Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giang Tổng Phu Nhân Anh Hẹn Hò Với Người Khác -Giang Cảnh Hành & Thẩm An Ninh

Chương 158: Thẩm An Ninh thì không cần sao?

Chương trước Chương sau

Thẩm An Ninh khó nhọc chống tay ngồi dậy từ trong xe, nghiêng tai lắng nghe cẩn thận giọng nói của đàn ngoài cửa sổ, sợ rằng nghe nhầm.

Dù Thẩm Vũ Tình tâm địa độc ác đến đâu, cô ta cũng là thiên kim tiểu thư, lớn lên trong nhung lụa, ngậm thìa vàng từ nhỏ. Làm lại thể quen biết loại lưu m rõ ràng là dân xã hội đen như thế?

“Thế nào, sợ à?”

Gã đầu trọc ngoài xe rõ ràng kh hề biết rằng trong chiếc xe địa hình trắng bên cạnh vẫn còn nằm bên trong, giọng ệu vừa ngang ngược vừa càn rỡ:

“Cô kh đưa tiền cho , sẽ để cho tất cả mọi đều biết, cô đường đường là thiên kim nhà giàu, vậy mà lại cố tình xăm hình ở vị trí riêng tư như thế trên ngực!”

Câu nói này vừa thốt ra, đầu dây bên kia dường như thật sự sợ hãi, nói vài lời mềm mỏng.

Một lát sau, gã đầu trọc cười đắc ý:

“Biết kh chọc nổi là tốt !”

“Nhớ ngoan ngoãn đưa tiền cho !”

Nói xong, cười lạnh cúp máy, lại gọi sang một số khác:

Trần, nói đúng thật, vị ‘đại tiểu thư họ Thẩm’ này đúng là sợ chuyện hình xăm của cô ta bị lộ ra ngoài!”

em sắp phát tài !”

Vừa nói, vừa lên chiếc xe địa hình màu đen, phóng mất dạng.

Thẩm An Ninh ngồi trong xe của Bạch Tuyết Kha, theo hướng chiếc xe kia rời , khẽ nhíu mày.

gì thế?”

Đúng lúc này, Bạch Tuyết Kha xách túi hoành thánh mở cửa xe.

Th Thẩm An Ninh chằm chằm về phía xa thất thần, cô nhíu mày:

“Lại th Giang Cảnh Hành à?”

Thẩm An Ninh hoàn hồn:

“Th một kỳ quái.”

đó.”

Bạch Tuyết Kha vừa khởi động xe vừa bất lực thở dài:

“Bản thân đã yếu đến như vậy , còn tâm trạng để ý kỳ quái.”

Thẩm An Ninh mỉm cười, quay đầu ra cửa sổ:

“Đợi lâu quá nên chán thôi.”

Lúc nãy khi đàn đó mở miệng, cô dường như nghe th nhắc đến ba chữ “Thẩm Vũ Tình”.

Nhưng phía sau kh nhắc lại nữa, chỉ nói “đại tiểu thư nhà họ Thẩm”, “Thẩm tiểu thư”.

Ở Dung Thành, mang họ Thẩm tuy kh nhiều, nhưng thể được gọi là “đại tiểu thư nhà họ Thẩm” cũng kh chỉ một Thẩm Vũ Tình.

Trong chốc lát, Thẩm An Ninh cũng kh thể xác định được rốt cuộc nghe nhầm hay kh, đàn kia rốt cuộc nói là “Thẩm Vũ Tình” hay do cô quá yếu nên nghe sai.

Vì vậy, cô cũng kh để tâm đến chuyện này nữa, càng kh nói cho Bạch Tuyết Kha biết.

Hai mươi phút sau, xe dừng lại trước căn hộ mà Thẩm An Ninh thuê gần phim trường.

Bạch Tuyết Kha dìu Thẩm An Ninh lên lầu. Hai ngồi ăn hết phần hoành thánh đã mua về, dưới sự chỉ dẫn của Thẩm An Ninh, Bạch Tuyết Kha thu dọn toàn bộ hành lý cho cô.

Hành lý khi cô rời khỏi biệt thự nhà họ Giang vốn kh nhiều, nên Bạch Tuyết Kha sắp xếp cũng nh.

Khi màn đêm bu xuống, Bạch Tuyết Kha một tay dìu Thẩm An Ninh, tay kia kéo vali, xuống lầu trở lại xe.

Chiếc xe địa hình trắng phóng nh về phía cuối thành phố.

Thẩm An Ninh ngồi ở hàng ghế sau, ánh mắt nhàn nhạt cảnh phố xá lướt nh trước mặt, lòng dần dần trở nên bình tĩnh.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Một năm trước, cô được tài xế của Thẩm Chí Vĩ chở theo con đường này từ một vùng quê nhỏ đến Dung Thành, mang theo đầy hy vọng gả cho Giang Cảnh Hành.

Một năm sau, cô được bạn thân Bạch Tuyết Kha hộ tống, kéo theo tấm thân tàn tạ đầy thương tích, lặng lẽ quay lại con đường này, trở về ngôi làng nhỏ nơi cô đã xuất phát.

Một năm , giống như một giấc mộng.

Giờ đây, mộng – cuối cùng cũng đã tỉnh.

Bệnh viện Bình An.

Bạch Trà xách một hộp quà đóng gói tinh xảo gõ cửa phòng bệnh của Thẩm Vũ Tình:

“Thưa ngài, đây là suất ăn dinh dưỡng do Ngự Thiện Trai gửi tới.”

Trong phòng, Thẩm Vũ Tình vừa mới chợp mắt, vành mắt vẫn còn đỏ hoe.

Giang Cảnh Hành ngồi trên ghế cạnh giường cô ta, đang xem tài liệu.

Nghe tiếng Bạch Trà, đàn liếc hộp quà trong tay ta:

“Đặt xuống .”

Bạch Trà gật đầu, rón rén bước vào, vừa đặt hộp quà xuống vừa hạ thấp giọng nói:

“Đây là đầu bếp mới bên Ngự Thiện Trai làm, dựa theo nhu cầu dinh dưỡng của bệnh, th đạm, cực kỳ tốt cho việc hồi phục…”

đàn khựng lại, hất cằm Bạch Trà:

“Bên đó chỉ chuẩn bị một phần?”

Bạch Trà ngẩn :

“Vâng… vâng ạ, kh chỉ Thẩm tiểu thư cần…”

“Thẩm An Ninh thì kh cần ?”

Giang Cảnh Hành lạnh giọng cắt ngang lời ta:

“Đừng quên, bây giờ cô vẫn là vợ !”

Sắc mặt Bạch Trà trắng bệch, lập tức cúi đầu:

“Vậy sẽ bảo bên Ngự Thiện Trai chuẩn bị thêm một phần cho phu nhân…”

“Bắt Ngự Thiện Trai chuẩn bị thêm một phần cho Vũ Tình.”

Giang Cảnh Hành bực bội đặt tài liệu trên đầu gối xuống, liếc hộp quà vừa mang tới:

“Phần này mang sang cho Thẩm An Ninh.”

Thẩm Vũ Tình vừa mới ngủ, tạm thời kh cần ăn.

Còn Thẩm An Ninh…

Giang Cảnh Hành nhíu mày, trong đầu vô thức hiện lên khuôn mặt trắng bệch của Thẩm An Ninh lúc gặp cô trong thang máy.

Rõ ràng cô kh bị thương nặng, nhưng kh hiểu vì , sau khi gặp cô trong thang máy, trong lòng cứ kh tự chủ mà lo lắng cho cô.

“Thưa ngài…”

Nghĩ đến việc lần trước tìm Thẩm An Ninh bị cô và Bạch Tuyết Kha lạnh lùng từ chối, Bạch Trà chút sợ hãi cúi đầu:

“Phu nhân và bạn của cô dường như kh muốn gặp , hay là sắp xếp khác mang qua giúp ngài…”

Th ta lộ vẻ khó xử, Giang Cảnh Hành bực bội kéo kéo cà vạt, đứng dậy cầm l hộp quà:

“Thôi, tự .”

Thẩm An Ninh nhập viện cũng gần 24 tiếng , còn chưa kịp đến hỏi bác sĩ về tình trạng của cô.

đàn đứng dậy, sải bước rời khỏi phòng bệnh.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...