Giang Tổng Phu Nhân Anh Hẹn Hò Với Người Khác -Giang Cảnh Hành & Thẩm An Ninh
Chương 64: Rời nhà đi chỉ là để tới những nơi thế này làm những chuyện thế này sao?
Dưới sân khấu, giọng Bạch Tuyết Kha kích động vang lên
“An Ninh, ngầu quá! Quyến rũ quá! yêu c.h.ế.t mất!”
“Đây mới là con thật của ! Kh kìm nén, kh bó buộc! vốn nên rực rỡ như thế này!”
“Để cho Giang Cảnh Hành với Thẩm Vũ Tình c.h.ế.t cả ! Hôm nay chính là nhân vật chính của thế giới này!”
……
Sắc mặt Giang Cảnh Hành âm trầm, bước đến phía sau cô, vỗ nhẹ lên vai cô:
“Cô nói… để ai c.h.ế.t?”
Bạch Tuyết Kha vốn đã kh thân với Giang Cảnh Hành.
Một năm Thẩm An Ninh gả cho , cô tận mắt th An Ninh chịu biết bao uất ức bên cạnh , nên đối với đàn này lại càng chán ghét hơn.
Vì thế, cô kh hề nhận ra giọng nói của đàn phía sau, còn tưởng là bạn trong quán bar quen biết trước đó:
“Đang nói đến chồng cũ của bạn đ.”
Cô nhiệt tình chỉ về phía phụ nữ đang nhảy múa trên sân khấu:
“Đó là bạn đ, xinh kh? Nhảy cũng giỏi kh?”
Vừa nói, cô vừa quay đầu lại:
“Chồng cũ của cô đúng là thằng ch.ó kh mắt , phụ nữ tốt như vậy kh cần, suốt ngày lại vây qu một con ‘trà x’ chỉ biết khóc lóc giả đáng thương, nói xem…”
Khi ánh mắt chạm gương mặt âm u của đàn phía sau, những lời đang nói dở của Bạch Tuyết Kha lập tức nghẹn lại.
Cô trừng to mắt, kinh hoàng:
“Giang… Giang tiên sinh?!”
“ lại ở đây……”
Giang Cảnh Hành lạnh lùng nói:
“Nếu kh ở đây, thể nghe được nói kh mắt , còn bảo c.h.ế.t?”
Da đầu Bạch Tuyết Kha tê dại.
Cô nuốt nước bọt, vội vàng muốn cứu vãn sai lầm:
“Giang tiên sinh, hiểu lầm , ……”
Đúng lúc này, nhạc trong quán bar kết thúc, xung qu bỗng vang lên từng trận hò reo
“Hôn ! Hôn !”
“Hôn chứ!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Hôn ! Hôn !”
……
Tiếng hò hét quá lớn, hoàn toàn át lời giải thích của Bạch Tuyết Kha.
Cô nhíu mày, cùng Giang Cảnh Hành về phía sân khấu.
Lúc này, trên sân khấu, Thẩm An Ninh và nam mẫu đang nhảy t.h.o.á.t y vẫn giữ nguyên tư thế ở đoạn kết của bài nhạc.
Một tay đàn kéo l vòng eo thon của Thẩm An Ninh, tay kia nâng cằm cô lên, cúi mắt cô.
Một tay Thẩm An Ninh ôm l eo ta, tay còn lại đặt lên tám múi cơ bụng gợi cảm, ngẩng đầu đối phương.
Hai thẳng vào mắt nhau, như thể đang thâm tình đối diện, lại như đang dùng ánh mắt kh chịu nhường nhau mà đấu sức.
Ánh đèn tụ quang chiếu thẳng lên họ, khiến họ trở thành tiêu ểm trong tầm mắt của tất cả mọi .
Tiếng hò reo xung qu vẫn tiếp tục kh ngừng.
Giữ tư thế như vậy vài giây, Thẩm An Ninh cảm th nên kết thúc , liền định bu tay đang ôm đàn kia ra.
Nhưng vừa cảm nhận được động tác của cô, đàn phía trước lại cố ý siết chặt vòng tay hơn.
Trong góc khuất kh ai th, đàn trẻ tuổi khẽ nói bằng giọng trầm từ tính chỉ hai mới nghe được:
“Chị ơi, họ hò reo lâu như vậy , hay là chúng ta chiều lòng họ một chút?”
Thẩm An Ninh tròn mắt.
Giọng nói của đàn này… lại giống giọng của Giang Cảnh Hành đến vậy!
Th cô do dự, đàn liền cho rằng cô đã đồng ý.
Vì thế, ta vẫn giữ tư thế nâng cằm cô, cúi xuống……
Ngay khoảnh khắc đôi môi mỏng của đàn sắp chạm vào môi đỏ của Thẩm An Ninh
“Bốp!” một tiếng!
Đèn trong quán bar sáng choang, âm nhạc lập tức dừng lại!
Ánh sáng đột ngột khiến mắt Thẩm An Ninh bị chói đến mức kh mở ra nổi.
Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cánh tay đã bị một lực cực mạnh kéo vào trong lòng ai đó.
Hơi thở nam tính quen thuộc khiến cô vô thức nhíu mày.
Cô khó khăn ngẩng đầu mở mắt.
Đập vào mắt cô, là gương mặt đen như đáy nồi của Giang Cảnh Hành.
Đôi mắt sâu thẳm của lúc này đang tràn ngập phẫn nộ chằm chằm vào cô:
“Cô rời nhà … chỉ là để tới những nơi thế này, làm những chuyện thế này ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.