Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người
Chương 179:
Hai đến trước cửa nhà Giang Tân, nhưng cả hai dường như đều kh muốn bu tay.
Mãi một lúc sau, Giang Tân mới lưu luyến bu tay: “Hôm nay em vui, cảm ơn .”
Dương Thiếu Xuyên mỉm cười đáp lại: “Kh gì, hy vọng sau này còn cơ hội cùng nhau chơi.”
Giang Tân đỏ mặt gật đầu.
Tuy nhiên, đúng lúc này Dương Thiếu Xuyên đột nhiên cảm th một luồng sát khí ùa đến phía .
“ thế?” Giang Tân phát hiện biểu cảm của Dương Thiếu Xuyên chút kh đúng.
Dương Thiếu Xuyên biểu cảm trở nên nghiêm trọng: “Sát khí thật đáng sợ.”
“Hả!? Sát khí á.” Giang Tân chút bối rối, cô qu nhưng kh th ai.
Dương Thiếu Xuyên cảnh giác quan sát xung qu.
“Thiếu Xuyên, nghiêm trọng đến vậy ?” Lòng Giang Tân cũng bắt đầu lo lắng, cô chưa từng th Dương Thiếu Xuyên biểu cảm như vậy.
Bịch, bịch, bịch.
Từng tiếng bước chân truyền đến từ phía sau Giang Tân, Dương Thiếu Xuyên theo hướng phát ra âm th, mắt trợn to, đồng tử cũng hơi co lại.
Đây... đây là ai, là lớn trong nhà Giang Tân , chẳng lẽ đây là của Giang Tân?
Chỉ th một đàn lớn tuổi với vẻ mặt u ám, giận dữ, đang bước nặng nề mà mạnh mẽ, từng bước từng bước chậm rãi về phía này.
Vị lão giả này thân hình vạm vỡ, cơ bắp săn chắc, tr vô cùng cường tráng, như thể ẩn chứa sức mạnh vô biên. Ông chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ trắng đơn giản, bờ vai rộng và cánh tay to khỏe nổi bật đặc biệt dưới ánh nắng mặt trời.
Khi đến gần, một áp lực vô hình cũng theo đó lan tỏa, khiến ta kh khỏi nảy sinh lòng kính sợ.
Thảo nào... thảo nào m gã kia nhắc đến đều vẻ sợ hãi, đẳng cấp này cũng chỉ th trên tivi.
Giang Tân cũng nghe th động tĩnh phía sau, quay đầu lại: “Ông... nội.” Giang Tân tr căng thẳng, cơ thể cũng hơi run rẩy.
Xong ... Thiếu Xuyên hôm nay chắc gặp chuyện .
Dương Thiếu Xuyên th cơ thể Giang Tân đang run rẩy, nắm l tay cô.
Cảm nhận sự ấm áp truyền đến từ bàn tay, cơ thể run rẩy của Giang Tân dần dần ổn định lại, cô nhỏ giọng cảm ơn một tiếng.
Ông lão đến trước mặt hai , liếc đôi tay đang nắm của hai , sau đó ánh mắt chuyển dời, gắt gao chằm chằm Dương Thiếu Xuyên.
Dương Thiếu Xuyên cũng kh hề sợ hãi, mà đối diện trực tiếp với lão.
Chiều cao của lão này thậm chí còn cao hơn khá nhiều, chắc khoảng một mét chín...
Kh khí xung qu vô cùng căng thẳng, dường như bất cứ lúc nào cũng thể xảy ra chuyện, Dương Thiếu Xuyên cứ thế chằm chằm lão.
Một lúc sau, lão khẽ hừ một tiếng, quay vào nhà và nghiêm giọng nói: “Vào .”
Giang Tân nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, bu tay Dương Thiếu Xuyên: “Thiếu Xuyên... tạm biệt.”
Dương Thiếu Xuyên gật đầu: “Ừ.”
Nhưng đúng lúc hai chuẩn bị tách ra thì một giọng nói trầm ấm vang lên.
“Thằng nhóc kia cũng theo vào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-ha-nhe-mot-mua-he-thay-doi-con-nguoi/chuong-179.html.]
Nghe th giọng nói này, lòng cả hai chùng xuống.
Tr vẻ hôm nay kh thoát được ... Thôi vậy, đằng nào thì cũng sẽ xảy ra chuyện này, chỉ là kh ngờ lại nghiêm trọng hơn nghĩ.
Dương Thiếu Xuyên thở dài một hơi.
Hy vọng kh làm khó Thiếu Xuyên.
Giang Tân cũng lo lắng cho những chuyện sắp tới.
Mang theo tâm trạng bất an, hai bước vào nhà.
Vừa bước vào nhà đã th một chiếc bàn gỗ tròn, lão ngồi đối diện, còn bên kia cũng một chiếc ghế đẩu.
“Giang Tân, cháu nấu cơm trước .”
“Nhưng mà, ...”
Giang Tân còn muốn nói gì đó nhưng bị lão cắt ngang: “Giang Tân.” Giọng lão cao hơn vài phần.
Tr vẻ chiếc ghế đó là chuẩn bị cho , muốn thử ?
“Ông...” Giang Tân dường như còn muốn nói gì đó.
“Kh đâu.” Dương Thiếu Xuyên nắm l cánh tay Giang Tân, ra hiệu cho cô bình tĩnh lại.
“Vậy cẩn thận.”
Dương Thiếu Xuyên gật đầu, Giang Tân th vậy liền vào bếp.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Thằng nhóc, mày ngồi xuống .”
Dương Thiếu Xuyên ngồi xuống đối diện theo yêu cầu.
Ông lão l ra một chai thủy tinh vu trong suốt.
Bạch tửu... cơ bản kh uống rượu, uống thứ này chắc c.h.ế.t ở đây mất.
Nhưng Dương Thiếu Xuyên kh thể kh uống, kh uống là kh nể mặt lão, hiểu, đây chỉ là bước thử đầu tiên.
Kh biết định thử bằng cách nào.
Dù lòng hoảng sợ, nhưng kh hề thể hiện ra ngoài, ều này khiến lão chút ngạc nhiên.
Khác với m thằng nhóc khác, kh tỏ ra sợ hãi hay hoảng loạn, lại còn biết nghĩ cho Giang Tân. Hơ hơ... nhưng chừng đó vẫn chưa đủ, tình yêu chỉ cần gặp chút trở ngại nhỏ cũng thể tan vỡ.
Ông lão l ra hai chiếc cốc, rót đầy cả hai, đưa một chiếc cho Dương Thiếu Xuyên, trên mặt hiện lên một nụ cười khó nhận ra.
Để xem, thể kiên trì đến mức nào...
Thực ra, ấn tượng đầu tiên của về Dương Thiếu Xuyên khá tốt, mạnh hơn nhiều so với những thằng nhóc khác, chỉ là vẫn chưa đủ xa.
Dương Thiếu Xuyên hai tay nhận l chén rượu, lão một hơi cạn sạch ly bạch tửu, thong thả thưởng thức hành động tiếp theo của Dương Thiếu Xuyên.
Dương Thiếu Xuyên chén rượu trong tay, cuối cùng nghĩ thà đau một lần còn hơn đau dài dài, cũng làm theo, một hơi cạn sạch.
Mẹ nó... thứ này đúng là muốn l mạng, suýt nữa tiễn về chầu bà.
Cổ họng Dương Thiếu Xuyên đã đau, cảm giác như nói chuyện cũng khó khăn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.