Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người
Chương 30:
Trần Tiểu Ngư và Phương Thiên Tứ, hai biết chuyện bên trong, tò mò tại Dương Thiếu Xuyên lại chơi bóng bàn nữa, đặc biệt là Trần Tiểu Ngư, cô vẫn luôn lo lắng cho Dương Thiếu Xuyên, từ sau vụ tai nạn xe hơi đã kh còn như trước nữa. Dương Thiếu Xuyên trước đây tuy kh là hoạt bát, nhưng vẫn sức sống, còn bây giờ tuy kh đến mức mất
sức sống nhưng rõ ràng là kh còn năng động như trước.
Nhưng ều cô kh biết là, những trải nghiệm trên đảo đã làm giảm sự hoang mang trong lòng Dương Thiếu Xuyên, đã thay đổi, dũng khí để một lần nữa cầm l cây vợt bóng bàn mà đã kh dám cầm sau tai nạn xe hơi.
Rõ ràng chỉ là vài ngày ngắn ngủi, mà lòng lại sự thay đổi lớn đến vậy, thật kỳ lạ.
--- Chương 20: Sân nhà của Dương Thiếu Xuyên ---
“Phương Thiên Tứ, muốn thử đấu với kh?”
Khâu Diệu Thần chỉ vào Dương Thiếu Xuyên hỏi.
“Cái này…”
ta biết Dương Thiếu Xuyên là một vận động viên chuyên nghiệp, dù tay kh dùng được nhưng trình độ vẫn cao.
“ đấu với thế nào?”
“ á? hoàn toàn kh đối thủ. Thể lực của cao hơn , nói kh chừng thể đ.”
Vừa nói, Khâu Diệu Thần đưa cây vợt trong tay cho Phương Thiên Tứ.
Phương Thiên Tứ Khâu Diệu Thần lại Trần Tiểu Ngư.
Lúc này Tiểu Ngư đang hả hê.
Đấu với họ thì chắc là thua thảm hại.
ta lại Dương Thiếu Xuyên.
Dù cũng bị thương, chắc kh đến nỗi hành hạ tàn tệ.
Dương Thiếu Xuyên từ đầu đến cuối chỉ đứng một bên quan sát.
Thực ra muốn đấu một chọi hai.
Dù cũng chỉ là để g.i.ế.c thời gian thôi, quan tâm làm gì nhiều thế.
Phương Thiên Tứ sau khi đấu tr tư tưởng xong thì cầm l vợt.
“Dương Thiếu Xuyên, đừng nhường đ nhé.”
Trần Tiểu Ngư nghe câu này suýt bật cười.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
rõ ràng biết chuyện của họ, biết lợi hại, mà còn tự tìm khổ.
Dương Thiếu Xuyên cũng Phương Thiên Tứ bằng ánh mắt kỳ lạ và nói.
“ nói thật đ à?”
Phương Thiên Tứ tự tin trả lời: “Thật mà.”
“Ai phát bóng trước? Oẳn tù tì nhé? Ai tg thì phát.”
“Được thôi.”
Hai : “Oẳn, tù, tì.”
Dương Thiếu Xuyên ra búa, Phương Thiên Tứ ra kéo.
“ phát trước.”
Dương Thiếu Xuyên tỏ ra thoải mái, nhưng ánh mắt đã trở nên lạnh lùng.
họ xem ra thật sự nghiêm túc , kh hề khách sáo chút nào.
“Các …”
“Chúng ta lùi lại chút, nhường kh gian cho hai họ.”
Dương Thiếu Xuyên còn chưa nói gì, Trần Tiểu Ngư đã bảo Khâu Diệu Thần và Giang Tân lùi lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-ha-nhe-mot-mua-he-thay-doi-con-nguoi/chuong-30.html.]
Th m đã lùi lại đủ khoảng cách, Dương Thiếu Xuyên quay đầu Phương Thiên Tứ đối diện.
“Cố lên, Dương Thiếu Xuyên.”
“Cố lên, họ.”
Giang Tân và Trần Tiểu Ngư cổ vũ Dương Thiếu Xuyên, còn Khâu Diệu Thần thì đang cẩn thận quan sát Dương Thiếu Xuyên.
cứ thế bị bỏ rơi .
Phương Thiên Tứ cạn lời m , sau đó quay sang Dương Thiếu Xuyên.
chỉ nghe th một tiếng bốp, quả bóng bàn lao nh sượt qua tai Phương Thiên Tứ.
Ơ, cái gì vừa bay qua tai thế.
Phương Thiên Tứ vẫn còn đang ngơ ngác.
Khâu Diệu Thần tuy kh biểu lộ ra nhưng trong lòng vẫn kinh ngạc.
đã nhường nhiều khi đấu với , hơn nữa, động tác phát bóng kia…
Phương Thiên Tứ phản ứng lại và đơ .
Đánh cái quái gì đây, ghê quá, thật khó mà tưởng tượng nếu thể dùng tay thì sẽ khủng khiếp đến mức nào, ba thằng cộng lại cũng kh đối thủ của .
“Kh ngờ khi ở đúng lĩnh vực của , lại đáng sợ đến vậy.”
Trước đây ta và Dương Thiếu Xuyên từng chơi bóng đá, chơi s.ú.n.g nước, tuy thể th thể lực của Dương Thiếu Xuyên mạnh, nhưng sau khi đấu bóng bàn với , ta mới biết, những cái đó chỉ là mạnh thôi, chưa đến mức đáng sợ.
Dù Phương Thiên Tứ biết khoảng cách chênh lệch lớn nhưng vẫn chuẩn bị đấu tiếp, dù cũng chỉ là chơi cho vui, bị hành thì cứ bị hành thôi.
Càng đánh, Phương Thiên Tứ càng cảm nhận được sự đáng sợ của Dương Thiếu Xuyên.
Chẳng trách sau vụ tai nạn xe hơi lại từ bỏ, tài khoản game cấp cao bị phế, ai mà chịu nổi chứ.
Còn Khâu Diệu Thần thì càng lối đánh của Dương Thiếu Xuyên càng th quen thuộc.
Lối đánh của Dương Hạ Xuyên, giống hệt.
Bốp, bốp, bốp.
Cuối cùng Dương Thiếu Xuyên hoàn toàn áp đảo Phương Thiên Tứ.
“ đúng là một quái vật mà.”
“Cảm ơn lời khen.”
Ánh mắt Dương Thiếu Xuyên trở lại bình thường.
Khâu Diệu Thần Dương Thiếu Xuyên kh biết đang suy nghĩ gì, ta lại l thêm một cây vợt nữa.
“Dương Thiếu Xuyên, chúng hai cùng đấu, kh phiền chứ.”
ta tháo kính ra.
“ kh đeo kính rõ kh?”
“Kh thành vấn đề lớn, vài mét thì kh cả.”
“ kh ý kiến, đúng lúc cũng muốn thử xem sau một thời gian dài kh chơi, trình độ của bây giờ thế nào.”
Tuy nhiên, Phương Thiên Tứ vừa bị hành hạ xong lại vẻ chán đời.
Đây lại là nhịp ệu bị hành hạ lần nữa .
Nhưng ta chợt nghĩ.
Hai thì chắc kh đến nỗi thảm hại thế đâu.
ta cảm th kh thể quá kéo chân, dù Khâu Diệu Thần xem ra cũng chuẩn bị đánh một trận nghiêm túc.
Hai đánh một, Phương Thiên Tứ và Khâu Diệu Thần quyết định để Dương Thiếu Xuyên phát bóng.
Hai cô gái còn lại vẫn đang cổ vũ Dương Thiếu Xuyên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.