Giữa Sự Im Lặng Là Tình Yêu
Chương 4:
Ánh mắt kỳ lạ, sâu thẳm và lạnh như ánh sáng chập chờn trong đêm.
“Em muốn nói gì?”
“Khen món c của em hiệu quả à?”
ngơ ngác bát c trước mặt , bỗng hiểu ra ý mẹ khi bảo “vun đắp tình cảm”.
Kỹ Tắc lúc này... gì đó sai.
kh biết nên rót nước cho bình tĩnh lại, hay là nên viết m ều vừa nói ra gi cho đọc.
Kỹ Tắc đưa tay lên, cởi nút áo cổ.
“Xin lỗi, máy trợ thính của hỏng .”
Cả căn bếp trở nên nóng bức như chảo lửa.
chỉ hận kh biết ngôn ngữ ký hiệu, lúc cần đến thì chỉ biết múa loạn cả tay chân.
ra sức xua tay.
Kỹ Tắc hơi nheo mắt lại, đưa bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng của lên, từ tốn nắm l tay .
“Giơ tay thế là muốn mười ngón đan xen à?”
Nụ hôn nóng rực rơi lên mu bàn tay, khiến run rẩy cả .
Kỹ Tắc như hóa thành một con thú hoang, hận kh thể chiếm đoạt toàn bộ .
mơ màng nằm gục xuống bàn ăn, ánh mắt lơ mơ liếc th chiếc bát trước mặt .
Trước khi mất ý thức, đầu óc vẫn còn quay cuồng nghĩ ngợi:
Rốt cuộc trong bát c đó cái gì?
Nếu l được c thức, biết đâu còn thể mở thêm được quán ăn phụ trợ cho nhiều .
Nửa đêm, tỉnh lại, mơ màng với tay tìm ện thoại.
Vừa mở máy, đã nhấn vào khung chat với mẹ, gõ vội:
【Mẹ, bát c đó gì vậy?】
Mẹ trả lời bình tĩnh, gửi luôn c thức:
【Sườn non, bắp ngô, ba quả kỷ tử.】
: 【?】
hỏi lại:
【Kh cho thêm chút dược liệu nào c hiệu ?】
Mẹ vẫn n lại đều đều: 【Ba. Quả. Kỷ. Tử.】
...
Vậy là... ba quả kỷ tử này c hiệu kinh khủng thật đ.
vừa xoa thắt lưng vừa ngồi dậy, đúng lúc ện thoại reo.
cầm lên bắt máy theo phản xạ.
Đầu bên kia cất giọng:
“Chào tổng giám đốc Kỷ.”
Lúc đó mới giật nhận ra cầm nhầm ện thoại của Kỹ Tắc.
gọi là thư ký Trần Tang Bưu, giọng còn khàn đặc hơn cả bác hai nhà .
Giọng nói này mà với cái tên đó... kh tài nào liên hệ được với cô nàng mặc sườn xám yêu kiều hôm nọ.
Chỗ bên cạnh trống trơn.
Dù đã kh còn sớm, Kỹ Tắc vẫn kh nằm trên giường.
Điện thoại còn ở đây, vậy hẳn vẫn đang ở trong nhà.
“ xin lỗi, là vợ . sẽ đưa ện thoại cho ngay, đợi một chút nhé.”
Đầu bên kia “ừ” một tiếng.
cầm ện thoại ra khỏi phòng ngủ, tìm qu nhà vẫn kh th .
Gọi tên , cũng kh ai trả lời.
càng thêm nghi hoặc, chỉ còn một nơi chưa tìm: phòng tắm.
Đèn trong đó tắt, bên ngoài chẳng giống .
gõ cửa:
“Kỹ Tắc, ở trong đó kh?”
Kh ai đáp.
đành bật đèn, vặn nắm cửa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/giua-su-im-lang-la-tinh-yeu/chuong-4.html.]
“Kh trả lời là vào đ nhé.”
Vừa dứt lời, đã đẩy cửa ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến lạnh sống lưng.
Đầu dây bên kia lập tức hỏi dồn:
“Phu nhân, chuyện gì vậy?”
há miệng, giọng run rẩy kh thành tiếng:
“Kỹ Tắc... tự c.ắ.t c.ổ tay !”
Gần nhà bệnh viện, lập tức gọi xe cấp cứu.
Chỉ vài phút sau, đã được đưa .
đứng ngoài phòng cấp cứu, toàn thân run lẩy bẩy.
Rõ ràng mới chập tối còn bên nhau nồng nhiệt, vậy mà chỉ vài tiếng sau, đã th nằm bất động trong bồn tắm lạnh như băng.
Mọi thứ đến quá đột ngột.
Thư ký Trần cũng tới ngay khi xảy ra chuyện.
ta th hoảng loạn, vẫn cố gắng an ủi:
“Gần đây tổng giám đốc Kỷ kh ổn. Bác sĩ tâm lý từng nói dấu hiệu trầm cảm. May mà lần này cô ở bên, kh thì hậu quả khó lường.”
tròn mắt thư ký Trần:
“ chưa từng nói với về chuyện này.”
Thư ký Trần thở dài:
“Tổng giám đốc ít nói lắm, cũng kh giỏi giãi bày.”
“Hồi nhỏ kh như vậy đâu.”
“ học cùng lớp với hồi tiểu học. Lúc đó hoạt bát, chẳng khác gì đám bạn cùng trang lứa. Mỗi lần bài phát biểu đại diện lớp đều là đứng ra.”
“Sau đó kh lâu, ba mẹ gặp tai nạn.”
“ được chú đón về nuôi. lại gặp tai nạn dẫn đến ếc tai. Chưa bao lâu sau, chuyển trường.”
“Lúc lên đại học gặp lại, đã thay đổi hoàn toàn.”
Nghe đến đây, kh kìm được cau mày.
Hóa ra sau khi được chú đón về, cuộc sống của kh hề dễ dàng.
Thật ra, từ lúc mới kết hôn, đã luôn thắc mắc: với ều kiện tài chính và mối quan hệ của nhà họ Kỷ, vấn đề thính lực của lại kh được chữa khỏi?
thu lại suy nghĩ, hỏi tiếp:
“Cô đã báo cho nhà họ Kỷ chưa?”
Thư ký Trần lắc đầu:
“Chưa kịp.”
xin cô số ện thoại của chú Kỹ Tắc, gọi ngay.
Vừa mới báo rằng Kỹ Tắc bị thương, đang cấp cứu trong viện chưa kịp nói gì thêm, đầu dây bên kia đã ngắt lời:
“Di thư của nó đâu?”
thoáng ngỡ nghe nhầm.
Đầu bên kia như mất kiên nhẫn:
“Nó chắc c đã để lại lời trăn trối chứ? Thôi, sẽ tự đến xử lý.”
Chú của Kỹ Tắc nói chuyện kh mang theo một chút cảm xúc.
Dù Kỹ Tắc đang nguy kịch, ta vẫn chẳng buồn bận tâm.
Như thể đang nằm chờ c.h.ế.t trong phòng cấp cứu kia chỉ là một con ch.ó hoang kh liên quan gì đến ta.
Thư ký Trần khẽ vuốt mũi, lên tiếng:
“Tổng giám đốc Kỷ đúng là để lại di thư.”
“Trong đó viết rõ toàn bộ tài sản sẽ để lại cho vợ.”
Giọng ta dần trở nên kỳ quái:
“Nhưng nếu... vợ cũng kh may qua đời, thì toàn bộ tài sản sẽ đương nhiên thuộc về nhà họ Kỷ.”
lập tức cảm th gì đó sai.
Quay muốn bỏ chạy.
Nhưng thư ký Trần đã ra tay trước.
Cô ta vung tay bóp chặt cổ , dùng chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt kín mũi miệng.
còn chưa kịp kêu lên... đã hoàn toàn mất ý thức.
Bên tai ồn ào vô cùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.