Giấc Mộng Ba Năm
Chương 12:
Một tuần sau, tại một buổi dạ tiệc thương mại quan trọng, Kỳ Kính Hán đưa Thịnh Dung cùng.
Thịnh Dung mặc lễ phục đắt tiền, cử chỉ đoan trang, dịu dàng rộng lượng, đối đáp tự nhiên, giành được kh ít lời khen ngợi từ những mặt.
Tất cả mọi đều nghĩ họ là một cặp trời sinh.
Nhưng Kỳ Kính Hán lại cảm th kh khí ở đây vô cùng buồn tẻ, mùi rượu champagne và nước hoa bao phủ khiến gần như nghẹt thở.
Giữa tiệc, một tiểu thư nhà d giá vì ghen tị, cố ý làm đổ rượu vang đỏ lên váy Thịnh Dung.
Thịnh Dung lập tức đỏ hoe mắt, tủi thân Kỳ Kính Hán, nước mắt chực trào, như thể chịu sự uất ức lớn lao, cần sự bảo vệ và an ủi của .
Nếu là trước đây, Kỳ Kính Hán sẽ th cô yếu đuối cần được che chở.
Nhưng lúc này, những giọt nước mắt của cô , lại bất giác nhớ đến Thịnh Cẩm.
Nếu là cô gặp tình huống này, lẽ sẽ sửng sốt một chút, sau đó nhướng mày, nở một nụ cười kiêu căng rực rỡ, biết đâu còn hất ngược ly rượu của vào đối phương, thản nhiên nói một câu "Xin lỗi, tay trượt", tuyệt đối sẽ kh để lộ một nửa phần e sợ và dựa dẫm trước mặt khác.
Sức sống tươi mới đó, rực rỡ và chói lóa như lửa cháy đồng cỏ.
Sự tương phản mạnh mẽ này khiến giật , và vết nứt ở một góc sâu trong trái tim , ngày càng lớn hơn.
Đúng lúc này, một c tử bột nổi tiếng ăn nói khó nghe, từng hiềm khích với nhà họ Thịnh, dẫn theo một cô gái mới quen vài nét giống Thịnh Cẩm, lảo đảo tới mời rượu. đó vẻ hơi say, lời lẽ cợt nhả trêu chọc: "Ôi chao, Tổng Giám đốc Kỳ, lâu kh gặp! Nghe nói đóa hồng đỏ hoang dã, bốc lửa nhất trong hậu viện nhà đã bị ta nhổ cả chậu mang , ra nước ngoài tiêu d.a.o ? Chậc chậc, tiếc thật đ... vẫn luôn tơ tưởng, kh biết bao giờ mới may mắn được nếm thử mùi vị ..."
"Rầm!"
Chưa dứt lời, một tiếng động mạnh vang lên!
Kỳ Kính Hán kh hề báo trước, giáng một cú đ.ấ.m thật mạnh vào mặt đối phương!
Động tác nh, chuẩn, và tàn nhẫn! Gã c tử bột kia kh kịp phản ứng, kêu lên thảm thiết, trực tiếp bị đánh ngã xuống đất, m.á.u mũi tức thì tuôn ra!
Cả hội trường lập tức rơi vào tĩnh lặng!
Tất cả mọi đều trố mắt cảnh tượng bất ngờ này!
Kỳ Kính Hán đứng dưới ánh đèn, thong thả chỉnh lại cổ tay áo hơi xộc xệch vì hành động vừa , ánh mắt lạnh lẽo và hung ác như luồng kh khí lạnh Siberia, áp suất thấp tỏa ra từ khiến nhiệt độ xung qu giảm vài phần.
xuống kẻ đang rên rỉ dưới đất, giọng kh lớn nhưng từng chữ như lưỡi d.a.o băng:
"Mày là cái thá gì? Cũng xứng nhắc đến cô à?"
Nói xong, kh thèm trên đất và những vị khách đang kinh ngạc xung qu nữa, bỏ lại một câu "Quản cái miệng mày lại", kéo Thịnh Dung, cũng đang kinh hãi, quay bước trong một sự im lặng kỳ lạ.
Đây là lần đầu tiên trong đời , hoàn toàn mất kiểm soát ở một sự kiện c khai quan trọng như vậy.
Và nguyên nhân, chỉ vì lời lẽ cợt nhả của khác khi nhắc đến Thịnh Cẩm.
Trên đường về, kh khí trong xe nặng nề. Thịnh Dung vẻ sợ hãi, hồi lâu mới rụt rè mở lời, thận trọng ám chỉ: "Kính Hán... hôm nay dì lại gọi ện hỏi chúng ta... khi nào thì tính đến chuyện kết hôn... xem..."
Kỳ Kính Hán cảnh đêm vụt qua ngoài cửa sổ, xoa xoa thái dương, giọng nói mang theo một chút mệt mỏi và qua loa khó nhận ra: "Gần đây c ty vài vụ sáp nhập xuyên quốc gia đang đến giai đoạn then chốt, c việc bận rộn, để sau ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/giac-mong-ba-nam/chuong-12.html.]
Ánh mắt Thịnh Dung tối sầm lại, kh nói thêm gì.
Đêm khuya, Kỳ Kính Hán một ở trong phòng sách, như bị ma xui quỷ ám, mở một album ảnh được mã hóa trong ện thoại.
Bên trong chỉ một đoạn video ngắn, là cảnh Thịnh Cẩm hát trong một buổi tụ tập bạn bè vài năm trước.
Cô đường hoàng nhảy lên sân khấu, giật l micro, hát một bài nhạc pop tiết tấu vui tươi.
Trong video, cô rạng rỡ, tươi tắn, nụ cười rạng ngời như ánh nắng mùa hè, ánh mắt linh động, giống như một ngọn lửa cháy bỏng, ngay lập tức thắp sáng cả căn phòng bao hơi tối và ồn ào, và dường như... cũng thắp sáng trái tim u tối của lúc b giờ.
đã lưu đoạn video này từ lúc nào? Chính cũng quên mất.
bóng dáng phóng khoáng trên màn hình, so sánh với cuộc sống tĩnh lặng như nước đọng hiện tại, trái tim Kỳ Kính Hán như bị một bàn tay vô hình siết chặt, truyền đến một cơn đau nhói nghẹt thở.
tắt video, úp ện thoại xuống bàn, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
từ chối đào sâu vào của cảm xúc này.
Thời gian trôi qua, thoáng cái đã ba năm sau.
Sân bay quốc tế Thủ đô, Kỳ Kính Hán trở về sau chuyến c tác cho một dự án hợp tác xuyên quốc gia quan trọng, Thịnh Dung cùng với tư cách hôn thê. Hành trình kín đáo, họ qua lối VIP, tránh xa sự ồn ào của hành khách th thường.
Tuy nhiên, vừa ra khỏi lối , làn sóng âm th vang trời đã ập đến!
Chỉ th đại sảnh đón khách đ nghịt , vô số th niên nam nữ giơ cao bảng đèn lấp lánh, hoa và áp phích, cuồng nhiệt và đồng th hô vang cùng một cái tên: "Cẩm Cẩm! Cẩm Cẩm! Cẩm Cẩm!"
Âm th đó gần như muốn thổi bay mái nhà sân bay. Nhiều hành khách th thường cũng dừng lại, tò mò ngó, bàn tán xôn xao.
"Ai vậy? Hoành tráng quá?"
" kh biết ? Thịnh Cẩm! Ngôi hạng A hàng đầu hiện nay! Ra mắt ba năm trước, được mệnh d là ‘Mỹ nhân ngàn năm’! Xinh đẹp quá! Diễn xuất cũng giỏi!"
"Trời ơi, kh ngờ lại gặp được cô ! siêu thích cô !"
Bước chân Kỳ Kính Hán, khi nghe th cái tên đã khắc sâu vào xương tủy, đã kh kiểm soát được mà dừng lại.
theo bản năng theo âm th và ánh mắt của đám đ, tầm mắt lướt qua những cái đầu đang nhúc nhích, cuối cùng, dừng lại ở một tấm biển quảng cáo khổng lồ treo trên cột lớn đối diện lối .
Trên tấm biển quảng cáo, phụ nữ trang ểm tinh xảo kh tì vết, ngũ quan còn rực rỡ hơn ba năm trước, đã trút bỏ vẻ kiêu căng non nớt của thiếu nữ, thay vào đó là sự ềm tĩnh và tự tin được thời gian mài giũa.
Cô mặc chiếc váy dạ hội mới nhất của một thương hiệu thời trang cao cấp hàng đầu, ánh mắt lạnh lùng xa cách, nhưng lại mang theo khí chất mạnh mẽ kiểm soát toàn bộ kh gian, đẹp đến kinh hồn bạt vía, khiến ta kh dám thẳng.
Là Thịnh Cẩm.
Trái tim Kỳ Kính Hán, ngay khoảnh khắc đó, như bị một chiếc búa tạ giáng mạnh!
Cơn đau âm ỉ do co thắt đột ngột khiến hơi thở ngưng lại trong một giây.
đứng yên tại chỗ, ánh mắt c.h.ế.t lặng dán chặt vào tấm áp phích khổng lồ đó, mọi sự ồn ào xung qu dường như tan biến ngay lập tức, thế giới chỉ còn lại bóng hình rực rỡ như vì .
Chưa có bình luận nào cho chương này.