Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Giao Kiều

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Dục vọng và tâm lý báo thù cùng lúc trào dâng, chính vào khoảnh khắc đó, đột nhiên hạ quyết tâm.

Ngay khi chú vừa ra khỏi cửa, cũng đẩy cửa phòng bao, sải bước vào. Trong ánh mắt kinh ngạc của bố và Nghiêm Nhĩ Mộng, đưa tay gạt phăng toàn bộ bát đĩa trên bàn xuống đất.

"Lâm Tinh!!"

Giữa một đống hỗn độn dưới sàn, bố giận dữ lao tới, giơ tay định đ.á.n.h . lùi lại một bước dài, linh hoạt né tránh.

Ông ta định lao tới lần nữa nhưng bị họ hàng bên cạnh cản lại, chỉ thể đứng chôn chân tại chỗ gào thét: "Mày cút ngay! Cút ! Cút ra khỏi cái nhà này!"

nắm l tay nắm cửa, ta nhếch môi cười: "Mới đến đây thôi mà đã nổi giận ? Yên tâm, phía sau vẫn còn một món quà lớn dành tặng cho mọi , cứ đứng đó mà đợi ."

[.....]

"Đến ."

Giọng nói lạnh nhạt quen thuộc của Nghiêm Tri Uyên đột ngột kéo ra khỏi dòng ký ức.

vội vàng ều chỉnh lại thần sắc, duy trì dáng vẻ đáng thương yếu đuối, theo chú xuống xe. Thang máy thẳng lên trên, cho đến khi dừng lại ở tầng thượng tầng ba mươi hai.

Căn nhà chú ở là một căn hộ penthouse với diện tích cực kỳ rộng rãi, phong cách trang trí cũng vô cùng tối giản. ngồi trên chiếc sofa màu xám cao cấp, Nghiêm Tri Uyên vào phòng, một lát sau chú xách hộp y tế ra, quỳ một chân xuống trước mặt .

Cú ngã trước mũi xe lúc nãy diễn thật quá tay, đầu gối trầy da chảy máu, thậm chí còn dính cả vài hạt cát nhỏ.

"Xuýt" khẽ rên rỉ: "Đau quá."

"Nhịn một chút."

Chú nói một câu, dùng kẹp giúp gắp những hạt cát trong vết thương ra, dùng cồn i-ốt sát trùng mới bôi thuốc. Khi làm những việc này, động tác của đối diện nhẹ nhàng, thần sắc tập trung, hàng l mi dài rủ xuống, bóng râm mờ ảo che bớt vẻ lạnh lùng góc cạnh trên gương mặt, khiến chú càng trở nên quyến rũ hơn.

như bị ma xui quỷ khiến mà hỏi một câu: "Chú ơi, trước đây chú cũng từng bôi t.h.u.ố.c cho ai như thế này chưa?"

Chú ngẩng đầu liếc , thu dọn hộp y tế: "Cô là duy nhất đ."

Tâm trạng bỗng chốc lâng lâng, ngửa đầu chú kh thành thật đáng thương hỏi: "Cháu thật vinh hạnh nhưng mà chú ơi, lát nữa cháu ngủ ở đâu, ngủ cùng chú nhé?"

Nghiêm Tri Uyên trực tiếp lờ lời trêu ghẹo của , thần sắc bình thản dẫn đến phòng ngủ phụ bên cạnh phòng làm việc.

"Tối nay cô ngủ ở đây, nhu cầu gì thì tìm , nhớ gõ cửa trước."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chú xoay định , lại bị gọi giật lại: "Cháu vẫn chưa hỏi, chú ơi, chú tên là gì?"

Chú tựa lưng vào tường, hơi cúi đầu : "Nghiêm Tri Uyên."

Thực ra đã sớm biết tên chú, nhưng khoảnh khắc này, qua giọng nói trầm ấm dễ nghe của chính chủ phát ra, dường như nó lại mang một ý nghĩa gì đó khác biệt.

nhếch môi, đột ngột tiến lên một bước, chóp mũi gần như chạm sát vào n.g.ự.c chú.

"Nghiêm Tri Uyên, chú cũng hãy nhớ kỹ tên của cháu." thẳng vào mắt chú: "Cháu tên là Lâm Kiều Kiều."

2

ở lại nhà Nghiêm Tri Uyên được ba ngày.

Vốn dĩ ngay ngày thứ hai chú đã muốn tiễn , nhưng ôm l cái đầu gối bị thương, đáng thương nặn ra vài giọt nước mắt, tự thêu dệt cho một thân thế khổ cực trăm bề.

Nào là cha mẹ song vong, sản nghiệp bị chiếm đoạt, tự vừa học vừa làm để trang trải đại học, lại còn bị bạn cùng phòng cô lập, bài xích.

Nghiêm Tri Uyên kh nói lời nào, cứ thế im lặng nghe bịa chuyện. Đôi mắt đen thẳm chằm chằm, như thể thể thấu mọi thứ. bị chú đến mức chột dạ, kh tự chủ được mà cúi đầu né tránh ánh mắt chú, giọng nói cũng nhỏ dần .

Im lặng hồi lâu, cuối cùng chú đứng dậy, thản nhiên nói: "Nếu đã vậy thì cô cứ ở lại thêm vài ngày nữa ."

Chú còn đưa cho một chiếc chìa khóa dự phòng để thuận tiện cho việc ra ngoài ăn cơm ban ngày.

Trong thời gian này, nhân lúc chú làm vào ban ngày, quay về trường một chuyến, thu dọn ít đồ đạc từ ký túc xá mang sang nhà Nghiêm Tri Uyên. Trước lúc , bạn cùng phòng thuận miệng hỏi : "Hai ngày nay định về nhà ở à?"

Nhà? còn nhà ?

nhếch môi, nụ cười đầy mỉa mai: "Kh, tớ qua nhà một chú ở một thời gian."

Buổi tối, Nghiêm Tri Uyên đang xử lý c việc trong phòng sách, giả vờ mang nước cho chú đẩy cửa bước vào. Đi chưa được m bước, giả vờ trượt chân, ngã nhào xuống đất, ly thủy tinh trong tay cũng vỡ tan tành.

"Đau quá..."

Trong tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của , Nghiêm Tri Uyên bỗng nhiên bật dậy, sải bước đến trước mặt : " kh?"

" đ..." chú với ánh mắt rưng rưng: "Đau quá, cháu kh đứng dậy nổi."

Nghiêm Tri Uyên thở dài một tiếng, sau đó cúi xuống, trực tiếp đưa tay bế bổng lên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...