Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giải Thoát

Chương 13:

Chương trước Chương sau

Cô gái cô độc bị tùy ý chà đạp, vốn dĩ là bảo bối trong tay cha mẹ, lại vì mà mất tất cả.

quỳ trên mặt đất dập đầu thật mạnh.

“Bố… cầu xin bố nói cho con biết Uyển Uyển ở đâu…”

“Con thực sự biết lỗi , con sẽ dùng cả đời để chuộc tội… Với lại cô trong bụng còn con của con…”

Trình lão gia nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn mềm lòng.

“Ta đã đặt vé máy bay Thụy Sĩ cho hai chị em chúng nó .”

“Địa chỉ cụ thể ở đâu?”

Trình Nghiễn đột nhiên ngẩng đầu.

“Kh biết.”

Lão gia quay ra ngoài cửa sổ.

“Con bé … căn bản kh nói cho ta biết.”

Khi nhận được tin n của Trình lão gia, đã biết cuộc gặp gỡ với Trình Nghiễn là khó tránh khỏi.

che giấu tốt đến đâu, hồ sơ khám thai và bệnh án ều trị của em trai cuối cùng vẫn sẽ để lại dấu vết.

Nhưng kh ngờ sẽ tái ngộ theo cách này.

gầy đến mức gần như biến dạng, râu ria xồm xoàm.

Quần áo trên nhăn nhúm, sớm đã kh ra màu sắc ban đầu, dính đầy vết bẩn.

Đôi mắt từng kiêu ngạo giờ đây đầy vẻ thấp hèn.

Muốn đến gần nhưng lại kh dám, chỉ thể chằm chằm đầy mong chờ.

bước qua như kh th, đột nhiên loạng choạng đuổi theo.

“Phịch” một tiếng quỳ sụp xuống nền gạch trước mặt .

“Uyển Uyển… sai …” Giọng khản đặc, kh thành tiếng.

thật sự kh biết… những năm qua em…”

kh dừng lại, tài xế chiếc Rolls-Royce đã mở cửa xe cho .

Th dứt khoát, gần như bò lê ra phía trước xe.

“Lâm Mộng Dao đã xử lý … Hứa Nhã Ninh cũng đã khiến cô ta nếm trải mọi khổ sở em từng chịu đựng… Những gì chúng đã gây ra cho em, đều đã trả lại gấp ngàn lần…”

run rẩy đưa bàn tay đầy thương tích ra.

“Sau khi đưa đến đây nhà họ Trình đã cắt đứt mọi thứ của … khi ra khỏi sân bay ngay cả một chiếc áo khoác cũng kh … đã từng tìm đồ ăn trong thùng rác… ngủ ở nhà vệ sinh c cộng… bị đánh đến ói m.á.u vì bị nhầm là kẻ lang thang…”

khắp các thành phố chỉ muốn tìm em, bị đuổi như một tên ăn mày… lần suýt bị băng đảng xã hội đen bắt mổ cướp thận…”

từng chút một dịch lại gần, vầng trán đặt lên giày .

từng hỏi thăm từng bệnh viện một… bị ta coi là thằng ên… Uyển Uyển… biết lỗi … cầu xin em cho một cơ hội chuộc tội…”

Ánh mắt Trình Nghiễn rơi trên bụng hơi nhô lên của , trong mắt lóe lên một tia hy vọng đầy tham lam.

“Chúng ta còn con… Uyển Uyển, vì con, liệu em thể…”

“Con?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

lạnh lùng cười nhạo ngắt lời, “ cũng xứng nhắc đến con ?”

Cả run lên, nhưng vẫn kh bỏ cuộc.

“Chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hơn hai mươi năm tình cảm…”

“Tình cảm?”

chợt quay phắt lại, ngọn lửa giận dữ tích tụ bao năm cuối cùng cũng bùng nổ.

bị Lâm Mộng Dao hành hạ suốt hai mươi tám ngày, đã gọi cho hai mươi tám cuộc ện thoại cầu cứu, ở đâu? đang ở bên Hứa Nhã Ninh chọn nhẫn! Kh hề bắt máy dù chỉ một cuộc.”

Sắc mặt Trình Nghiễn lập tức tái nhợt.

vì muốn dỗ Lâm Mộng Dao mà đem quyền sở hữu ra đấu giá trên phố, để đám súc sinh kia ra giá, lúc đó từng nghĩ đến hai mươi năm tình cảm này kh?”

từng bước ép sát, loạng choạng lùi lại.

bắt học tiếng chó sủa trước mặt đám em của , dẫm đạp lòng tự trọng của xuống bùn, lúc đó từng nghĩ đến hai mươi năm tình cảm này kh?”

quỳ sụp xuống đất, đôi môi run rẩy nhưng kh thốt nên lời.

“Cha mẹ đến c.h.ế.t vẫn coi như con ruột!”

túm tóc , buộc ngẩng đầu .

“Tiết Nhiễm từ nhỏ đã coi là hình mẫu, ngưỡng mộ và dựa dẫm đến thế. Vậy mà rõ ràng biết em sợ bóng tối, nhưng vì muốn uy h.i.ế.p , đã kh màng làm tổn thương em .”

“Lúc bị rút m.á.u đến ngất xỉu, nói gì? ‘Kh cần quan tâm sống c.h.ế.t của cô ta, rút một hơi cho xong, đừng để Nhã Ninh chịu khổ nữa.’ Bây giờ còn giả vờ thâm tình cái gì?”

hất ra, thong thả l khăn ướt sát khuẩn lau tay.

“Lâm Mộng Dao gãy tay? Hứa Nhã Ninh gặp báo ứng? Vậy còn , kẻ đáng lẽ xuống địa ngục nhất thì ?”

Trình Nghiễn bị nói cho á khẩu, nước mắt giàn giụa.

chỉ kh ngừng dập đầu, lặp lặp lại những tiếng “xin lỗi” đứt quãng.

đóng cửa xe lại, ngăn cách sự sám hối của ở bên ngoài. Những ngày sau đó, như một bóng ma, luẩn quẩn qu trung tâm trị liệu.

Thiếu gia nhà họ Trình từng oai phong lẫm liệt, giờ đây gầy gò chỉ còn da bọc xương, đến cả Tiết Nhiễm cũng kh nhận ra nữa.

“Chị.”

Một ngày nọ, Tiết Nhiễm đột nhiên chỉ ra ngoài cửa sổ.

“Bác trai lang thang kia đáng thương quá, bác lại đang lục thùng rác… Chị ơi, nên cho bác chút đồ ăn kh?”

theo ngón tay thằng bé.

Trình Nghiễn đang còng lưng, trong gió lạnh nuốt ngấu nghiến nửa cái bánh hamburger.

“Kh cần bận tâm,”

nhẹ nhàng kéo rèm cửa, ngăn cách bóng dáng còng lưng ở bên ngoài.

“Kẻ đáng thương ắt chỗ đáng ghét.”

Tiết Nhiễm gật đầu như hiểu mà kh hiểu, lại tò mò sờ bụng đang nhô lên.

“Chị sắp sinh em trai nhỏ à? Em thể dạy em chơi xếp hình!”

“Là cháu trai đó~”

xoa nhẹ đỉnh đầu mềm mại của bé.

“Sau này nhờ em bảo vệ cục cưng .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...