Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người
Chương 181:
Dương Thiếu Xuyên đưa ra một câu trả lời nước đôi, đó là phong cách nhất quán của , bởi vì cũng kh rõ làm được hay kh, trong trường hợp kh cần thiết, nếu kh chắc làm được, thì kh cần cho hy vọng.
“Vậy được ...” Giang Tân quay lại bếp tiếp tục nấu cơm.
“Hơ hơ, thằng nhóc, mày quả thật mạnh hơn m tên nhóc kia nhiều. Nhưng tao vẫn sẽ kh nương tay đâu, cho nên, nếu mày sợ, tốt nhất là bỏ cuộc , bằng kh... tao sẽ kh ngại đâu.” Ông lão nụ cười lạnh lẽo, dùng tay làm động tác như d.a.o cứa vào cổ .
Uy h.i.ế.p ? Kh đúng, sau khi trải qua những chuyện vừa , sát khí trên lão gần như đã biến mất, ều đó cho th lão ít nhất sẽ kh thực sự g.i.ế.c . Nhưng muốn thành c e rằng chỉ thể đối đầu trực diện, nghĩa là, vẫn đánh tg lão.
Dương Thiếu Xuyên lắc đầu: “ sẽ kh từ bỏ, hơn nữa đã sớm nghĩ đến khả năng này , nếu kh thậm chí sẽ kh tỏ tình.”
“Vậy... sẽ mong chờ màn thể hiện của , hy vọng đừng thua quá thảm hại.” Ông lão Dương Thiếu Xuyên, trên mặt một tia trêu chọc.
“Đương nhiên.” Dương Thiếu Xuyên cũng dán mắt vào lão, dù cảm th kh đối thủ, nhưng nếu khí thế yếu thì sẽ hoàn toàn thua cuộc.
“Cơm làm xong .” Đúng lúc hai đang đối đầu gay gắt thì cơm làm xong .
Ông lão và Dương Thiếu Xuyên đồng thời dừng lại, im lặng chờ món ăn được dọn lên.
Dù nếu xảy ra xung đột, bữa cơm này chắc c sẽ hỏng.
Dương Thiếu Xuyên đứng dậy vào bếp giúp Giang Tân bưng đồ ăn.
Trên bàn ăn, kh khí hơi trầm lắng. Giang Tân cố gắng tìm chuyện để phá vỡ sự im lặng, nhưng cả lão và Dương Thiếu Xuyên đều tâm trí kh đặt vào đó.
Sau bữa ăn, Dương Thiếu Xuyên chủ động giúp dọn dẹp bát đũa, còn Giang Tân thì kéo lão ra một bên nói chuyện.
“Ông, kh thể bớt nghiêm khắc một chút ạ?” Giang Tân rõ ràng chút bất mãn với hành động của lão.
“Con bé, đây là vấn đề nguyên tắc, chuyện này kh thể nhượng bộ được.” Ông lão tr kiên định.
“Ông, nếu cứ như vậy, cháu sẽ kh thèm nói chuyện với nữa đâu.”
“Khụ khụ, cháu yên tâm, sẽ kh đánh c.h.ế.t nó đâu.”
Kh đánh chết? Đánh tàn phế cũng đâu tính là đánh chết, nhỡ tức giận quá mà khiến Dương Thiếu Xuyên tuyệt đường con cháu thì .
“Ông, nói thật đ ạ?” Giang Tân chút cạn lời.
“Được được được, kh để nó bị thương quá nặng là được chứ gì.”
“...Thôi được .” Giang Tân biết, đây là sự nhượng bộ lớn nhất của , để Dương Thiếu Xuyên qua ải dễ dàng là ều kh thể, Dương Thiếu Xuyên nhất định chịu trận này. Cháu gái bị cướp , kh đánh một trận thì mà hả dạ được.
--- Chương 120: Giang Mục ---
“Hôm nay đối phó với lão .” Dương Thiếu Xuyên bước xuống giường, mặc một bộ quần áo thoải mái, dễ vận động.
Hôm qua, sau khi rửa bát xong kh lâu, Dương Thiếu Xuyên đã về nhà. lẽ vì lão mà Giang Tân đã kh thể đến biển phát sáng vào buổi tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-ha-nhe-mot-mua-he-thay-doi-con-nguoi/chuong-181.html.]
Nhất định nghĩ cách đối phó với cụ, nhưng làm đây? còn chẳng biết cụ chiến đấu thế nào.
Đúng lúc này, một chợt hiện lên trong tâm trí Dương Thiếu Xuyên... Khâu Diệu Thần.
Chính xác hơn thì là nội của Khâu Diệu Thần. Khâu Diệu Thần từng nói, lẽ nội thể ra mặt giúp đỡ.
Kh biết nội Khâu Diệu Thần đồng ý kh.
Nếu nội Khâu Diệu Thần chịu nói cho biết, thì cũng coi như thêm vài phần khả năng. Tuy kh thể đánh tg, nhưng ít nhất trong tình huống biết cách ra chiêu, thể cầm cự thêm vài hiệp.
Dương Thiếu Xuyên mở cửa phòng, phòng khách vẫn như cũ. Trần Tiểu Ngư đã vệ sinh cá nhân xong xuôi, đang chuẩn bị ăn cơm.
Th cửa phòng Dương Thiếu Xuyên mở, Trần Tiểu Ngư chào một tiếng: “Chào buổi sáng, họ, dậy ạ?”
Dương Thiếu Xuyên khẽ gật đầu: “Ừ, dậy . vệ sinh cá nhân một chút.”
“Vâng ạ.”
Dương Thiếu Xuyên vệ sinh cá nhân qua loa, cũng ngồi vào bàn ăn sáng.
“ họ, hôm nay kế hoạch gì kh ạ?”
Dương Thiếu Xuyên vừa ăn vừa đáp: “. Và nghĩ kh lâu nữa em cũng sẽ biết chuyện gì thôi.”
“Ấy, họ cứ thích úp mở. Thôi được, gì cần em giúp kh ạ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Em số ện thoại của Khâu Diệu Thần đúng kh?”
“ ạ, nhưng cần số của Khâu Diệu Thần làm gì thế?” Trần Tiểu Ngư nghi hoặc Dương Thiếu Xuyên.
“ chuyện cần tìm .” Dương Thiếu Xuyên kh nói nhiều. Dù thì chuyện chiều nay sẽ “so tài” với cụ chắc c sẽ lan ra, khi đó Tiểu Ngư sẽ biết thôi.
“Vâng được ạ.” Trần Tiểu Ngư cũng kh hỏi thêm, mà viết số ện thoại của Khâu Diệu Thần lên một mẩu gi đưa cho Dương Thiếu Xuyên.
“Ừm, cảm ơn em.”
“Chúng ta là nhà mà, cần gì khách sáo chứ.”
Dương Thiếu Xuyên ngẩn : “ . Chuyện này rõ ràng là câu vẫn hay nói ngày trước. thực sự đã thay đổi nhiều.”
Trần Tiểu Ngư cười r mãnh: “Xem ra chị Giang ảnh hưởng đến khá nhiều đó nha.”
Mặt Dương Thiếu Xuyên dường như ửng hồng đôi chút, nhưng kh rõ ràng lắm: “ lẽ vậy.”
Ăn sáng xong, Trần Tiểu Ngư ra ngoài chơi, còn Dương Thiếu Xuyên thì lặng lẽ ngồi trước bàn ăn.
Một lúc sau, Dương Thiếu Xuyên cầm mẩu gi Trần Tiểu Ngư đưa, gọi ện thoại.
“Alo, ai đ?” Giọng Khâu Diệu Thần truyền ra từ ện thoại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.