Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gió Xuân

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Tống Chúc nói, ta sẽ giúp giải quyết mọi chuyện.

Phu nhân Tống gia tối hôm đó đã về sớm.

Trên bàn ăn, bà thái độ ôn hòa gắp thức ăn cho .

"Nào, Tần Tần ăn nhiều vào."

hiếm khi đối tốt với như vậy.

Tống Chúc lười biếng tựa lưng vào ghế, ánh mắt ra hiệu cho , như thể nói: "Th chưa, bảo cô đừng lo lắng."

Khi ta ăn no đứng dậy lên lầu, phu nhân Tống gia lại gắp cho một món nữa.

Chiếc bát sứ nhỏ của đã gần như kh còn chỗ.

"Cảm ơn dì, con"

"Tần Tần," bà cười cắt lời , "ở Tống gia ăn uống vui vẻ kh?"

sững : "Dạ, vui ạ."

"Dì kh bạc đãi con chứ?"

"Kh ạ."

lại gắp thêm một miếng thịt Đ Pha cho , đầy quá nên rơi ra bàn.

6

Dầu mỡ dính đầy tay .

nói: "Con xem, lòng tham của con kh thể quá lớn."

" bao nhiêu khả năng thì ăn b nhiêu cơm, kh chứa được sẽ bị nghẹn chết," vẻ mặt bà hiền từ, "lẽ này con hiểu chứ?"

Chu cửa vang lên.

Mẹ đội mưa đến.

Xách chiếc túi hàng hiệu giả, vừa vào cửa đã khép nép giải thích.

"Vừa ở nhà nấu cơm cho em trai Đàm Cầm xong mới kịp chạy đến, thời tiết lại xấu thế này, để bà đợi như thật ngại quá."

Phu nhân Tống gia kéo ngồi xuống ghế gỗ tử đàn trong phòng khách.

"Chuyện ở trường, bà đều biết chứ?" Phu nhân Tống gia lạnh nhạt nói một câu.

Mẹ lập tức dùng sức giật tai , mắng như tát nước: "Cái đồ tiện nhân kh biết xấu hổ!"

" yếu mềm à? Học cách quyến rũ khác hả?

ta phu nhân tốt bụng cho mày đến nhà học nhờ, cũng chỉ là nể mặt cái thằng cha c.h.ế.t toi của mày thôi, mày xem mày đã làm cái trò gì hả!"

Nói xong, bà ta lại "quỳ thụp" xuống trước mặt bà , vừa khóc vừa tát vào mặt .

"Đều là lỗi của , đã dạy hư con bạch nhãn lang này, để nó làm lỡ dở Tống Chúc, c.h.ế.t cũng kh hết tội."

"Đừng như vậy," phu nhân Tống gia kéo bà ta đứng dậy, "đứa trẻ đang ở đây."

vô thức ngẩng đầu về phía lan can tầng hai.

Tống Chúc một tay tựa vào, cao cao tại thượng, lạnh lùng vở kịch bên dưới.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ánh mắt đối diện với , ta khẽ động mắt, quay mặt .

Lại tái diễn .

"Tần Tần, dì ủng hộ hai đứa."

Phu nhân Tống gia nắm l tay , bàn tay lạnh buốt của bà áp vào tay .

"Con học giỏi, đến lúc A Chúc đăng ký trường nào thì con cứ ền trường đó, chăm sóc sinh hoạt của nó, dì cũng yên tâm."

nhẹ nhàng vỗ vỗ tay , nói: "Hai đứa chẳng qua chỉ là đang yêu nhau thôi, con trai thì ham chơi, sau này nó còn yêu nhiều lần nữa, con luôn ở bên bao bọc thì cũng kh đến nỗi hư hỏng."

"Dì biết con muốn gì, con gái các con chẳng chỉ muốn tìm một đàn để nương tựa ?"

nói, "Dì hiểu, chuyện tiền bạc con kh cần lo, chỉ cần con chăm sóc chu đáo, tiền cũng sẽ đầy đủ."

Mẹ giật tay , muốn cùng bà quỳ xuống.

"Bà thật là hiểu chuyện, Tiểu Cầm nhà thể gặp được ngài thật đúng là phúc khí tu m kiếp, làm trâu làm ngựa cũng kh trả hết."

Mọi chuyện nh chóng được thương lượng rõ ràng.

Mẹ còn thì thầm vào tai phu nhân Tống gia: "Tại bố nó c.h.ế.t sớm, thằng út nhà kh tiền đồ, học hành kh tốt nhưng lại th minh, bà xem chuyện lần trước nhờ bà giúp nó chuyển vào lớp chuyên..."

tiễn mẹ ra cổng biệt thự Tống gia.

Trước khi , bà ta kh hỏi han gì về việc học của , cũng kh quan tâm đến sức khỏe của .

Chỉ nhéo eo , nhỏ giọng chế nhạo: "Kh ngờ mày lại bản lĩnh này thật, kh uổng c tao đưa mày đến đây.

Đến lúc đó lên cùng trường đại học với nó, học hay kh kh quan trọng, tốt nhất là sớm sinh con cho nó"

"Mẹ," cắt lời bà ta, "cha con mất được mười một năm ."

Bà ta khựng lại, vẻ mặt đề phòng: "Thì ?"

"Mẹ còn muốn lợi dụng bao lâu nữa?"

"Tao gọi đây là lợi dụng ? Nếu kh cha mày kh năng lực, c.h.ế.t sớm, tao cần hèn mọn cầu xin ta nuôi lớn mày và em trai mày kh? Tao dễ dàng lắm ? Mày nói mẹ mày như vậy, mày sẽ kh được c.h.ế.t tử tế đâu!" Bà ta nói, "Tao tốn bao nhiêu c sức đưa mày đến Tống gia, kh tao, mày được ngày tháng tốt đẹp như bây giờ kh?"

"Đây kh ều con chọn, chưa bao giờ là như vậy!"

"?" Giọng bà ta chế giễu, "Ăn ngon mặc đẹp, còn tủi phận cho mày à? Mày ra vẻ hùng cái gì? Cúi đầu xuống thì mày c.h.ế.t ?"

"!"

lớn tiếng chất vấn bà ta: "Tại mẹ chưa bao giờ nghĩ đến việc tự đạt được cuộc sống mà mong muốn? Tại lại kéo con cầu xin ta bố thí một cách hèn mọn, tại mẹ lại muốn con sống kh chút tôn nghiêm nào?"

Mẹ tát một cái thật mạnh.

" nghèo cần gì tôn nghiêm?"

"Tôn nghiêm của mày đáng giá bao nhiêu tiền?" Bà ta cười lạnh, "Mày học giỏi đến m thì ? Tốt nghiệp đại học ra chẳng cũng làm thuê cho tập đoàn nhà nó ? Tao cho mày đường tắt trực tiếp "cuỗm" được thừa kế, mày còn oán trách tao?"

Mẹ kh nán lại lâu, bà ta vội về chăm sóc em trai .

Một đứng dưới dàn cây leo rậm rạp, kín mít.

Quay đầu lại, th ánh đèn sáng trong phòng Tống Chúc ở tầng hai.

Và ô cửa sổ vẫn luôn mở to.

ta nghe th hết.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...