Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 68:
“Ồ.” Mộng An Nhiên cúi đầu tựa vào lồng n.g.ự.c Tần Mộc, nghe tiếng tim đập dồn dập như trống, kh khỏi cong môi, lòng ngọt ngào như rót mật.
…
Mộng Vũ Thư cảnh quay đêm, khi tan làm về đến nhà đã hơn mười một giờ.
Phòng khách còn lưu lại một ngọn đèn nhỏ, Tô Uyển Mạn vẫn ngồi trên sofa đợi .
“Về à?” Tô Uyển Mạn đứng dậy vào bếp rót nước, tiện miệng hỏi: “Tối nay lại về muộn thế?”
“Con hai cảnh quay đêm trong phim, tối nay quay xong luôn .” Mộng Vũ Thư mệt mỏi đổ vật xuống sofa, đón l cốc nước Tô Uyển Mạn đưa, ừng ực uống cạn một hơi.
Tô Uyển Mạn chằm chằm Mộng Vũ Thư một lúc lâu, cho đến khi đặt cốc nước xuống mới đưa tay vuốt ve má trái của , mày nhíu chặt lại, “Mặt con vậy? lại đỏ thế này?”
kỹ hơn, còn thể th dấu tay, rõ ràng là bị ta tát.
“Kh .” Mộng Vũ Thư kéo tay mẹ ra, cười nhạt, “Do yêu cầu cảnh quay thôi, nghiêm trọng vậy chứ kh đau đâu mẹ.”
Cho dù nói kh đau, nhưng làm mẹ thì lòng vẫn đau.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tô Uyển Mạn vội vàng lục tung tủ tìm thuốc mỡ, “Bôi chút thuốc mỡ cho mau lành, nếu kh ngày mai con học, kh biết ta sẽ bàn tán về con những gì đâu.”
Thuốc mỡ mát lạnh thoa lên mặt, cơn đau rát tức thì tan biến, Mộng Vũ Thư ngoan ngoãn ngồi đó tận hưởng sự yêu thương của mẹ.
Đột nhiên nhớ ra sáng nay Mộng An Nhiên đã ra ngoài đội mưa, mắt khẽ động, hỏi: “An Nhiên về chưa mẹ?”
Tô Uyển Mạn khẽ thở dài, “Về từ lâu , vừa về đến nhà là con bé đã về phòng ngủ luôn, ngay cả cơm tối cũng kh ăn. Mẹ th sắc mặt con bé kh tốt, lẽ là cơ thể kh khỏe, nên cũng kh dám đánh thức con bé.”
Mộng Vũ Thư trầm mặc một lát, quan tâm hôm nay em gái vội vã đâu, nhưng lại cảm th thân phận của cô vốn đã thần bí, nhiều chuyện kh là họ tư cách hỏi đến.
Cơ thể kh khỏe nên ngủ sớm, chắc là hôm nay bị ướt , hơi cảm lạnh.
Ngày mai mua cho em chút thuốc cảm cúm vậy.
“Bố đâu ạ? Hôm nay phỏng vấn thế nào ?” Mộng Vũ Thư lại hỏi.
Bôi thuốc xong, Tô Uyển Mạn vặn chặt nắp hộp thuốc mỡ, “Kh , hôm nay mưa lớn quá, phỏng vấn chuyển sang sáng mai. Vừa hay, sáng mai mẹ để bố chở hai đứa học. Nếu An Nhiên vẫn kh khỏe, con tiện thể đến trường xin phép cho em nghỉ học luôn.”
Nói ra cũng thật hổ thẹn, Mộng An Nhiên đã khai giảng nửa tháng mà làm phụ vẫn chưa cách thức liên lạc với giáo viên chủ nhiệm của cô bé, muốn giúp cô bé xin nghỉ cũng kh biết tìm ai.
Ngày mai hỏi cho rõ, nếu kh cô bé vấn đề gì ở trường, giáo viên cũng kh liên lạc được với họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-68.html.]
Sau một giấc ngủ ngon lành, sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cơ thể Mộng An Nhiên đã khỏe hơn nhiều, ngoài việc giọng hơi khàn thì kh vấn đề lớn nào khác, cũng kh còn cảm th tay chân mềm nhũn.
Thay xong đồng phục Thánh Hoa vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, đang đánh răng thì Mộng Vũ Thư cũng đến.
“Cảm cúm đỡ hơn chưa?” Mộng Vũ Thư đưa tay sờ trán em gái, kh th nóng mới thở phào nhẹ nhõm, “ chóng mặt kh? cần xin nghỉ ở nhà một ngày kh?”
“Kh cần đâu.” Mộng An Nhiên ngậm bọt kem đánh răng, nói năng ấp úng.
Tr cô vẻ tinh thần, đôi mắt đào hoa kia tựa như những đốm lấp lánh, sáng ngời rạng rỡ.
Mộng Vũ Thư cuối cùng cũng yên tâm, nhếch môi nở nụ cười, “Kh khó chịu là được , hôm nay bố phỏng vấn, lát nữa sẽ đưa chúng ta học.”
Chần chừ lâu, vẫn hỏi thêm một câu: “Hôm qua em ra ngoài sớm như vậy, đã đâu?”
“Chỉ là giúp bạn chạy việc một chuyến thôi.”
Mộng An Nhiên trả lời qua loa, Mộng Vũ Thư cũng hiểu ý kh hỏi thêm nữa.
Bữa sáng là cơm chiên trứng thịt nguội do Tô Uyển Mạn chuẩn bị, bà luôn kiên nhẫn, mỗi ngày thay đổi món để nấu những bữa sáng khác nhau cho bọn trẻ.
Hôm nay vẫn kh th ánh nắng mặt trời, nhưng dù thì trời cũng đã tạnh mưa.
Cuối tuần này đã giải quyết xong chuyện Tần Mộc bị nhà họ Tống ép hôn, xoa dịu mâu thuẫn giữa cô và Triệu Từ Tr, còn mời được Triệu Từ Tr đến chữa bệnh cho bố mẹ Tần Mộc, Mộng An Nhiên trong lòng nhẹ nhõm vô cùng, đến cả món cơm chiên trứng đơn giản bình thường cũng ăn thêm m miếng.
“Thay giày , đến lúc ra ngoài .” Mộng Vinh tr cũng vẻ vui, trời tạnh mưa đúng lúc phỏng vấn, thật là một ềm lành!
Mộng Trừng Hồng là đầu tiên chạy đến trước tủ giày, chiếm l cái ghế đẩu nhỏ, nh nhẹn xỏ tất xỏ giày vào chân.
“Dây giày chưa buộc!”
Th bé đứng dậy định chạy, Mộng Vũ Thư vội bước tới giữ bé lại trên ghế, cúi xuống buộc dây giày cho em trai.
Mộng An Nhiên cảnh này, bỗng nhiên chút ghen tị, đồng thời, trong lòng cũng cảm th một tia ấm áp.
lẽ tình yêu thương gia đình mà Tần Mộc mong mỏi, chính là như thế này ?
--- Chương 49 ---
Đồ đệ thiên phú cao kh sợ nhiều
Tô Uyển Mạn luôn dõi theo từng cử chỉ hành động của con gái út, hy vọng con bé thể cảm nhận được tấm lòng chân thành của họ, sớm hòa nhập vào gia đình này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.