Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giang Tổng Phu Nhân Anh Hẹn Hò Với Người Khác -Giang Cảnh Hành & Thẩm An Ninh

Chương 120: Tôi sợ rắn nhất

Chương trước Chương sau

Dưới sự thúc giục của phó đạo diễn Chu, cảnh cuối cùng chính thức bắt đầu quay.

Cảnh này còn đơn giản hơn cảnh trước, chỉ là Thẩm An Ninh đẩy Thẩm Vũ Tình trên con đường rợp bóng cây mà thôi.

Giữa hai thậm chí còn kh lời thoại.

Vốn dĩ đây được xem là cảnh quay nhẹ nhàng nhất trong mắt toàn bộ đoàn phim, nhưng kh ngờ lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn.

của sự cố là do trong phim trường đột nhiên xuất hiện một con rắn.

Một con rắn nhỏ mang kịch độc.

Sau khi phó đạo diễn Chu hô bắt đầu, con rắn kia như thể đã xác định mục tiêu, trực tiếp lao thẳng về phía Thẩm An Ninh.

Thẩm An Ninh từ nhỏ lớn lên ở n thôn, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đó là rắn độc, hơn nữa còn đang nhằm thẳng về phía cô.

Cô lập tức bấm nút ph của chiếc xe lăn ện, cả nh chóng lùi về sau một bước.

Nhưng con rắn kia vẫn kh bu tha, quấn thẳng lên chân cô.

Ngay khoảnh khắc con rắn há miệng định c.ắ.n cô, Thẩm An Ninh đã nh tay lẹ mắt tóm trúng ngay bảy tấc của nó.

Mọi chuyện xảy ra quá nh.

Thẩm Vũ Tình kinh hãi Thẩm An Ninh đứng phía sau chưa đầy một mét, trong tay đang nắm chặt con rắn độc.

phụ nữ này lại nh như vậy!

Cô ta thậm chí còn chưa kịp rõ chuyện gì xảy ra thì Thẩm An Ninh đã khống chế được loài sinh vật nh nhẹn như rắn độc ?

“Á!”

Lúc này, cuối cùng cũng trong hiện trường phản ứng lại được.

bắt đầu hét to, hoảng hốt bỏ chạy, hiện trường lập tức hỗn loạn.

Phó đạo diễn Chu vừa cầm bộ đàm hô “Cắt”, vừa lùi về sau:

“Rắn từ đâu ra vậy?!”

Thẩm Vũ Tình cũng hoàn hồn.

Cô ta đảo mắt một vòng, lập tức bắt chước những nhân viên xung qu mà hét lên:

“Á! Cảnh Hành cứu em, rắn!”

Vừa nói, cô ta vừa lén tay tắt ph của xe lăn.

Chiếc xe lăn ện đang ở trên dốc, khi ph bị tắt, lập tức lao thẳng xuống dốc!

“Vũ Tình!”

Giang Cảnh Hành lập tức lao tới muốn giữ l xe lăn để cứu Thẩm Vũ Tình, nhưng đã kh kịp nữa.

“Rầm!”

Một tiếng va chạm lớn vang lên.

Chiếc xe lăn trực tiếp đ.â.m vào cây đa lớn ở cuối con đường nhỏ.

Thẩm Vũ Tình bị văng thẳng ra khỏi xe lăn, ngã úp sấp xuống nền sỏi cuội bên cạnh.

Cơn đau dữ dội khiến cô ta kh kìm được mà kêu gào t.h.ả.m thiết:

“Đau quá!”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Cảnh Hành, đau quá!”

Giang Cảnh Hành lập tức lao tới, đỡ phụ nữ đang nằm sấp trên nền sỏi dậy:

“Vũ Tình, em kh?”

Thẩm Vũ Tình đau đến mức nói chuyện cũng l hơi m lần, nhưng vẫn kh quên vu khống Thẩm An Ninh:

“Con rắn độc đó… An Ninh lôi từ đâu ra…”

“Em sợ rắn nhất mà!”

Cô ta vừa nói, vừa khóc nhào vào lòng Giang Cảnh Hành:

“Cảnh Hành, An Ninh giận em nên mới cố ý dùng rắn để dọa em kh?”

“Cô từ nhỏ lớn lên trong núi, thường xuyên tiếp xúc m thứ này… còn em từ nhỏ đã được nu chiều, sợ m thứ này nhất…”

Nghe tiếng khóc run rẩy vì hoảng sợ của cô ta, Giang Cảnh Hành đau lòng ôm l cô:

“Kh , con rắn đó chạm vào em đâu.”

Nói xong, để trấn an cảm xúc sợ hãi của Thẩm Vũ Tình, còn cố ý đưa tay véo nhẹ lên chóp mũi cô ta:

“Hồi nhỏ em đâu sợ rắn?”

nhớ em còn từng xách một con rắn nhỏ bỏ vào chai, còn nói muốn nuôi làm thú cưng nữa mà.”

Thẩm Vũ Tình mím môi, theo bản năng liếc về phía Thẩm An Ninh – lúc này đang cho con rắn độc vào trong chai, hạ giọng nói:

“Lúc đó em còn nhỏ, kh hiểu chuyện thôi… cũng kh là kh sợ…”

Nói xong, cô ta vội dùng thân che khuất tầm của Giang Cảnh Hành, kh cho th động tác của Thẩm An Ninh bên kia:

“Cảnh Hành, chúng ta nh về bệnh viện được kh?”

“Em cảm giác trên em nhiều chỗ bị đau, ngay cả nội tạng cũng đau…”

Nghe cô ta nói vậy, Giang Cảnh Hành kh dám chậm trễ, lập tức bế cô ta đứng dậy:

“Phó đạo diễn Chu, tư liệu quay lúc nãy đủ chứ?”

Phó đạo diễn Chu Thẩm An Ninh đang cầm chai đựng rắn độc quan sát mà vẫn còn kinh hồn bạt vía:

“Đủ… đủ !”

“Chúng về biên tập lại… hoàn toàn đủ !”

“Vậy đưa Vũ Tình về trước.”

Nói xong, Giang Cảnh Hành sải bước dài rời khỏi phim trường.

Khi đến cửa, theo bản năng quay đầu về phía Thẩm An Ninh một cái.

Thẩm An Ninh đang đứng giữa phim trường, tò mò con rắn độc bị nhốt trong chai, lẩm bẩm nói:

“Thành Dung kh nên giống rắn độc này mới đúng…”

“Nhóc con, ngươi từ đâu tới vậy?”

Cơ thể Giang Cảnh Hành đang bế Thẩm Vũ Tình bỗng khựng lại.

Kh hiểu vì , bóng dáng Thẩm An Ninh trước mắt lại chồng lên hình ảnh Thẩm Vũ Tình khi còn nhỏ trong ký ức…

Ngày xưa, Thẩm Vũ Tình cũng từng dùng ánh mắt như vậy, con rắn trong chai…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...