Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người

Chương 410:

Chương trước Chương sau

Giang Tân bật cười nhẹ, lắc đầu nói: “Cái tên Phương Thiên Tứ đó, bình thường chẳng sợ trời sợ đất, đến lúc quan trọng lại luống cuống tay chân.”

Dương Thiếu Xuyên gật đầu: “Tiểu Ngư cũng vậy, rõ ràng sợ đau c.h.ế.t được, mà cứ thích tỏ ra mạnh mẽ.”

Trong phòng khách, Trần Tiểu Ngư đang nằm sấp trên ghế sofa, mắt cá chân được Phương Thiên Tứ cẩn thận thoa thuốc.

Mặt cô nhăn lại, nước mắt lưng tròng trừng mắt : “Nhẹ tay thôi! muốn mưu sát à!”

Gân x trên trán Phương Thiên Tứ giật giật, nghiến răng nghiến lợi nói: “Im miệng! Còn động đậy nữa sẽ quẳng cho lợn rừng ăn đ!”

Trần Tiểu Ngư lập tức rụt chân lại, lí nhí lẩm bẩm: “Làm gì mà hung dữ thế… cố ý đâu…”

Phương Thiên Tứ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng tay vẫn run rẩy dữ dội.

nghiến răng nghiến lợi nói: “ mà còn động đậy nữa, sẽ bảo Thiếu Xuyên đến bôi thuốc cho đ.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Trần Tiểu Ngư “chậc” một tiếng, bĩu môi: “ Xuyên luôn đáng tin cậy, làm gì chuyện run tay như …”

Trần Tiểu Ngư vừa dứt lời, cửa phòng Dương Thiếu Xuyên đột nhiên bị đẩy ra.

Dương Thiếu Xuyên dựa vào khung cửa, tay xách hộp thuốc Giang Tân đưa, khóe môi treo nụ cười như như kh: “Ồ? Tiểu Ngư nhớ thế cơ à? cần giúp em xử lý vết thương kh?”

Trần Tiểu Ngư ngẩn ra, lập tức xù l như mèo bị giẫm đuôi: “, Xuyên! dám nghe lén chúng em nói chuyện?!”

Giờ phút này, Trần Tiểu Ngư vô cùng cạn lời, cô tuyệt đối kh ngờ, họ này của lại cố tình chơi xấu. Thậm chí còn đặc biệt mượn hộp thuốc của chị Giang Tân, nhân cách cũng sụp đổ kh còn ra thể thống gì nữa!!!

Trần Tiểu Ngư đúng là tin tưởng cách làm của Dương Thiếu Xuyên hơn, nhưng Dương Thiếu Xuyên bây giờ thay đổi hơi nhiều. Cô kh dám đảm bảo Dương Thiếu Xuyên sẽ kh thật sự giở trò cố tình làm cô đau, dù thì hồi trước cô cũng kh ít lần “chơi khăm” Dương Thiếu Xuyên.

Phương Thiên Tứ cũng đột ngột ngẩng đầu, tay vẫn nắm tuýp thuốc mỡ, biểu cảm lập tức từ hung dữ chuyển sang ngượng ngùng: “, lại đến đây?”

Dương Thiếu Xuyên nhướng mày, chậm rãi đến bên ghế sofa, đặt hộp thuốc lên bàn trà, kho tay trước ngực, xuống hai : “Hai đứa vừa kêu to thế, cách một cánh cửa mà còn nghe th kịch bản ‘thê thảm tột cùng’ mà hai đứa đang diễn. Nếu mà kh đến, chắc giây tiếp theo là nghe th Trần Tiểu Ngư khóc lóc om sòm .”

Chỉ ều, mục đích thực sự của Dương Thiếu Xuyên kh là giúp Trần Tiểu Ngư xử lý vết thương. Tình trạng của Trần Tiểu Ngư là nhẹ nhất trong ba , chỉ hơi sưng mà thôi.

Nhưng Phương Thiên Tứ thì khác, đã chịu đựng đòn tấn c của con lợn rừng, còn sống sót chỉ thể nói là số may. Bây giờ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-ha-nhe-mot-mua-he-thay-doi-con-nguoi/chuong-410.html.]

tr vẻ vẫn khỏe như vâm, nhưng thực chất chỉ là đau đến tê dại mà thôi, lát nữa bôi thuốc sẽ còn chịu đựng nhiều.

Còn về vết thương của Dương Thiếu Xuyên, thì kh nặng cũng kh nhẹ, đã được xử lý , dù chỉ là sơ sài.

Trần Tiểu Ngư đỏ mặt, bĩu môi cãi lại: “Ai, ai khóc! chỉ là… chỉ là hơi đau một chút thôi!”

Phương Thiên Tứ lặng lẽ quay mặt , vành tai hơi đỏ, rõ ràng đã bị chạm đúng chỗ đau.

Dương Thiếu Xuyên hai này, khóe môi khẽ nhếch: “Thiên Tứ, cứ giúp Tiểu Ngư trước , lát nữa với Giang Tân sẽ giúp xử lý vết thương.

Hơi đáng tiếc là Trần Tiểu Ngư, giỏi y tế nhất trong số chúng ta lại bị thương , kh thì cô làm chắc c sẽ thích hợp hơn.”

Tuýp thuốc mỡ trong tay Phương Thiên Tứ

--- Chương 288 Mắng Mỏ ---

Phương Thiên Tứ nhẹ giọng hỏi: “ đau kh?”

Tay vẫn còn hơi run rẩy, kh biết là vì sợ làm Trần Tiểu Ngư đau, hay vì tay của chính cũng đang run rẩy vì đau.

Hoặc là… cả hai lý do.

“Hơi đau một chút, nhưng kh ,” Trần Tiểu Ngư khẽ mỉm cười, nhưng thoáng chốc trở nên nghiêm túc: “Với lại, câu này đáng lẽ mới là nên nói. Rõ ràng tuyết rơi dày như thế, đường vốn đã trơn trượt, lại còn là địa hình rừng núi, mà vẫn dám xe máy.”

“Kh ở khá xa ?” Phương Thiên Tứ cười gượng gạo, tay vẫn loay hoay với tuýp thuốc mỡ: “ cũng thế, rõ ràng quen thuộc với núi non đến vậy mà vẫn thể xảy ra chuyện này. Giờ thì hay , hai chúng ta chắc kh tham gia cuộc thi trượt tuyết được nữa .”

“Xì,” Trần Tiểu Ngư bất mãn nói, “Cái thứ đó kh còn quan trọng nữa . Coi như đã liều mạng vì , bữa lẩu này cứ để mời vậy.”

Phương Thiên Tứ nghe Trần Tiểu Ngư nói, khựng lại một chút, sau đó nở một nụ cười cưng chiều: “Cô nhóc này, cuối cùng cũng biết ều một lần .”

Trần Tiểu Ngư bĩu môi: “Ai bảo là bạn thân nhất của chứ, nếu chuyện gì, biết nói chuyện với ai bây giờ.”

Phương Thiên Tứ nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Cái cô bé này, miệng thì cứng mà lòng thì mềm.”

Trần Tiểu Ngư gạt tay ra: “Đừng suốt ngày xoa đầu nữa, đâu con nít.” Phương Thiên Tứ cười nhẹ, kh nói gì, tiếp tục thoa thuốc cho Trần Tiểu Ngư.

Chẳng m chốc, Phương Thiên Tứ đã thoa xong thuốc, tiếp theo sẽ đến lượt . Mức độ chấn thương của là nghiêm trọng nhất trong ba .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...