Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người

Chương 32:

Chương trước Chương sau

Năm đến bờ biển.

Khâu Diệu Thần đột nhiên dừng lại, quay Dương Thiếu Xuyên hỏi: “Dương Thiếu Xuyên, chắc chưa biết lịch trình buổi chiều của bọn nhỉ?”

Dương Thiếu Xuyên nghiêng đầu: “Lịch trình? Buổi chiều các vốn việc làm à?”

“Ừm, bọn đến đây để l.à.m t.ì.n.h nguyện viên.”

“Tình nguyện viên.” Dương Thiếu Xuyên suy nghĩ một lúc: “ thiếu kh?”

Phương Thiên Tứ cười: “ trả lời hơi nh đó nha.”

“Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, tình nguyện viên cũng là một việc làm ý nghĩa.” Dương Thiếu Xuyên đúng lúc cũng muốn tìm việc gì đó để làm.

Phương Thiên Tứ liếc vai của Dương Thiếu Xuyên: “ làm được kh?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lúc này Trần Tiểu Ngư ghé sát tai Dương Thiếu Xuyên nói: “ họ, quên vết thương ở vai à? kh thể khiêng đồ nặng đâu.”

À, hình như là vậy thật.

“Kh , dù cũng rảnh mà, chỉ cần kh cố sức thì kh cả.”

Trần Tiểu Ngư bất lực nói: “Thôi được, nhớ đừng cố sức đ.”

Cô hơi kh yên tâm về Dương Thiếu Xuyên.

Một mà càng đến giới hạn càng hưng phấn trong các trận đấu thì dễ tự ép buộc bản thân, huống hồ họ còn là kiểu kh thích bộc lộ sự yếu đuối bên trong.

Cô quyết định để mắt đến Dương Thiếu Xuyên.

Năm một lúc thì th một cô gái trẻ mang theo nhiều hành lý, tr khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, lớn hơn họ vài tuổi.

Cô gái vén một lọn tóc, cuộn qu đầu ngón tay, đôi mắt sâu thẳm, đôi môi đỏ mọng, gương mặt trắng nõn, mặc một chiếc váy dài màu x lam nhạt, quả nhiên là một mỹ nhân.

Khâu Diệu Thần bước tới mỉm cười hỏi: “Xin hỏi là cô Chu Tĩnh kh ạ?”

Cô gái Khâu Diệu Thần cũng nở một nụ cười: “ đây, là bạn học Khâu?”

Khâu Diệu Thần gật đầu: “Đúng vậy, tên là Khâu Diệu Thần, còn họ là những đến giúp đỡ cùng .”

Khâu Diệu Thần giống như dẫn đầu của cả nhóm.

Chu Tĩnh mỉm cười nói với m : “Cảm ơn các đã đến giúp, tối nay sẽ đãi.”

Đây là tình nguyện viên mà còn được bao ăn, nhưng chắc khối lượng c việc kh nhỏ đâu, nghe nói làm đến tối.

Sáu trao đổi tên cho nhau, nhưng đây chỉ là nơi gặp mặt, chỗ cần đến vẫn còn một đoạn đường nữa.

Đang lúc sáu còn đang trò chuyện thì một chiếc xe van chạy tới.

Chu Tĩnh vẫy tay: “Đi thôi, lên xe.”

Một chiếc xe van vừa đủ chỗ cho Dương Thiếu Xuyên, năm bạn cộng với tài xế và Chu Tĩnh. Ba trai ngồi ở hàng ghế sau, các cô gái ngồi hai ghế giữa, Chu Tĩnh thì ngồi ghế phụ lái.

Trên đường nói chuyện, Dương Thiếu Xuyên cũng biết được thân phận của tài xế, ta là chồng của Chu Tĩnh, tên là Lưu Văn Chí.

Xe chạy một mạch đến trước cửa một căn nhà.

Căn nhà sáng sủa, tuy môi trường xung qu lộn xộn, nhưng bản thân kiến trúc thì sạch sẽ và gọn gàng.

Dương Thiếu Xuyên kh ngờ căn nhà lại nằm ngay trên bãi biển.

Căn nhà này hơi giống một quán "Nhà trên biển".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-ha-nhe-mot-mua-he-thay-doi-con-nguoi/chuong-32.html.]

Lưu Văn Chí việc làm nên lái xe rời .

Chu Tĩnh bắt đầu giới thiệu: “Đây là cửa hàng mà gia đình từng mở, hồi đó là mở, chỉ khoảng mười một, mười hai tuổi. Sau đó kh may qua đời, cửa hàng kh thừa kế nên bị bỏ hoang một thời gian.”

Chờ đã, bỏ hoang hơn mười năm mà kiến trúc vẫn sạch sẽ vậy?

“Tuy thỉnh thoảng ghé qua một chuyến, nhưng vì nhiều lý do nên kh thể mở cửa hàng được. Bây giờ mọi chuyện đã giải quyết xong, muốn cửa hàng này được hoạt động trở lại.”

Cốt truyện này lại giống như đang chơi game vậy nhỉ?

Khâu Diệu Thần: “Nhiệm vụ là gì?”

Được , nhiệm vụ cũng đã luôn , lẽ nào thật sự đang chơi game à?

“Nói đơn giản là dọn dẹp, sắp xếp, vận chuyển đồ đạc các thứ thôi.”

Dương Thiếu Xuyên căn "Nhà trên biển" này: “Vậy , chắc kh khó đâu nhỉ, vào xem được kh?”

Chu Tĩnh khẽ gật đầu: “Đương nhiên .”

Chu Tĩnh đưa chìa khóa cho Dương Thiếu Xuyên.

Dương Thiếu Xuyên đến cửa, cắm chìa khóa vào và xoay, sau đó đặt tay lên tay nắm.

Kh đúng, cảm giác chạm vào hoàn toàn kh đúng.

Một luồng màu đen bò lên cánh tay Dương Thiếu Xuyên.

Cái quái gì vậy? Cộng sinh thể? Venom? Kh, nghĩ nhiều làm gì, rút lui!

Dương Thiếu Xuyên nh chóng nhảy lùi lại.

Sau khi tiếp đất, dùng sức giũ tay, thứ màu đen rơi xuống đất.

Lúc này Dương Thiếu Xuyên mới rõ đó là cái gì, đó là một đống côn trùng.

Xoẹt xoẹt xoẹt

Dương Thiếu Xuyên tê liệt : “Cái quái gì vậy, mà nhiều thế!”

Những khác th cảnh này cũng hoảng hốt.

Tuy Khâu Diệu Thần và Phương Thiên Tứ kh sợ côn trùng lắm, nhưng hàng vạn con côn trùng thì khác.

Dương Thiếu Xuyên quay đầu hỏi: “Các cách nào kh?”

Những khác đều đã chạy hết, kh còn một ai.

Phương Thiên Tứ vừa chạy vừa hét: “Cố lên, Dương Thiếu Xuyên, tin là làm được!”

Dương Thiếu Xuyên: …

Phương Thiên Tứ vừa chạy vừa cổ vũ , Dương Thiếu Xuyên kh hiểu đột nhiên muốn đ.ấ.m ta một trận.

Đám côn trùng đen đặc bò đến, Dương Thiếu Xuyên đành chạy theo.

Một giờ sau, Dương Thiếu Xuyên và những bạn đang dọn dẹp những xác côn trùng đen đặc.

Sau đó, m mỗi một chai thuốc diệt côn trùng, xịt loạn xạ khắp nơi.

Dương Thiếu Xuyên nhếch mép: “Cái thứ này rốt cuộc là cái gì vậy?”

Giang Tân giải thích: “Đây là gián biển.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...