Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người
Chương 220:
Dương Thiếu Xuyên nhẹ nhàng nắm l tay Giang Tân: “ cũng vậy, Tân. Mỗi khoảnh khắc ở bên em, đều cảm th vô cùng quý giá. Sau này chúng ta vẫn thể chơi game cùng nhau, hoặc làm những việc thú vị khác nữa.”
Giang Tân gật đầu, ánh mắt ánh lên sự mong chờ: “Được ạ, em mong đợi lắm.”
Hai dọn dẹp tay cầm chơi game và đĩa game, Dương Thiếu Xuyên cùng Giang Tân ra khỏi nhà.
Kh khí bên ngoài mang theo chút se lạnh, ánh hoàng hôn còn sót lại chiếu lên họ, tr vô cùng ấm áp. Họ dọc theo con đường nhỏ quen thuộc, chậm rãi bước , tận hưởng khoảnh khắc hoàng hôn yên bình này.
“Thiếu Xuyên, hôm nay em thật sự vui.” Giang Tân khẽ nói, giọng nói đầy sự mãn nguyện.
Dương Thiếu Xuyên khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nắm l tay cô: “ cũng vậy, Tân. Ở bên em, mỗi ngày đều tràn đầy niềm vui.”
Trong vài ngày ngắn ngủi này, Dương Thiếu Xuyên như lạc vào một thế giới kỳ diệu tràn đầy bất ngờ và niềm vui.
Mỗi ngày đều giống như một cuộc phiêu lưu mới mẻ, khiến kh khỏi ngạc nhiên và say mê kh ngừng.
Hai dọc đường, thỉnh thoảng nói chuyện, thỉnh thoảng lại im lặng tận hưởng sự bầu bạn của đối phương.
nh, họ đã đến cửa nhà Giang Tân. Giang Tân dừng bước, quay Dương Thiếu Xuyên, ánh mắt thoáng qua chút kh nỡ: “Thiếu Xuyên, cảm ơn hôm nay đã chơi game cùng em, còn đưa em về nhà.”
Dương Thiếu Xuyên lắc đầu, dịu dàng cô: “Đừng khách sáo với , Tân. Được cùng em trải qua khoảng thời gian này, đã mãn nguyện . Em mỗi ngày đều khiến cảm th hạnh phúc.”
Giang Tân khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh tia sáng dịu dàng: “Thiếu Xuyên, em cũng vậy. , cuộc sống của em trở nên tươi đẹp hơn.”
Hai nhau cười, ánh mắt đều tràn đầy tình cảm sâu sắc.
Dương Thiếu Xuyên nhẹ nhàng nắm l tay Giang Tân, nói: “ cũng vậy, em, mỗi ngày đều vui vẻ.”
Giang Tân gật đầu, ánh mắt đầy lưu luyến: “Vậy tối nay chúng ta gặp nhau nhé.”
Dương Thiếu Xuyên cũng khẽ đáp lại: “Ừ, tối gặp.”
Hai lưu luyến bu tay nhau ra, Giang Tân quay bước vào nhà, còn Dương Thiếu Xuyên thì đứng ở cửa, theo bóng cô vào trong. Cho đến khi bóng Giang Tân biến mất sau cánh cửa, mới quay chậm rãi rời .
Dương Thiếu Xuyên trở về nhà, vừa mở cửa đã nghe th tiếng nói quen thuộc từ trong nhà vọng ra.
bước vào phòng khách, th cô em họ Trần Tiểu Ngư và dì Lâm đang trò chuyện trên ghế sofa, trên bàn đã bày sẵn bữa tối thịnh soạn.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Dì Lâm th Dương Thiếu Xuyên vào nhà, trên mặt lộ ra nụ cười hiền từ, nhiệt tình chào hỏi: “Thiếu Xuyên, cháu về à! Mau vào ăn cơm , thức ăn nguội hết .”
Trần Tiểu Ngư cũng từ ghế sofa nhảy xuống, chạy đến bên Dương Thiếu Xuyên, nghịch ngợm kéo kéo áo : “ họ, cuối cùng cũng về ! Em với mẹ chờ lâu lắm , mau lại đây, món ăn hôm nay toàn là món thích đ.”
Dương Thiếu Xuyên Trần Tiểu Ngư, ánh mắt thoáng qua chút ngạc nhiên.
Cái con bé này nó lại trở về như cũ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-ha-nhe-mot-mua-he-thay-doi-con-nguoi/chuong-220.html.]
Tính cách hiện tại của Trần Tiểu Ngư y hệt m năm trước.
Dương Thiếu Xuyên mặc dù cảm th ngạc nhiên, nhưng cũng kh bận tâm quá nhiều.
cười xoa đầu Trần Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư, em lại nghịch ngợm . Dì Lâm, hôm nay dì vất vả ạ, cơm nước tr ngon quá.”
Dì Lâm cười xua tay: “ một nhà mà, nói gì vất vả với kh vất vả chứ.”
Sau bữa tối, Dương Thiếu Xuyên lại một lần nữa đến bãi biển quen thuộc.
Hôm nay biển phát sáng còn xuất hiện nữa kh nhỉ?
Dương Thiếu Xuyên thực ra vẫn luôn kh hiểu, biển phát sáng vốn là một hiện tượng tự nhiên hiếm gặp, nhưng tại ngày nào cũng thể th.
Tuy nhiên, chưa kịp suy nghĩ nhiều thì đã nghe th tiếng bước chân từ phía sau.
Dương Thiếu Xuyên biết là ai đến, quay đầu lại, trên mặt nở nụ cười: “Tân, em đến .”
Giang Tân đến bên cạnh , nhẹ nhàng khoác tay , trên mặt cũng nở nụ cười tươi tắn: “Thiếu Xuyên, em đến .”
“Em nói xem... hôm nay biển phát sáng còn xuất hiện nữa kh?” Dương Thiếu Xuyên mặt biển.
Giang Tân nghĩ nghĩ: “Em nghĩ chắc vẫn còn xuất hiện đ, dù cũng đã liên tục m ngày mà.”
Thực ra Giang Tân cũng biết ều này hơi phi thực tế, nhưng tình huống phi thực tế này đã kéo dài m ngày .
Dương Thiếu Xuyên cười cười: “Vậy thì chúng ta cứ yên lặng chờ đợi thôi.”
Giang Tân khẽ gật đầu đồng ý.
Theo thời gian trôi , trên mặt biển bắt đầu xuất hiện từng đốm sáng lấp lánh, như thể những vì rơi xuống biển. Những ánh sáng này dần dần trở nên rực rỡ hơn theo thời gian, toàn bộ mặt biển được nhuộm một màu x huyền ảo.
Lại một lần nữa... hiện tượng biển phát sáng liên tục như thế này thể xem là một phép màu .
Dương Thiếu Xuyên Giang Tân đang lộ vẻ phấn khích bên cạnh, mỉm cười.
Mặc dù cảm th kh thể nào... nhưng luôn cảm giác rằng phép màu này xuất hiện là nhờ sự hiện diện của em.
Cô ...... chính là phép màu của .
--- Chương 147 Vỏ Sò... ---
Sáng sớm, tia nắng đầu tiên xuyên qua khe rèm cửa, chiếu lên mặt Dương Thiếu Xuyên, nhẹ nhàng đánh thức khỏi giấc ngủ.
khẽ mở mắt, cảm nhận sự ấm áp mà ánh nắng mang lại, cơ thể vẫn còn chìm trong sự mệt mỏi của đêm qua, nhưng nội tâm lại tràn đầy sự yên bình và mãn nguyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.