kh nhịn được xen vào: "Bác gái, kh trách Tiêu Hàn đâu ạ, đúng là tính cách kh hợp với chị cháu, chia tay là tốt cho cả hai."
Chưa có bình luận nào cho chương này.