Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô

Chương 670:

Chương trước Chương sau

Vừa nghe Mộng An Nhiên nói bệnh của mẹ Ngô Ngọc đã vô phương cứu chữa, giờ th Ngô Ngọc đáng yêu ngoan ngoãn như vậy lại càng th đáng thương hơn.

Đứa trẻ nghe lời hiểu chuyện như vậy, mất cha lại sắp mất mẹ, sau này làm đây?

Mẹ Ngô Ngọc tuổi ngoài ba mươi, nhưng vì bệnh nặng triền miên, sắc mặt tiều tụy th rõ, đôi mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi.

Chu Kiến đầy biết ơn, nước mắt lưng tròng: “ Chu, nghe y tá nói đã giúp đóng tiền thuốc và viện phí, thật kh biết báo đáp ân tình này của thế nào.”

Chu Kiến cúi bế Ngô Ngọc lên: “Kh cần khách sáo, th Ngọc Ngọc khá đáng yêu, muốn nhận con bé làm em gái nuôi.”

Nước mắt nóng hổi chảy dài từ khóe mắt mẹ Ngô Ngọc, bà biết trong lòng thời gian kh còn nhiều.

Chu chắc c cũng biết cơ thể bà kh chống đỡ được bao lâu nữa, nên mới nhận Ngọc Ngọc làm em gái nuôi, để Ngọc Ngọc sau này chỗ dựa.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Mộng An Nhiên đến bên giường ngồi xuống, nắm tay mẹ Ngô Ngọc, kín đáo bắt mạch cho bà.

Mạch tượng hư phù vô lực, dù là sư phụ ra tay, cũng chẳng còn được bao lâu nữa.

Đôi mắt to tròn xoe của Ngô Ngọc về phía mặc đạo bào: “Chị này là ai vậy ạ?”

Mộng An Nhiên nở nụ cười dịu dàng trên môi: “Cô là bạn của Chu Kiến, chuyện muốn nói chuyện với mẹ con.”

Cô liếc mắt ra hiệu cho Chu Kiến, ta lập tức hiểu ý.

Bế Ngô Ngọc lên, ta dỗ dành: “ muốn ăn hamburger kh? đưa con ăn khoai tây chiên uống Coca-Cola nhé?”

“Dạ được!”

Chu Kiến bế Ngô Ngọc rời .

Cửa phòng bệnh đóng lại, Mộng An Nhiên tự giới thiệu lại: “ là Mộng An Nhiên, đồ đệ của Đ y thánh thủ Triệu Từ Tr lão tiên sinh. Chu Kiến mời đến đây, mục đích ban đầu là để xem liệu cô còn khả năng hồi phục hay kh.”

Bà Ngô nắm c.h.ặ.t t.a.y Mộng An Nhiên, cảm kích rơi lệ: “Làm phiền cô chạy một chuyến , cô đừng làm khó, biết sống kh được bao lâu nữa. Nếu Chu đồng ý nhận Ngọc Ngọc làm em gái nuôi, thì mối bận tâm duy nhất này của cũng thể bu xuống được.”

Mộng An Nhiên im lặng một lát, nói: “Gia phong nhà họ Chu nghiêm cẩn, tốt đẹp, Chu Kiến cũng là lòng tốt, Ngọc Ngọc sau này đến nhà họ Chu chắc c sẽ kh chịu thiệt thòi.”

“Vậy thì tốt .” Bà Ngô thở phào nhẹ nhõm, bà cảm th Chu Kiến là tốt, nhưng cũng sợ trong nhà họ Chu sẽ làm khó Ngọc Ngọc.

Cảm giác sống nhờ vả chắc c sẽ kh dễ chịu, nhưng bà kh thể con gái lớn lên được nữa.

Chỉ thể gửi gắm con gái cho đáng tin cậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-670.html.]

Những thân bên cạnh nghe vẻ huyết thống, nhưng nhà ai cũng khó khăn, con cái nuôi.

Đột nhiên lại thêm một của nợ... Bà sợ sau này con gái chỉ số phận chịu uất ức.

Nhà họ Chu gia thế lớn, nhà họ Chu lại phẩm tính lương thiện, chắc là sẽ kh bạc đãi Ngọc Ngọc.

“Nhà họ Chu thể cho Ngọc Ngọc một môi trường sống tốt, cũng sẽ nuôi dạy con bé ăn học.” Mộng An Nhiên nói đến đây thì dừng lại một chút, tay kia xoa lên mu bàn tay bà Ngô.

“Nếu bà muốn Ngọc Ngọc học một nghề để mưu sinh, thể nhận con bé làm đồ đệ, cho con bé theo học Đ y.”

Bà Ngô kinh ngạc há hốc miệng.

Nhận Ngọc Ngọc làm đồ đệ?

D tiếng thần y Triệu Từ Tr bà từng nghe qua, cách đây kh lâu còn đến Thục Châu cứu trợ thiên tai, cứu được nhiều !

Mộng An Nhiên là đồ đệ của Triệu Từ Tr, cô đồng ý nhận Ngọc Ngọc làm đồ đệ, vậy Ngọc Ngọc chẳng là đồ tôn của Triệu Từ Tr ?

Được theo đại sư Đ y học tập, sau này chắc c sẽ một tương lai xán lạn!

“Học y vất vả, nếu bà đồng ý cho con bé theo , lát nữa hãy hỏi ý kiến của Ngọc Ngọc nữa nhé.” Mộng An Nhiên nói.

“Cô chịu nhận Ngọc Ngọc làm đồ đệ, vô cùng cảm kích!” Bà Ngô kh kìm được nước mắt tuôn ra ngoài.

Giờ thì kh lo kh ai giúp bà chăm sóc Ngọc Ngọc nữa .

“Thôi được , đừng khóc nữa, lát nữa Ngọc Ngọc về th sẽ buồn đ.” Mộng An Nhiên rút vài tờ khăn gi trên tủ đầu giường đưa qua.

Đợi khi bà Ngô bình tĩnh lại, Chu Kiến đã bế Ngô Ngọc quay về.

Ngô Ngọc còn chu đáo mang trái cây cho mẹ.

“Mẹ ơi, trái cây Chu Kiến mua này, ngọt lắm ạ!” Ngô Ngọc ngồi bên giường, dùng nĩa nhỏ xiên một miếng dưa hấu đưa đến miệng mẹ.

Trong lòng bà Ngô chỉ toàn hình bóng con , bà nuốt xuống trong nước mắt, đáy mắt lại ngập tràn sự an ủi và hạnh phúc.

Chu Kiến kéo Mộng An Nhiên sang một bên, hạ thấp giọng hỏi: “Cô đã nói gì với mẹ của con bé vậy?”

định nhận Ngọc Ngọc làm đồ đệ.” Mộng An Nhiên kh giấu giếm, “Học y vất vả, Ngọc Ngọc tuổi còn nhỏ, sợ con bé kh kiên trì được. Nếu nhà họ Chu bằng lòng nhận nuôi con bé, thì sau này con bé cũng coi như chỗ dựa.”

“Chuyện này kh thành vấn đề, đã nói với bố mẹ , họ đều đồng ý nhận nuôi Ngọc Ngọc. Hơn nữa, bà nội sức khỏe cần nghỉ ngơi, để Ngọc Ngọc hiểu chuyện ngoan ngoãn, một đứa trẻ bầu bạn, bà nội cũng sẽ vui vẻ hơn nhiều.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...