Giả Thiên Kim Đánh Sập Cả Giới Kinh Đô
Chương 89:
Mộng Vũ Thư là hiểu chuyện, Ngô Sùng Tịch lão tiên sinh là bạn của em gái, cũng là thầy của em trai, theo lý mà nói họ cũng nên đến thăm một chuyến.
Nhưng thân phận của Ngô lão kh tầm thường, cho dù muốn đến thăm, cũng th qua Mộng An Nhiên hỏi ý kiến Ngô lão trước, được sự đồng ý mới đến, nếu kh sẽ thành kẻ kh mời mà đến.
Xe dừng ở cổng khu dân cư, Mộng An Nhiên cũng xuống xe, khoác tay Mộng Vũ Thư đỡ lên lầu.
“An Nhiên, chuyện bị thương đừng nói cho bố mẹ biết, kẻo họ lo lắng.”
Mộng An Nhiên hiểu ý gật đầu, “Vậy tối nay đừng tắm, chỉ cần lau thôi, vết thương kh được dính nước. Đợi em về bôi thuốc cho .”
“Ừm.” Mộng Vũ Thư cưng chiều xoa xoa mái tóc dài của em gái, khi đôi mắt đào hoa cong lên, cả tỏa ra một vầng sáng dịu dàng.
Mộng An Nhiên ngây trong giây lát, sau đó thầm thở dài trong lòng.
Haiz, thảo nào Liễu Chi luôn si mê Mộng Vũ Thư đến vậy.
Minh Cảnh sắp gặp nguy !
--- Chương 62 ---
Chồng tương lai của chị hai
Sau khi chuẩn bị thêm vài món quà, Mộng An Nhiên mới quay lại Kim Quế Hoa Viên.
Hai thầy trò đang ngồi uống trà trong phòng khách, cùng thưởng thức tác phẩm ngày hôm nay.
“Đến đúng lúc lắm! Mau lại đây xem tác phẩm mới của đồ đệ ta này!” Ngô Sùng Tịch vui mừng ra mặt, đặc biệt khi nói đến ba chữ “đồ đệ ta”, càng kh giấu được vẻ kiêu hãnh.
Thu nhận được một đồ đệ cứ như trúng số năm mươi triệu vậy, nóng lòng muốn khoe với cả thế giới rằng Ngô Sùng Tịch đây đã kế nghiệp .
Tác phẩm lần này kh còn là bản chép đơn thuần của Mộng Trừng Hồng, mà là bức thư pháp đầu tiên thật sự mang phong cách cá nhân của bé dưới sự hướng dẫn của Ngô Sùng Tịch.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mặc dù vẫn còn thiếu sót về mặt biểu đạt cảm xúc, nhưng đã thể lờ mờ th cá tính độc đáo của tác giả trong đó .
“Chữ đầu tiên của đồ đệ , chẳng nên đóng khung treo ở vị trí nổi bật nhất giữa phòng khách ?” Mộng An Nhiên trêu chọc, đặt tất cả đồ vật cầm trên tay xuống bàn trà.
“Đương nhiên , ngày mai sẽ mang đóng khung ngay.” Ngô Sùng Tịch cười hì hì vài tiếng, tò mò lôi lôi đống quà mà Mộng An Nhiên mang đến, hỏi: “Mua cái gì vậy? Tặng ta ?”
“Chứ còn gì nữa? Chẳng lẽ lại ăn chực một bữa cơm.” Mộng An Nhiên ngồi xuống sofa, nhận l chén trà do Lưu Tri Lạc bưng đến, nhấp một ngụm nói tiếp: “Mua một ít đ trùng hạ thảo, hoa giao và các loại bổ phẩm khác, bình thường hầm mà uống đ, đừng viện cớ phiền phức. Th bán bánh trung thu mới nhớ ra mai là Tết Trung thu, nên mua cho một hộp.”
“Bánh trung thu?” Ngô Sùng Tịch đúng là một già gân, nghe th đồ ăn ngon mắt liền sáng rỡ, “Nhân sen dừa hai trứng muối ?”
“Ông bị tiểu đường, ăn ít nhân sen dừa thôi.” Mộng An Nhiên kh vui lườm một cái.
Nói thì nói vậy, nhưng Ngô Sùng Tịch thích bánh trung thu nhân sen dừa hai trứng muối, nên cô vẫn mua loại yêu thích nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gia-thien-kim-d-sap-ca-gioi-kinh-do/chuong-89.html.]
“Còn gì nữa?” Ngô Sùng Tịch tiếp tục lục lọi trong túi, lại rút ra một hộp bánh ngọt.
Mộng An Nhiên: “Bánh đậu x và bánh mè thủ c.”
Lại là món thích ăn, Ngô Sùng Tịch vui mừng khôn xiết.
“Kh được ăn nhiều! Tri Lạc đang c chừng đ, mỗi ngày nhiều nhất chỉ được ăn hai miếng thôi, nếu dám ăn vụng, sẽ kh dẫn đồ đệ của đến nữa!”
Ngô Sùng Tịch bĩu môi, “Biết , tiểu tổ t!”
Khắp nơi đều quản , kh cho ăn cái này kh cho ăn cái kia, còn luôn bắt Lưu Tri Lạc hầm c cho uống, những món c đó chẳng ngon chút nào, làm mà vui bằng trà sữa được?!
Trò chuyện một lúc, Tần Mộc cũng đến.
Tương tự, trên tay cũng xách một đống hộp quà.
“Ngô lão, đã lâu kh gặp.” Tần Mộc chào hỏi một cách thân thiết.
“Ôi! Thằng nhóc vẫn còn nhớ ta ? Cứ tưởng cắm đầu vào c việc, đã quên ta sạch chứ!” Ngô Sùng Tịch kiêu ngạo ngẩng đầu, ra vẻ “mau đến dỗ dành ta ”.
Tần Mộc khẽ cười, giơ đống đồ trên tay lên, “Chẳng đến xin lỗi đây !”
“Xem mua gì này.” Ngô Sùng Tịch nóng lòng nhận l những túi quà, lục lọi xem gì ngon kh.
Ưm… hai bộ quần áo mới, một đôi giày mới, với cả hồng sâm, nhung hươu, hải sâm.
Chậc, lại toàn đồ bổ vậy!
“Ăn ít đồ ăn vặt thôi, uống nhiều c vào.” Tần Mộc vẻ mặt u oán của Ngô Sùng Tịch, bật cười.
Mắt nhỏ của Mộng Trừng Hồng dán chặt vào Tần Mộc, kh nỡ rời dù chỉ một khắc.
trai này đẹp trai quá mất, còn đẹp hơn cả nữa.
“Chị An Nhiên, trai này là ai vậy ạ?” bé áp sát vào Mộng An Nhiên thì thầm hỏi.
“ …”
Lời còn chưa nói ra, Ngô Sùng Tịch đã nghe th, bèn lén lút đáp: “Đây là chồng tương lai của chị hai cháu đ, gọi là rể .”
Mặt Tần Mộc đỏ bừng.
“Chậc! Đừng dạy hư trẻ con!” Mộng An Nhiên tức tối lườm Ngô Sùng Tịch một cái, sau đó nghiêm túc nói với em trai: “Đây là bạn của chị từ nhỏ, gọi là Mộc.”
Mộng Trừng Hồng gật đầu, lễ phép đứng dậy chào hỏi: “Chào Mộc, em là em trai của chị An Nhiên, em tên là Mộng Trừng Hồng, năm nay em chín tuổi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.