Gió Hạ Nhẹ, Một Mùa Hè Thay Đổi Con Người
Chương 62:
Dương Thiếu Xuyên thở dài: “Xem ra quả nhiên là do vụ tai nạn xe hơi đó gây ra. cứ tưởng là do yếu tố nào đó của bản thân , hóa ra là vậy. Nhưng em kh nói cho biết?”
Trần Tiểu Ngư dừng lại một chút, dường như chưa kịp phản ứng, sau đó nh chóng nói: “Cái này, em kh muốn nhớ lại sự việc đó.”
Dương Thiếu Xuyên thở dài: “Thôi được , thôi, việc cần làm đã xong.”
Trên đường, Tiểu Ngư lại hỏi thêm vài ều.
“ họ, cảnh tượng trong mơ mà nói là gì vậy?”
“Đừng hỏi.” Dương Thiếu Xuyên trả lời dứt khoát, khiến Trần Tiểu Ngư chắc c sẽ kh hỏi thêm nữa.
“Thôi được .”
Mặc dù cô kh biết cảnh tượng trong mơ mà Dương Thiếu Xuyên nói là gì, nhưng thể chắc c nó liên quan đến cái cây đó, và cô cũng biết truyền thuyết về cái cây này.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thật kh ngờ, truyền thuyết lại là thật.
Đây chẳng là suy nghĩ của Dương Thiếu Xuyên ? Trong một thời đại c nghệ phát triển như vậy mà lại xuất hiện thứ giống như yêu quái, dù cái cây đó thế nào cũng bình thường, nhưng lá cây lại chồng lên nhau năm lần mà còn tự bay lên, ều này hoàn toàn phi khoa học. Vì vậy, Dương Thiếu Xuyên đành nghĩ đến phương diện tâm linh huyền ảo.
Chẳng lẽ bên trong thật sự một con quỷ bị phong ấn bằng vàng? Kh đúng, bị phong ấn bằng vàng thì hoàn toàn vô dụng.
Trong lòng tự chế giễu hai tiếng.
Ngay cả khi quỷ thì cũng kh thể là loại quỷ như vậy, nếu đúng thế thì thế giới này coi như xong , thôi kh nghĩ đến m chuyện này nữa.
Dương Thiếu Xuyên nhớ lại Trần Tiểu Ngư nói chuyện: “Hôm nay tụ họp là để làm gì?”
“Khi nào đến thì sẽ biết.”
Giấu đầu lòi đuôi? Thôi vậy, hỏi kh ra thì kh cần hỏi.
“Trung tâm thương mại? Đến đây làm gì.”
Trần Tiểu Ngư đưa Dương Thiếu Xuyên đến trung tâm thương mại trên đảo, ở đây chủ yếu là các mặt hàng được mang từ bên ngoài đảo vào, còn đồ đạc cơ bản trên đảo đều được bán ở chợ.
Nơi đây thể nói là hàng hóa phong phú, qua lại tấp nập, khung cảnh sang trọng và hoành tráng.
Trần Tiểu Ngư Dương Thiếu Xuyên như thằng ngốc: “Đến đây thì còn làm gì ngoài mua đồ chứ.”
Dương Thiếu Xuyên buột miệng lẩm bẩm: “Nghe một câu của em, chẳng khác nào nghe một câu vô nghĩa.”
“Thôi được , đừng lề mề nữa, m họ chắc đã đến , nh lên!”
Trần Tiểu Ngư kéo Dương Thiếu Xuyên chạy.
--- Chương 40: Tập Hợp ---
Trần Tiểu Ngư kéo Dương Thiếu Xuyên chạy một mạch.
Dương Thiếu Xuyên cảm th chạy như vậy trong trung tâm thương mại dễ xảy ra chuyện: “Tiểu Ngư, em mau dừng lại , ở đây đ , đừng chạy, đừng chạy nh quá.”
Tiểu Ngư như kh nghe th, vẫn tiếp tục cắm đầu chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-ha-nhe-mot-mua-he-thay-doi-con-nguoi/chuong-62.html.]
Nếu kh kinh nghiệm huấn luyện chuyên nghiệp, e rằng cô bé cứ thế này sẽ gặp chuyện mất.
Cho đến khi chạy đến trước một cửa hàng ở tầng ba mới dừng lại.
“Rốt cuộc em định mua gì thế?” Dương Thiếu Xuyên khó hiểu, cảm th kh cần thiết chạy thẳng đến đây như vậy, mua đồ chẳng nên từng tầng một ?
ta qu các cửa hàng.
Dương Thiếu Xuyên: ......
Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên sản phẩm của cửa hàng bên cạnh.
Cái con bé này...
Dương Thiếu Xuyên cạn lời, chuẩn bị chuồn.
Nhưng quên mất Trần Tiểu Ngư vẫn đang kéo .
Trần Tiểu Ngư vừa dùng sức, Dương Thiếu Xuyên đã kh thể bước chân ra được.
Nếu Dương Thiếu Xuyên dùng sức thì Trần Tiểu Ngư chắc c kh đối thủ, nhưng kh thể làm vậy, một khi làm thế Tiểu Ngư thể bị thương, Trần Tiểu Ngư cũng biết ều này, nên mới dám kéo Dương Thiếu Xuyên.
Dương Thiếu Xuyên Trần Tiểu Ngư, khóe miệng Trần Tiểu Ngư hiện lên nụ cười r mãnh đắc ý.
“Được lắm, được lắm, dám giở trò với hả, xem về kh méc dì Lâm thì thôi.” Dương Thiếu Xuyên nụ cười đó liền cảm th kh ổn.
Con bé này chắc c âm mưu gì đó.
“ họ, kh thể chơi kiểu này được, kh chơi được thì đừng chơi, mách phụ là chứ, ôi da, nghe em giải thích đã.” Nghe nói sẽ mách phụ , cô bé liền chùn bước.
“Thế cái này của em là ý gì đây.” Dương Thiếu Xuyên chỉ vào cửa hàng đồ bơi bên cạnh, “ nhớ từng nói mà, kh biết bơi, hơn nữa chuyện biển sẽ bị lộ.” chút bực bội về chuyện này.
Thực ra kh cần nói, với mức độ hiểu biết của Trần Tiểu Ngư về Dương Thiếu Xuyên thì cô bé đã biết kh biết bơi.
“Chuyện gì sẽ bị lộ?” Một giọng nói xuất hiện cắt ngang cuộc tr cãi của hai .
Dương Thiếu Xuyên và Trần Tiểu Ngư về hướng phát ra âm th, đó là một trai ển trai.
“Kh gì đâu?” Dương Thiếu Xuyên cười gượng.
“Đúng vậy, kh gì đâu?” Trần Tiểu Ngư cũng vậy.
đến là Khâu Diệu Thần, ta em họ giải thích, rõ ràng là kh tin, nhưng cũng kh ý định truy hỏi, ta kh muốn nói thì kh nên hỏi.
“Chỉ hai thôi à?” Khâu Diệu Thần mở lời hỏi.
Biết ta kh định truy hỏi, hai thở phào nhẹ nhõm.
“Chỉ hai tụi em thôi, nói thật, em cứ tưởng mọi đã đến .” Trần Tiểu Ngư giải thích.
“Thế à?” Khâu Diệu Thần liếc Dương Thiếu Xuyên lại Trần Tiểu Ngư: “Hình như em chưa nói cho biết hôm nay làm gì thì ?”
Trần Tiểu Ngư chắc c biết họ kh biết bơi, nên đưa đến đây trước, sau đó dùng lời ngon ngọt nài nỉ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.