Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người
Chương 333:
Mặt Lý Minh Huy đỏ bừng đến tận mang tai, ta vội vàng xua tay: "Đã nói mà, chưa đến mức đó đâu."
Triệu Khôi Vũ bày ra dáng vẻ "vì em mà làm việc tốt": " cần đến lúc đó bọn tớ giúp sắp xếp địa ểm tỏ tình kh?"
"Kh cần kh cần, tớ tự làm là được . Nhưng mà, nếu đến lúc đó thật sự đến bước đó, các đừng trêu chọc tớ quá nhé? Tớ sợ đến lúc đó sẽ căng thẳng đến mức kh nói nên lời."
Triệu Khôi Vũ phá ra cười lớn, vỗ vai Lý Minh Huy: "Yên tâm , Tiểu Hôi Hôi, đến lúc đó bọn tớ nhất định sẽ cổ vũ thật nhiệt tình."
Lý Minh Huy thở dài: "Cũng đến giờ , thôi."
"Đi đâu?" Triệu Khôi Vũ nghi ngờ Lý Minh Huy.
"Câu lạc bộ." Lý Minh Huy thốt ra hai chữ đó tự về phía phòng sinh hoạt câu lạc bộ của .
Triệu Khôi Vũ, Dương Thiếu Xuyên và Lạc Vũ nhau, lần lượt theo. Triệu Khôi Vũ vừa vừa lẩm bẩm nhỏ: "Tiểu Hôi Hôi này, bình thường tr trầm tính lắm, kh ngờ trong chuyện tình cảm lại tích cực như vậy."
Lý Minh Huy phía trước, tr vẻ hơi lơ đãng, thỉnh thoảng lại quay đầu họ, trên mặt mang theo chút căng thẳng và mong đợi.
Dương Thiếu Xuyên vỗ vai ta, khẽ nói: "Tiểu Hôi Hôi, đừng căng thẳng quá, cứ để tự nhiên thôi, vả lại, bọn tớ đâu tr giành với ."
Lý Minh Huy gật đầu, hít sâu một hơi, cố gắng khiến tr bình tĩnh hơn một chút. Bốn nh chóng đến cửa phòng sinh hoạt câu lạc bộ. Lý Minh Huy đẩy cửa, vào trước, ba Dương Thiếu Xuyên sát phía sau.
--- Chương 227: Tiểu Hôi Hôi Dưới Đồng Cỏ X ---
Trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ đã tụ tập khá nhiều , mọi đang sôi nổi thảo luận kế hoạch hoạt động tiếp theo.
Lý Minh Huy vừa bước vào, đã th Tô Ninh Phao đang ngồi ở góc phòng, cô đang ôm đàn guitar, trò chuyện vui vẻ với bạn học bên cạnh.
Th Lý Minh Huy bước vào, Tô Ninh Phao ngẩng đầu lên, trên mặt nở một nụ cười ngọt ngào, vẫy tay chào ta.
Lý Minh Huy hít sâu một hơi, cố gắng khiến tr tự nhiên hơn một chút, về phía Tô Ninh Phao. Triệu Khôi Vũ, Dương Thiếu Xuyên và Lạc Vũ thì ăn ý theo sau ta, giữ một khoảng cách nhất định, quan sát tương tác của hai .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-ha-nhe-mot-mua-he-thay-doi-con-nguoi/chuong-333.html.]
"Ninh Phao, hôm nay sinh hoạt câu lạc bộ kế hoạch mới gì kh?" Lý Minh Huy đến bên cạnh Tô Ninh Phao, mỉm cười hỏi.
Tô Ninh Phao gật đầu, đôi mắt lấp lánh: "Tháng tới vào dịp Giáng sinh, em muốn tham gia buổi biểu diễn Giáng sinh của trường, còn Minh Huy tiền bối thì ?"
Lý Minh Huy suy nghĩ một lát, chậm rãi nói: "Ninh Phao, ngại thành lập một ban nhạc nhỏ kh?"
Mắt Tô Ninh Phao sáng bừng lên ngay lập tức, cô phấn khích nói: "Oa, Minh Huy tiền bối, ý này tuyệt quá! Em cũng luôn muốn tham gia buổi biểu diễn Giáng sinh, thành lập ban nhạc nghe vẻ thú vị ghê!"
Lý Minh Huy khẽ cười, tr vẻ hơi rụt rè: "Tớ nghĩ chúng ta thể thử cùng nhau, chơi guitar, tớ phụ trách đệm đàn piano, biết đâu còn thể tìm thêm các bạn khác cùng tham gia."
Lúc này, trong lòng Hạ Quân Hiềm chợt dâng lên một cảm giác khủng hoảng... Cảm th cần chuồn lẹ thôi... Lát nữa mà bị Tiểu Hôi Hôi bắt đánh trống, tớ sẽ thành kỳ đà cản mũi mất.
Dương Thiếu Xuyên Lý Minh Huy và Tô Ninh Phao tương tác với nhau, khóe miệng khẽ giật giật, nói nhỏ với Triệu Khôi Vũ và Lạc Vũ: "Tớ nhớ kh nhầm... Tiểu Hôi Hôi trước đây từng nói muốn tìm cơ hội lên sân khấu biểu diễn đúng kh, lúc đó còn muốn lôi kéo bọn vào nhóm để thành lập ban nhạc nữa chứ."
Chỉ là lúc đó ngoài Dương Thiếu Xuyên chắc c biết chơi trống, Lạc Vũ và Triệu Khôi Vũ chẳng biết chơi nhạc cụ gì cả, nên chỉ Dương Thiếu Xuyên đồng ý chuyện này.
Triệu Khôi Vũ nghe lời Dương Thiếu Xuyên nói, cũng nhớ ra chuyện này: "Ồ, đúng ! Tiểu Hôi Hôi trước đây quả thật nói muốn thành lập ban nhạc, nhưng lúc đó bọn tớ kh m hứng thú, kh ngờ bây giờ lại thật sự hành động."
Lạc Vũ khẽ nhướng mày, khóe miệng nở nụ cười: "Xem ra Tiểu Hôi Hôi lần này là làm thật , vẻ nghiêm túc với kế hoạch ban nhạc lần này. Nhưng, bây giờ bạn gái , chắc cũng sẽ kh lôi kéo bọn vào nữa đâu."
bị ếc à, kh nghe th Tiểu Hôi Hôi nói là muốn tìm khác ? Dương Thiếu Xuyên ên cuồng cằn nhằn trong lòng về cái kiểu "ếc chọn lọc" của Lạc Vũ.
Kh biết là ảo giác của Dương Thiếu Xuyên kh, ta luôn cảm th một ánh mắt đang dán chặt vào .
Dương Thiếu Xuyên khẽ nhíu mày, theo bản năng qu, cố gắng tìm ra của ánh mắt đó.
ta kh phát hiện ra ều gì bất thường, nhưng cảm giác bị chú ý đó lại càng lúc càng mãnh liệt. ta nói nhỏ với Triệu Khôi Vũ và Lạc Vũ: "M cảm th hình như ai đó đang chằm chằm vào bọn kh?"
Triệu Khôi Vũ và Lạc Vũ nhau, Triệu Khôi Vũ lắc đầu: "Tớ kh cảm th gì cả, Thiếu Xuyên, quá nhạy cảm kh?" Lạc Vũ thì khẽ nheo mắt lại, dường như đang cẩn thận cảm nhận tình hình xung qu: "Tớ cũng kh th gì bất thường."
Kh đúng, kh đúng, chắc c cái gì đó đang chằm chằm vào tớ, cảm giác này của tớ thường chuẩn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.