Gió Xuân
Chương 9:
"Thật ra lần suýt tìm được em ."
Trên ban c, cảnh đêm lấp lánh ánh .
"Đó là sau khi tốt nghiệp đại học, em đã quyên góp một khoản tiền lớn cho quỹ từ thiện của gia đình ." Giọng Tống Chúc trầm thấp, "Nhưng kh dám tìm em."
Khoản tiền đó là do kiếm được khi học đại học.
Dùng để xóa bỏ toàn bộ chi phí sinh hoạt khi ở nhờ Tống gia, thậm chí còn gấp đôi.
"Sau này khi dần dần tiếp quản c ty, mới biết năm đó tiền bồi thường cho chú Đàm vẫn luôn bị biển thủ."
ta quay đầu : "Em kh nợ Tống gia, là luôn nợ em."
"Bây giờ nói những ều này đã kh còn ý nghĩa gì nữa ."
ềm đạm nói: "Tống Chúc, mọi chuyện đã sang trang , năm đó cũng đã dùng cách kh trưởng thành để báo thù mà, kh?"
"Cách kh trưởng thành." ta lặp lại lời , cười tự giễu, "Vậy ra em thật sự chưa bao giờ thích ."
Im lặng thật lâu.
" kh hối hận về quyết định lúc đó, nhưng nếu mọi chuyện thể làm lại, sẽ kh bao giờ đến gần nữa." xa xăm, "Dù thì cha lúc đó đối tốt với cũng kh vì nhằm mục đích gì cả, sẽ kh muốn làm vậy."
Đêm xuân ấm áp, gió đêm tràn ngập kh gian thành phố.
Ánh mắt Tống Chúc tối sầm, nói: "Những suy nghĩ của năm đó ấu trĩ, kiêu ngạo đến mức coi trời bằng vung, coi mọi thứ là ều hiển nhiên. luôn kh thể tha thứ cho chính , là vì cũng mong em đừng tha thứ cho ."
" đã nghĩ vô số lần về phản ứng của em khi chúng ta gặp lại, nhưng duy nhất kh nghĩ đến việc em sẽ bu bỏ." ta nói, "Thì ra chỉ sống trong quá khứ."
kh nói gì.
ta hỏi : "em còn liên lạc với mẹ em kh?"
"Kh."
ta cười: "Đúng là phong cách của em, đủ tuyệt tình."
"Trong mắt bà , chỉ là c cụ."
Trong phòng, cách một lớp kính dày, Thẩm Nguyên Tích đang ngồi trên ghế dài kim loại đợi cuộc nói chuyện của kết thúc.
" ta thì ?" Tống Chúc nhiều câu hỏi, "Hai đã ở bên nhau chưa? Kết hôn à?"
"Chưa. Nguyên Tích là quan trọng hơn cả gia đình đối với ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Là đã kéo ra khi gặp khó khăn.
"Hai ở bên nhau là chuyện sớm muộn thôi." Tống Chúc dò hỏi mãi.
" gì quan trọng đâu?"
mỉm cười, ta: " kh cần dựa vào đàn để tự cứu rỗi bản thân. Mà ều này, sẽ kh bao giờ hiểu được."
15
Tống Chúc rời .
kh tiễn ta, đứng trên ban c kh th chiếc xe của ta khuất dạng.
sống quá cao, ta đã quá nhỏ bé .
Trước khi , Tống Chúc đã hỏi một câu.
"M năm sống ở nhà , em thật sự kh khoảnh khắc nào động lòng vì ?"
nói: "Kh."
Nhưng thực tế, trong đầu thoáng hiện lên cảnh tượng vào một đêm đ sâu thẳm, trong phòng học cấp ba.
Gió lạnh lùa vào như đêm nay.
khẽ ho một tiếng.
ta kh ngẩng đầu, tay trái vẫn đang viết bài thi, tay đã đóng cửa lại.
Khi đó, , dưới sự kìm kẹp của lòng hận thù và sự tự ti, đã lâu kh được ai đối xử tử tế.
Vì vậy, một chút ấm áp nhỏ bé của hiện thực cũng đủ làm run rẩy.
Nhưng nh sau đó, hết tiết học đó, đã bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng.
Chút ấm áp đó, cũng bị hiện thực vùi lấp trong tích tắc.
Nếu mọi chuyện thể làm lại, ước chưa từng quen biết Tống Chúc.
ước vào cái đêm vạn nhà lên đèn đó, ngồi trên bậc cửa đợi cha .
Ông thể trở về đúng lời hẹn.
"Cha ơi, cha đã đón sinh nhật cùng cô đơn đó xong chưa?"
"Xong con gái, bây giờ chúng ta sẽ đón sinh nhật của Tần Tần của chúng ta!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.