Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người
Chương 225:
Đã “khám phá” cổ trạch khá lâu , trừ buổi biểu diễn kịch ra thì mọi nơi khác đều đã xem qua, trong ện thoại của Dương Thiếu Xuyên cũng đã thêm kh ít ảnh.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Giang Tân cúi đầu đồng hồ… ba giờ chiều.
Đã đến giờ này … Vậy thì tiếp theo, nên đâu đây.
Cô cúi đầu suy nghĩ một lát: “Hay là…” Giang Tân ngẩng đầu Dương Thiếu Xuyên, trong mắt lóe lên một tia mong đợi, “Đi đến căn cứ bí mật nhé.”
Dương Thiếu Xuyên hơi sững sờ, rõ ràng là kh ngờ Giang Tân lại đề xuất như vậy, nhưng vẫn mỉm cười: “Căn cứ bí mật à… cũng là một lựa chọn kh tồi.”
Sau khi rời khỏi quần thể cổ trạch, Dương Thiếu Xuyên và Giang Tân tiếp tục dọc theo con đường núi.
Hai theo một con đường nhỏ, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rải xuống đất, tạo thành những vệt sáng lấp lánh.
Kh khí tràn ngập mùi đất và cỏ x tươi mát, xung qu thỉnh thoảng lại vọng đến vài tiếng ve kêu, tr vô cùng yên bình.
“Mà nói này, cái căn cứ bí mật này các em làm mà tạo ra được vậy?” Dương Thiếu Xuyên vẫn luôn tò mò về vấn đề này, ngay từ lần đầu tiên đến căn cứ bí mật đã là như vậy.
Vào thời ểm đó, Giang Tân và vài bạn mới chỉ mười một, mười hai tuổi, làm thể tạo ra một ngôi nhà gỗ lớn như vậy.
Ngôi nhà gỗ đó thực ra cũng kh nhỏ, ít nhất là lớn hơn nhiều so với nhà trọ.
Giang Tân sững sờ một chút, sau đó nói: “À, cái đó, thực ra nơi đó là bố em kể cho em biết.”
Lời nói của Giang Tân khiến Dương Thiếu Xuyên hơi ngạc nhiên, kh ngờ căn cứ bí mật đó lại thể từ thế hệ trước.
Giang Tân cúi đầu, dường như đang hồi tưởng: “Bố em nói hồi bé đã muốn làm một căn cứ bí mật, nhưng bản thân và bạn bè kh đủ khả năng, mãi đến khi tốt nghiệp mới tự làm một cái.”
vẻ như kh nên hỏi câu này.
Dương Thiếu Xuyên khi ở bên Giang Tân chưa bao giờ nhắc đến chuyện bố mẹ cô, dù nói cũng sẽ uyển chuyển, nguyên nhân chính là vì Giang Tân mồ côi cả cha lẫn mẹ.
Bàn tay nắm l tay Giang Tân vô thức siết nhẹ.
Giang Tân cũng cảm nhận được, trong lòng cô dâng lên một dòng nước ấm áp, cô biết Dương Thiếu Xuyên quan tâm đến .
“Kh đâu .” Giang Tân ngẩng đầu lên, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ như đóa hoa xuân, trong mắt lấp lánh ánh sáng vui vẻ, “Chuyện đã qua , em sớm đã kh còn bị những chuyện đó ảnh hưởng nữa, em… đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều.”
Dương Thiếu Xuyên biểu cảm của Giang Tân hơi sững , sau đó cũng khẽ cười: “Đúng vậy… Tân của bây giờ, mạnh mẽ.”
“Tất cả là nhờ đó, Thiếu Xuyên, gặp được … thật tốt.” Giang Tân bật ra tiếng cười trong trẻo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-ha-nhe-mot-mua-he-thay-doi-con-nguoi/chuong-225.html.]
Sau một đoạn đường núi, hai cuối cùng cũng đến căn cứ bí mật.
Ánh nắng rải trên bãi cỏ rộng lớn, con suối bên cạnh chảy róc rách, phát ra âm th trong trẻo.
Giang Tân đến giữa bãi cỏ, hít một hơi thật sâu, trên mặt nở nụ cười mãn nguyện: “Thiếu Xuyên, ở đây luôn khiến em cảm th đặc biệt thư thái. Mỗi lần đến đây, em đều nhớ về những khoảng thời gian vui vẻ hồi bé của chúng ta.”
Dương Thiếu Xuyên đến bên cô, nhẹ nhàng nắm l tay cô.
Hai lặng lẽ ngắm dòng suối chảy.
Gió nhẹ lướt qua, lá cây xào xạc, như đang kể lại những câu chuyện của thời gian đã qua.
Dương Thiếu Xuyên khẽ nói: “Tân à, vui khi được cùng em trở lại đây, ôn lại những kỷ niệm tươi đẹp đó.”
Giang Tân khẽ mỉm cười, trong mắt lấp lánh ánh sáng dịu dàng: “Thiếu Xuyên, em cũng vậy, hôm nay, chúng ta đã nhiều nơi, những trải nghiệm này, em sẽ mãi trân trọng.”
Hai nhau cười, sau đó Dương Thiếu Xuyên nói: “Chúng ta vào trong .”
Giang Tân nhẹ nhàng gật đầu: “Được.”
Dương Thiếu Xuyên mở cánh cửa gỗ của căn cứ bí mật, đập vào mắt vẫn là cảnh tượng quen thuộc như cũ.
Trong góc đặt một tấm thảm cũ, trên đó bày vài chiếc đệm mềm, sát tường là một ít sách cũ và đồ thủ c mỹ nghệ.
Trên tường treo vài bức tr được ghép từ cành cây và lá cây, tr vô cùng ngộ nghĩnh.
Giang Tân đến bên tấm thảm, ngồi trên đệm mềm, nhẹ nhàng vỗ vỗ chỗ bên cạnh: “Thiếu Xuyên, ngồi xuống .”
Dương Thiếu Xuyên ngồi xuống bên cạnh Giang Tân, giọng nói mang theo một chút cảm khái: “Rõ ràng đã đến đây nhiều lần , nhưng lần này lại cảm th vui vẻ nhất.”
Giang Tân quay đầu lại, Dương Thiếu Xuyên, trong mắt lấp lánh ánh sáng dịu dàng: “ lẽ là vì, đây là lần đầu tiên chúng ta đến căn cứ bí mật này kể từ khi trở thành yêu.” Giọng cô nhẹ nhàng, mang theo một chút ngượng ngùng.
Dương Thiếu Xuyên gật đầu, ánh mắt dịu dàng rơi trên khuôn mặt Giang Tân: “ lẽ vậy. Nhưng mà, được khoảng thời gian vui vẻ như thế này, tất cả đều là nhờ em.”
khẽ nghiêng , lại gần Giang Tân, giọng ệu tràn đầy thâm tình.
Giang Tân nghe vậy, đôi má hơi ửng hồng, ánh mắt mang theo chút e thẹn và hạnh phúc: “Em cũng vậy, thật tốt khi gặp được .” Cô cũng về phía Dương Thiếu Xuyên, ánh mắt tràn ngập dịu dàng.
Hai nhau, thời gian dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc này. Căn nhà gỗ yên tĩnh và ấm áp, chỉ còn lại hơi thở của đối phương.
Nhịp tim của Dương Thiếu Xuyên dần đập nh hơn, cảm nhận được hơi thở của Giang Tân, cũng th sự mong đợi trong mắt cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.