Giang Tổng, Phu Nhân Anh Hẹn Hò Với Người Khác - Giang Cảnh Hành
Chương 287: Đây là thành ý của chúng tôi
Nghe th giọng của Thẩm An Ninh, Thẩm Vũ Tình quay lại.
“Bốp!”
Còn chưa kịp để Thẩm An Ninh phản ứng, Thẩm Vũ Tình đã sải bước tới, giơ tay tát mạnh một cái vào mặt cô.
Thẩm An Ninh kh kịp phòng bị, trọn vẹn ăn trọn cú tát .
Cô loạng choạng lùi lại m bước, cuối cùng vịn vào tay vịn trên tường hành lang bệnh viện mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng, kh ngã xuống.
Trên mặt nóng rát như lửa đốt.
“Cái tát này, là đ.á.n.h thay cho Cảnh Hành!”
Thẩm Vũ Tình nghiến răng trừng mắt Thẩm An Ninh:
“Cô biết rõ Cảnh Hành coi trọng sự an toàn của cô, là vì tủy xương của cô hoàn toàn phù hợp với , vậy mà cô còn chạy đến cái nơi như thế này?”
“Trên đời biết bao nhiêu chỗ thể du lịch, chơi, tại cô nhất định đến Lâu đài Hoa Hồng?”
Cô ta càng nói càng tức giận, giơ tay chỉ vào tấm biển ‘Đang cấp cứu’ phía sau:
“Nếu kh vì cô, Cảnh Hành thể trúng đạn, đến giờ vẫn còn đang cấp cứu chưa tỉnh lại?”
“Cô Thẩm!”
Quý Niệm Chi vừa mua nước trở về, vừa bước ra khỏi thang máy thì th cảnh này.
Cô lập tức lao tới đỡ l Thẩm An Ninh, ngẩng đầu tức giận Thẩm Vũ Tình:
“Tiên sinh trúng đạn đâu do phu nhân bắn, cô trách cô làm gì?”
Nói xong, cô cúi đầu Thẩm An Ninh.
Trên gương mặt phụ nữ đã sưng cao một dấu bàn tay, đủ th cú tát của Thẩm Vũ Tình dùng lực mạnh đến mức nào.
Quý Niệm Chi đau lòng nhíu mày:
“Phu nhân, cô kh chứ?”
“Kh .”
Thẩm An Ninh ngẩng đầu, bình thản lạnh lùng Thẩm Vũ Tình một cái:
“Cô đ.á.n.h cú tát này , giữa và Giang Cảnh Hành coi như huề.”
Nói xong câu đó, cô xoay , sải bước về phía thang máy.
“Phu nhân!”
Th cô định rời , Quý Niệm Chi vội ngăn lại:
“Cô kh ở đây đợi tiên sinh ra ?”
Thẩm An Ninh nhướng mày, liếc về phía Thẩm Vũ Tình:
“ mà quan tâm nhất, thể cứu rỗi đã đến , cũng kh cần ở lại đây nữa.”
Nếu khi Giang Cảnh Hành tỉnh lại, đầu tiên th là Thẩm Vũ Tình, chắc hẳn sẽ vui.
Dù trước khi hôn mê, chỉ cần nghe th tên Thẩm Vũ Tình, cũng thể gắng gượng chịu đựng.
Quý Niệm Chi sững , cau mày:
“Nhưng phu nhân, th tiên sinh …”
“ mệt .”
Thẩm An Ninh cắt lời cô, cúi đầu ện thoại:
“Cũng muộn , nên về nghỉ ngơi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/giang-tong-phu-nhan--hen-ho-voi-nguoi-khac-giang-c-h/chuong-287-day-la-th-y-cua-chung-toi.html.]
Thực ra cả ngày hôm nay tinh thần cô luôn căng thẳng, lại thêm việc bò ra khỏi biệt thự, lái xe suốt một quãng đường dài, thể lực đã sớm cạn kiệt.
Lúc tắm ở khách sạn, cô đã mệt đến mức chân cũng kh nhấc nổi.
Chỉ vì lo lắng cho sự an nguy của Giang Cảnh Hành, cô mới cố gắng gượng thêm một hơi chạy tới đây.
Nhưng giờ bên cạnh đã Thẩm Vũ Tình .
Cô cũng kh cần ở lại đây làm chướng mắt khác nữa.
“Cảnh Hành giờ sống c.h.ế.t chưa rõ, cô còn ngủ được ?”
Từ xa vang lên giọng nói sắc nhọn chói tai của Thẩm Vũ Tình:
“Thẩm An Ninh, ra n nỗi này là vì cô, cô còn lương tâm kh hả?”
Thẩm An Ninh dừng bước, quay đầu Thẩm Vũ Tình một cách thản nhiên:
“Chẳng vừa cô đã nói , Giang Cảnh Hành chăm sóc , bảo vệ , là vì tủy xương của hoàn toàn phù hợp với cô?”
“Nói cách khác, ra n nỗi này kh vì muốn bảo vệ , mà là vì để tâm đến cô, muốn bảo vệ phần tủy xương mà cô cần mà thôi.”
“Cho nên…”
Cô tự giễu nhếch môi:
“ nên kh ngủ được, nên cảm th day dứt với , là cô, kh .”
Nói xong, cô xoay , trong ánh mắt sững sờ của Thẩm Vũ Tình và Quý Niệm Chi, bước vào thang máy, nhấn nút đóng cửa.
nh, thang máy xuống đến tầng một.
Thẩm An Ninh ngáp một cái, nhấc chân bước ra ngoài.
“An Ninh!”
Bỗng nhiên, vừa được m bước, từ xa đã vang lên một giọng nam gọi cô.
Thẩm An Ninh mệt mỏi ngẩng đầu theo hướng âm th.
Ở phía cửa chính bệnh viện, Phó Minh Hãn mặc bộ đồ ngụy trang chuyên dụng của lính đ.á.n.h thuê, đang sải bước về phía cô.
Sau lưng còn Lục Sơn và m khác, cũng đều mặc đồ ngụy trang tương tự.
Cảm nhận được ánh mắt của Thẩm An Ninh, trên mặt Lục Sơn và m bên cạnh kh khỏi hiện lên vẻ lúng túng.
“An Ninh.”
Phó Minh Hãn dẫn bọn họ đến trước mặt cô:
“ đưa Lục Sơn bọn họ tới để xin lỗi em.”
Nói xong, lùi sang bên một bước, quay đầu ra hiệu cho Lục Sơn.
Lục Sơn thở dài, cúi đầu bước tới trước mặt Thẩm An Ninh:
“An Ninh, xin lỗi.”
“Bắt em quyến rũ Trần Khoan, ban đầu chỉ là muốn đùa dai một chút thôi, nhưng bọn kh ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này…”
Khi tối nay nghe tin Thẩm An Ninh và chồng cô suýt c.h.ế.t trong tay Kiều Uyên, ta mới nhận ra, sự bốc đồng nhất thời của đã gây ra hậu quả nghiêm trọng đến mức nào.
“ biết, chỉ xin lỗi bằng miệng thì chẳng tác dụng gì, tổn thương mà bọn gây ra kh thể dùng vài câu xin lỗi là bù đắp được.”
“Cho nên…”
ta cúi đầu, mở một đoạn video trong ện thoại cho Thẩm An Ninh xem:
“Đây là thành ý của bọn .”
đọc full nh nt zalo 0963.313.783
Chưa có bình luận nào cho chương này.