Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gió Lộng Chân Đồi

Chương 3: Vết cắt giọt thời gian

Chương trước Chương sau

Tiếng dương cầm réo rắt vang lên từ ngôi nhà bên cạnh. Quân Tường như sực tỉnh trong bản Sonata Ánh trăng đó. nheo mắt Lưu Tuấn Kiệt.

- Mày nói gì?

Lưu Tuấn Kiệt tiến lại gần, cười châm chọc.

- Kh nghe rõ ? Vân Hy sắp làm vợ tao !

- Bốp!

Cú nện như trời giáng, Tuấn Kiệt né kh kịp. té nhào xuống sô pha. Vân Hy hốt hoảng, cô lao đến giữ Quân Tường lại.

- Khốn kiếp! Mày làm tao đau đ!

Tuấn Kiệt l tay lau vệt m.á.u nơi khóe miệng. phần thích thú khi th Quân Tường giận thế này. Mặt nóng bừng, kh ngờ dám đến tận nhà Vân Hy. Quân Tường ên tiết nhưng cố kìm chế vì Vân Hy chưa chịu bu ra.

- Mày th kh, ngay cả cô còn bênh vực tao nữa mà! - Tuấn Kiệt lôi giọng giễu cợt, c kích Quân Tường. thừa hiểu đang ở thế chủ động vì đại thiếu gia nhà họ Ngô kia cũng chỉ là vật ngáng đường thôi. Trong khi con mồi lớn chính là chủ tịch Ngô giàu nức tiếng.

- Lưu Tuấn Kiệt! - Quân Tường gào lên, x vào đánh tới tấp. Cuộc ẩu đả dâng lên đỉnh ểm.

- Xoảng!!!

Vân Hy há hốc miệng, chiếc bình thủy tinh vỡ nát dưới sàn. Mặt Quân Tường tái , vài mảnh sắc cắt ngọt lớp áo sơ mi ở cánh tay. Máu bắt đầu chảy loang xuống nền nhà, Tuấn Kiệt th thì nhăn mặt. chưa bị làm , Vân Hy hốt hoảng Quân Tường.

- Em... em kh cố ý...

Vân Hy kh thể bình tâm hơn, cô đã l chiếc bình đánh vào vai Quân Tường. Khoảnh khắc ngắn ngủi đó khiến tổn thương, c.h.ế.t lặng cô khi con gái yêu lại hành động vậy.

- Vân Hy?

Cô né tránh ánh mắt đầy sự hoài nghi đó, bản thân còn chưa rõ cớ sự gì đang diễn ra. Rõ ràng cô đã kết thúc cuộc ẩu đả giữa hai gã đàn nhưng...

- Ngô Quân Tường, giờ thì mày hiểu vấn đề chứ hả?

Tuấn Kiệt đắc ý, Quân Tường tr đợi câu trả lời từ Vân Hy. Ấy thế, cô chỉ im lặng, nó đâu khác chi sự khẳng định từ gã họ Lưu kia. Quân Tường nắm chặt tay, cố bình tâm kiểm soát bao suy nghĩ rối rắm trong đầu.

- Mẹ ơi!

Giọng đứa trẻ khóc ré lên, Vân Hy vội chạy ngay . Quân Tường ngẩn ngơ tr yêu bế con trên tay, tim như ai bóp nghẹn...

...

Ánh hoàng hôn nhuộm tím chân trời, đàn chim kéo nhau bay về tổ. Đâu đó vang xa khúc dương cầm xao xuyến, Quân Tường lặng lẽ ra bến cảng. Từng chiếc tàu neo đậu trắng phao ểm xuyến thêm vài màu sắc. Nỗi cô đơn trống rỗng trong thế giới riêng . cố chờ đợi cái gọi là tình yêu nhưng giờ đây khát khao phút chốc xa vời. Nó níu kéo trái tim một cách miễn cưỡng và đau đớn.

Ba năm trước, buổi dạ tiệc ở khách sạn, đã mời cô nhảy ệu valse ngọt ngào. Những tưởng tình yêu chắp cánh để mạnh dạn trao chiếc nhẫn cầu hôn. Định mệnh trớ trêu, cô biến mất ngay sau ệu nhạc tình yêu đó.

Quân Tường chua xót, m.á.u đã khô lại trên lớp áo sơ mi mỏng. hầu như chẳng quan tâm đến bởi lẽ vết thương tâm hồn đã lấn át tất cả. Nó khiến sắp mất phương hướng giữa muộn phiền đau khổ.

Một trơ trọi bên khung cảnh rộn ràng tiếng còi tàu, Quân Tường hít thật mạnh thứ kh khí mệt mỏi này. nhắm mắt nhớ lại bao lời Lưu Tuấn Kiệt nói. thể đang cố giữ bình tĩnh nhưng hiện thực đầy bi phẫn éo le.

- R con! Mày làm gì chốn này thế?

Quân Tường quay đầu lại, đám hơn chục tên tay cầm côn và gậy bóng chày tiến lại gần. Chúng ăn mặc xộc xệch, đầu tóc nhuộm màu đủ kiểu.

- ấm nhà tài phiệt à?

Một gã trong số chúng cất tiếng, hẳn lũ kh m thiện cảm này sắp toan tính ều gì. Quân Tường im lặng chúng, trời cũng đang tối dần...

Ánh đèn bừng sáng khắp biệt thự nhà họ Ngô, m tay vệ sĩ đảo mắt khắp nơi quan sát. Ông chủ lớn thỉnh thoảng ra trước đại sảnh tr ngóng, lẽ ta chờ đợi tin tức con trai .

quản gia cũ từ ngoài cổng bước vào, chưa hẳn chuyện tốt lành gì. Chẳng qua kh đủ khả năng kiểm soát nổi chủ mà thôi.

Ngô Quân Hạo rút ếu thuốc ra, ta khá căng thẳng. Hiển nhiên được th tin yêu của con trai trở về lòng bất an tột độ. Quản gia chau mày vẻ đắn đo từ chủ .

- Chuyện tốt mà làm đây ? kh muốn th con bé đó bước chân vào ngôi nhà này! tự lo liệu !

Ánh mắt đầy sự đe dọa, quản gia mím môi. Ông ta cúi đầu im lặng.

...

Đêm thu lạnh lẽo tĩnh mịt, bầu trời lấp lánh ánh . Kh khí dưới bến cảng vô cùng hỗn loạn, một đám đang gây nên cảnh nhốn nháo tứ bề.

- Bốp!

Quân Tường nện thẳng mặt gã cao to nhất, cố dùng gậy bóng chày đánh vào vai . Bọn kh nói lý lẽ này ắt do kẻ khác thuê. thừa hiểu mặt trái sự nghiệp của cha . Kẻ thù nhiều vô kể, đối thủ cạnh tr đâu ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gio-long-chan-doi-fbuh/chuong-3-vet-cat-giot-thoi-gian.html.]

- Rầm!

Gậy bóng chày văng lên tấm thiếc dựng gần đó, nó lõm một lỗ nhỏ. Quân Tường chống trả quyết liệt, chúng ồ ạt c kích thể như muốn l mạng vậy.

Hai ba tên x ra, kẻ đánh trước mặt, kẻ đá sau lưng. Quân Tường thấm mệt, vết thương trên cánh tay bắt đầu chảy máu. Nó loang lổ xuống tận vạt áo ướt đẫm. Đầu đau buốt, hình ảnh Vân Hy và đứa trẻ chợt hiện lên. th bản thân bất lực.

!

Là thứ cảm giác đó!

Nó xâm chiếm tâm hồn càng lúc càng nhiều. hít một hơi dài, bọn đánh thuê khá kinh ngạc, chúng sửng sốt cảnh tượng trước mắt...

...

Quá khuya, sương đêm lạnh buốt. quản gia ngồi sốt ruột trên sô pha. Ông ta cứ ám ảnh bao lời Ngô Quân Hạo nói. Mọi chuyện xa hơn những gì nghĩ, rốt cuộc nên đứng theo lập trường của chủ.

Ánh đèn ô tô pha sáng ngoài cổng, quản gia bật dậy. Ông hẳn muốn thảo luận vài vấn đề cùng chủ nhưng...

Cánh cửa bỗng hé mở, Quân Tường mặt mày tái nhợt loạng choạng bước vào. Chiếc áo ướt sũng máu, quản gia hốt hoảng chạy tới, mệt mỏi ngồi xuống sô pha.

- Quân Tường?

Đâu đó trong trái tim nổi gió, mơ về ngày thật xa. Cũng lâu lắm ...

...

Cơn mưa rào thoáng qua ngôi nhà màu trắng bé nhỏ. Nó vô cùng sạch sẽ và ngăn nắp. Tiếng trẻ con ê a rộn ràng, Vân Hy tất bật chuẩn bị bữa sáng cho cô bé đáng yêu này.

- Thôi nào, con ngồi xuống ghế nha!

Cô dịu giọng dỗ ngọt con bé, nó còn nhỏ tuổi nhưng nghịch ngợm. Bóng thấp thoáng bên ngoài, Vân Hy đưa con vào phòng tự chơi mở cửa.

- Em kh ngại chứ?

Cô lắc đầu, nét mặt khá ưu tư. thể cô tr mong kh ta, kì thực mọi thứ đang dần vào quỹ đạo. Vân Hy ngồi đối diện, cô biết sự hiện diện của Tuấn Kiệt căn bản đều nguyên do. Chỉ là cô khống chế cảm xúc trong lòng thôi.

Khi cố làm ai đó tổn thương, ta cảm giác tự giày vò bản thân . Biết trước tương lai chẳng tươi sáng số mệnh trớ trêu khiến tình yêu đau đớn vô ngần.

- kh miễn cưỡng ều gì cả. Nếu em thật sự hối hận, em hãy sống cho bản thân em.

Vân Hy chợt Tuấn Kiệt, đan xen hai bàn tay vào nhau. Vài sợi tóc rũ xuống góc mắt. Con đó luôn chờ đợi câu trả lời.

Vân Hy th chua chát làm , cô nheo mắt lại. Thứ tình yêu dịu ngọt mà cô hằng khao khát, nó chưa từng lấp nổi trái tim lẻ loi . vẫn đang yêu. Cô biết. Chỉ là chưa thật sự muốn được.

- Hyoka Hashi -

- ta còn chờ đợi em...

Cô khẽ khàng mặc dù hiểu thái độ Tuấn Kiệt hơi tệ. thở dài vẽ những vòng tròn vô nghĩa bằng đầu ngón tay.

- Em th lỗi vì Ngô Quân Tường à?

chợt hỏi, Vân Hy tránh cái đó. Cô im bặt, hai tay bấu c.h.ặ.t đ.ầ.u gối.

- Vậy... luôn chờ đợi em suốt bao nhiêu năm qua là thì ?

Vân Hy thoáng chau mày, ánh mắt Tuấn Kiệt xa xăm quá. kìm nén câu nói tiếp theo, cái tính gàn dở ương ương đủ làm bộc phát nhiều suy nghĩ ên đảo trong đầu.

Vân Hy thật trân quý, cô như viên ngọc tỏa sáng lung linh. Tuấn Kiệt ngước mắt tr theo chiếc xe ô tô chạy ngang cửa. Trái tim chợt lỗi một nhịp.

Tuấn Kiệt về nhà lúc chập choạng tối. yên lặng một chốn phòng ốc sang trọng. Dáng vẻ c tử nhà giàu hiển nhiên dành tặng Ngô Quân Tường, liếc mắt qua ô cửa kính.

!

chỉ là kẻ lưu m kh sai khác!

mọi thứ trong tay, tiền bạc, địa vị. Tất cả... chỉ trừ cô ! Lữ Vân Hy.

- Thưa !

- Lão ta đổi ý à?

Tuấn Kiệt xoay ghế lại, đàn .

- Chủ tịch Ngô còn do dự nhưng Ngô Quân Tường, đêm qua bị tấn c ngoài bến cảng!

Tuấn Kiệt nhướng mày, đăm chiêu ngẫm nghĩ. Gió lạnh tràn qua khung cửa, ngọn đồi phía xa tối tăm chìm dưới lớp sương mù. Ánh trăng lấp ló sau rặng thủy tùng, tiếng đàn chơi vơi như giấc mơ chưa từng được...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...