Giang Tổng Phu Nhân Anh Hẹn Hò Với Người Khác -Giang Cảnh Hành & Thẩm An Ninh
Chương 182: Tối nay… anh đã sắp xếp xong hết rồi?
Lời của phụ nữ vừa dứt, trong phòng liền rơi vào một bầu kh khí yên lặng quỷ dị.
Một lúc lâu sau, Giang Cảnh Hành mới tự giễu cười khổ một tiếng:
“Em hận … là đúng.”
Là đã kh cho cô đủ cảm giác an toàn, để cô thể bu bỏ đề phòng mà nói với chuyện mang thai.
kh nên trách cô.
“Cho nên sẽ kh tha thứ cho .”
Thẩm An Ninh quay đầu lại, ánh mắt bình tĩnh , giọng nói cũng lạnh nhạt kh chút cảm xúc:
“ , đừng tiếp tục ở lại đây nữa.”
“Một thời gian nữa sẽ trở về Dung Thành.”
“ hy vọng sẽ gặp ở trước cổng cơ quan dân chính, cùng nhau làm thủ tục ly hôn.”
Bàn tay đang nắm ện thoại của Giang Cảnh Hành khẽ siết chặt lại.
“An Ninh! Cảnh Hành!”
Đúng lúc này, ngoài sân vang lên giọng nói sang sảng của Trương:
“ mang dưa hấu từ ruộng Sa Điền nhà thằng con trai về cho hai đứa đây, mau ra ăn !”
Nghe th giọng nói quen thuộc, Thẩm An Ninh lập tức thu lại vẻ lạnh lùng lúc đối diện với Giang Cảnh Hành, cao giọng đáp:
“Cháu ra ngay ạ!”
Nói xong, cô xoay xuống giường.
Giang Cảnh Hành theo thói quen muốn đỡ cô, nhưng lại bị cô né tránh.
phụ nữ mặt kh chút biểu cảm, mang giày vòng qua :
“ tự được.”
Đứng tại chỗ, Giang Cảnh Hành theo bóng lưng cô rời , trong đáy mắt thoáng qua một tia mất mát khó nhận ra.
Trong sân, bà ngoại đã nh nhẹn cắt dưa hấu thành từng miếng nhỏ, bưng ra đặt lên bàn.
Ông ngoại và Trương ngồi trên ghế bập bênh, mỗi một miếng dưa, thong thả ăn.
Th Thẩm An Ninh tự ra khỏi nhà, Trương cười lớn:
“Xem ra Cảnh Hành chăm sóc cũng được đ, mới nửa tháng thôi mà An Ninh đã lại nh nhẹn thế này !”
Thẩm An Ninh cười, ngồi xuống bên cạnh :
“Là do cháu khỏe sẵn, chẳng liên quan gì đến đâu.”
“Kh thể nói vậy được.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ông Trương vuốt râu:
“Cảnh Hành thời gian này chăm sóc cháu thế nào, cả thôn đều rõ.”
“Ông chồng này của cháu, đúng là hình mẫu tiêu biểu !”
Vừa nói, vừa cười híp mắt về phía Mộ Khánh Xuân:
“Ông th đúng kh?”
Mộ Khánh Xuân liếc Giang Cảnh Hành vừa từ trong nhà bước ra, kh tiếp tục đề tài này, mà quay sang hỏi Trương:
“Nghe nói thuê nhà của thằng Từ sáng nay đã chuyển tới ?”
“Đúng vậy.”
Nhắc đến việc này, Trương kh khỏi cảm thán:
“Sáng nay vừa ra ngoài đã th họ dọn tới.”
“ thuê đó che kín mít, ngoài việc ra là phụ nữ thì chẳng th rõ gì cả.”
“Nhưng lời thằng Từ nói kh sai, đúng là tiền. M chiếc xe đưa cô ta tới đều là xe sang, toàn biển số Dung Thành.”
“Ngay cả kh rành xe sang như cũng ra giá trị kh hề rẻ!”
Nghe nói vậy, bà ngoại kh khỏi nhíu mày:
“ tiền như vậy… e là kh dễ ở cùng đâu.”
Ông Trương cười:
“ tiền kiểu đó, lẽ chỉ tới dưỡng bệnh vài ngày thôi, ở lâu kh chịu được cuộc sống thôn quê, tự khắc sẽ rời .”
“Dễ hay khó ở thì liên quan gì đâu?”
Bà ngoại gật đầu:
“Lời thì nói vậy… nhưng bất kể ta dễ hay khó ở, cũng nên chuẩn bị chút quà sang chào hỏi.”
Nói xong, bà ngoắc tay về phía Thẩm An Ninh:
“Lại đây cùng bà chuẩn bị quà cho hàng xóm mới nào?”
cơ hội rời xa Giang Cảnh Hành, Thẩm An Ninh dĩ nhiên là vui vẻ.
Cô cầm một miếng dưa hấu xoay theo bà ngoại chuẩn bị quà.
Đợi cô rời , Mộ Khánh Xuân liếc Giang Cảnh Hành, hạ giọng hỏi:
“Tối nay… mọi chuyện đều đã sắp xếp xong chứ?”
Giang Cảnh Hành gật đầu:
“Ông yên tâm, tối nay, nhất định cháu sẽ cho An Ninh một ký ức đẹp.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.