Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô

Chương 718:

Chương trước Chương sau

Liễu Gia liếc một cái trắng mắt, rõ ràng đã quen với cái miệng độc địa của ta, "Mộng Chân đâu? kh cùng ?"

"Chia tay ." Tiêu Hàn uống một ngụm nước ch, dáng vẻ thản nhiên như thể đã thấu mọi chuyện.

"Chia tay ư?" Liễu Gia kinh ngạc chằm chằm vào , sau khi xác nhận kh đùa, lại cố ý gật đầu đồng tình: "Cũng , ai mà chịu nổi cái miệng độc địa của chứ?"

Tiêu Hàn kh nói nên lời liếc , nhưng kh tiếp tục tr cãi về vấn đề này, mà chuyển sang hỏi: "Gần đây Thiên Nghệ kh đang chuẩn bị cho《Đỉnh Mộng》ra mắt ? phụ trách mà thời gian đến Hải Thị vậy?"

"Thiên Nghệ đâu chỉ mỗi game này,《Đỉnh Mộng》ra mắt xong thì bắt đầu lên kế hoạch nghiên cứu phát triển game mới . Studio Hạ Quang tr chừng, phụng mệnh đến c tác."

Liễu Gia trả lời ngắn gọn, kh định dễ dàng bỏ qua chuyện Tiêu Hàn chia tay.

thì bạn bè " đệ" thân thiết bên cạnh cũng chỉ mỗi này, khó khăn lắm tên này mới bạn gái, m tháng sau lại bị đá, ta nhất định nắm bắt cơ hội mà buôn chuyện tình cảm chứ.

"Chia tay mà tr chẳng buồn chút nào nhỉ, thật lòng thích Mộng Chân kh?" Liễu Gia hỏi.

Vẻ mặt Tiêu Hàn dường như kh khác gì mọi khi, chỉ là bàn tay đang cầm kẹp gắp thức ăn khẽ khựng lại một cách khó nhận ra: "Đâu thể vì chuyện tình cảm mà ảnh hưởng c việc, dù buồn cũng chẳng giải quyết được gì, cuộc sống chẳng vẫn cứ trôi qua từng ngày ?"

Liễu Gia bĩu môi, rõ ràng kh tin sự thản nhiên th suốt của lúc này, "Kh vui thì cứ nói thẳng ra , đâu cười đâu."

Tiêu Hàn nhếch khóe môi, khinh thường liếc ta một cái, " nghĩ sướt mướt như à? Chia tay thì chia tay thôi, chẳng qua là một đoạn trải nghiệm nhỏ nhặt trong cuộc đời dài đằng đẵng, gì mà kh bu bỏ được?"

"Ha ha." Liễu Gia nghịch nghịch chiếc khuyên tai tua rua khoa trương của , "Mong là lần sau gặp Mộng Chân, vẫn thể tỏ ra thản nhiên như vậy."

--- Chương 474 --- dũng khí bắt đầu, dũng khí đối mặt với bất kỳ kết cục nào

Tiêu Hàn kh trả lời, chỉ chuyên chú lật những miếng thịt trên vỉ nướng.

Trong tiếng mỡ xèo xèo, ánh mắt một khoảnh khắc mất tiêu cự.

nhớ đến lần gặp cuối cùng với Mộng Chân, chỉ sự im lặng là chói tai.

Nếu thể nhạy bén như Mộng An Nhiên, thể sớm nhận ra cảm xúc của Mộng Chân, liệu kết cục khác kh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-718.html.]

"Này, thịt cháy kìa." Giọng Liễu Gia kéo về thực tại.

Tiêu Hàn giật tỉnh táo lại, nh chóng lật thịt, che giấu sự lơ đễnh vừa của , "Ăn của , lắm lời quá."

Liễu Gia khẽ hừ một tiếng, dùng lá xà lách cuốn vài miếng thịt nướng nhét vào miệng, nói lầm bầm: "Mộng Chân tốt, dịu dàng chu đáo, dễ gần. Nhưng, nói thật thì, hai kh hợp nhau."

Tiêu Hàn mím môi cụp mắt, "Tính cách và Hạ Quang chẳng cũng khác xa nhau ?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

" lại giống nhau được?" Liễu Gia nuốt miếng thịt trong miệng, phản bác: " và Hạ Quang là tính cách bổ sung cho nhau, ít nói, hoạt bát hướng ngoại, ở bên nhau khá hòa hợp. Nhưng và Mộng Chân thì khác, cô vốn đã tự ti, lại kh tinh tế, kh thể đường dài được."

trong cuộc u mê, ngoài cuộc sáng suốt, Tiêu Hàn cảm th lẽ tất cả mọi đều nhận ra và Mộng Chân kh hợp nhau, chỉ trong cuộc mới nghĩ rằng chỉ cần yêu là thể tiếp tục.

Tuy nhiên thực tế chứng minh, chỉ tình yêu là hoàn toàn kh đủ.

Tiếng chu ện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của Tiêu Hàn.

liếc màn hình cuộc gọi đến, do dự một lát vẫn bắt máy.

Giọng Lý Hương Ngưng truyền ra: " Tiêu Hàn, nghe nói chia tay , em lại cơ hội kh?"

"Em lại nghe ai nói?" Tiêu Hàn hơi bực bội, ai cũng cứ bám riết l chuyện thất tình kh bu vậy?

"Chú Tiêu nói cho em biết mà." Giọng Lý Hương Ngưng lộ rõ vài phần kiêu ngạo.

Vì chú Tiêu đã chủ động kể chuyện này cho cô, chứng tỏ chú Tiêu chắc c cũng hy vọng cô thể ở bên Tiêu Hàn.

Kh khỏi khiến cô một chút vui mừng, dường như vô hình trung đã nhỉnh hơn Mộng Chân một bậc.

Tiêu Hàn nhíu mày, giọng ệu trở nên lạnh nhạt: "Em kh nghĩ rằng bố nói chuyện này cho em, là nghĩa em cơ hội đâu chứ?"

Đầu dây bên kia, Lý Hương Ngưng lập tức nhận ra kh vui, giọng nói dịu xuống đôi chút: " Tiêu Hàn, đừng giận mà. Em đã theo đuổi bao nhiêu năm , chẳng lẽ kh thể cho em một..."

"Dừng!" Tiêu Hàn cắt ngang lời cô, giọng nói đầy mất kiên nhẫn: " nói với em tám trăm lần , và em kh thân, dù Mộng Chân hay kh, cũng kh thể thích em. Với lại, sau này đừng gọi ' trai' nữa, nghe 'trà x' quá, làm ghê tởm đến mức mất cả khẩu vị ăn khuya."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó truyền đến tiếng nức nở, " thể tàn nhẫn như vậy! Em là một cô gái mà còn thể hạ theo đuổi bao nhiêu năm, thử ở bên em một thời gian thì ?!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...