Gõ Bát Gọi Hồ
Chương 7:
Dao Quang thượng tiên phản ứng lại trước, liếc ta một cái như rác rưởi:
“Bắc Huyền, ngài tới thì thôi , còn mang theo con hồ ly tinh của ngài tới phô trương th thế, là cố ý làm nhục mặt ta ?”
Bắc Huyền ôn tồn nói:
“Nàng m ngày nay đều kh về nhà, ta tưởng là đã chạy ra ngoài phá phách .”
Nội tâm ta một trận sụp đổ.
Quả nhiên cưới vợ là quên luôn linh sủng.
Sau khi Bắc Huyền và Dao Quang thành hôn, ta sẽ bị biếm xuống phàm trần kh?
A cha a nương nhất định lại chê ta là phế vật .
Ánh mắt rơi lên món quà Bắc Huyền tặng cho Dao Quang thượng tiên.
Ta ngước mắt, nỗi buồn trong lòng tức khắc đạt đến đỉnh ểm.
Bắc Huyền ngay cả sính lễ cũng đã trao cho Dao Quang thượng tiên .
Ngài quả nhiên là muốn cưới Dao Quang thượng tiên!
Ta t.h.ả.m hại phủ phục trên đất, giống như một đám mây đen lơ lửng trên đỉnh đầu, tiếng mưa rơi lộp bộp trút xuống.
Bắc Huyền: “Mong thượng tiên đừng trách chuyện hủy bỏ minh ước và hạ cố tới tham gia hôn yến của ta và A Ly.”
Dao Quang thượng tiên: “Hừ, nếu kh ngài đích thân mang vảy Huyền Vũ tới đây thì ta nhất định cùng ngài đại chiến ba trăm hiệp, dỡ luôn cái ện Thiên Tôn của ngài.”
Ta: “?”
Đợi đã, hình như chỗ nào đó sai sai?
Bắc Huyền cúi tới đỡ ta dậy:
“A Ly, ngã kh đau chứ?”
Ta mơ mơ màng màng được Bắc Huyền kéo dậy, kh cẩn thận bị váy làm vấp một cái, đ.â.m sầm vào Dao Quang thượng tiên.
“A!”
Sắc mặt Dao Quang trầm xuống: “Quả nhiên là con dã hồ ly kh hiểu quy củ!”
Ta: “Thơm quá!”
Dao Quang: “?”
Trên Dao Quang thượng tiên một mùi hương tiên thảo, khiến ta ngửi vào là muốn say, ta gục lên váy của Dao Quang thượng tiên, hít mạnh m hơi:
“Tỷ tỷ thơm quá.”
Dao Quang im lặng.
Sắc mặt Dao Quang biến hóa khôn lường:
“...... Ta đổi ý , hủy bỏ minh ước cũng được, nhưng ngài cho ta mượn tiểu hồ ly của ngài nuôi một tháng.”
Bắc Huyền lập tức đáp: “Kh được.”
“Mười ngày.”
“Kh được.”
“Hai ngày.”
“Kh được.”
“......”
Cái này là chứ, đang tr giành quyền nuôi dưỡng ta à?
Cuối cùng Dao Quang thượng tiên thở dài một tiếng, đỡ ta dậy, nâng cằm ta lên, hơi thở như lan:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/go-bat-goi-ho/chuong-7.html.]
“A Ly, thiên đình kh gì thú vị đâu, vài ngày tới ta hạ phàm một chuyến tới Th Khâu trừ ma, thể tới tìm ta chơi.”
Ta lập tức gật đầu: “Được được chứ!”
Kh để ý th phía sau lưng sắc mặt Bắc Huyền đã tức giận đến đen kịt.
Bắc Huyền túm cổ áo hồ ly của ta xách về nơi ở.
“Kh ngờ đề phòng nam nhân thì thôi , ta còn đề phòng cả nữ nhân nữa!”
Mãi cho đến khi trở về ện Thiên Tôn.
Ta mới chậm chạp phản ứng lại.
Bắc Huyền hình như kh định thành thân với Dao Quang thượng tiên.
Ta qu bốn phía, khắp nơi đều là một màu đỏ vàng rực rỡ vui mắt.
Vậy Bắc Huyền trang hoàng lại cung ện là để làm gì nhỉ? Tiền nhiều kh chỗ tiêu ?
Ta nhịn m ngày, thực sự nhịn kh nổi nữa, lén lút hỏi tiên y.
Tiên y ta định nói lại thôi, thôi lại định nói.
Cuối cùng bảo:
“Ta th tốt nhất là kh nên kê đơn t.h.u.ố.c bảo dưỡng l hồ ly cho nữa.”
Ta: “Hả? Tại ?”
Tiên y: “Việc cấp bách của là khám cái não .”
Hu hu hu, ngài mắng ta ngốc.
Đợi đến khi ta trở về tiên cung, bí ẩn rốt cuộc cũng được hé mở.
Bắc Huyền mặc bộ ô bào thêu kim văn uy phong nhất của ngài , tay cầm thứ gì đó, thần sắc căng thẳng:
“A Ly......”
Lúc này, ta mới rõ thứ ngài đang cầm trong tay.
Một mảnh vảy.
Chỉ là khác với mảnh vảy ô kim mà ngài để lại báo ơn hai trăm năm trước.
Mảnh vảy này màu đỏ rực, to bằng cả lòng bàn tay, đặt trong tay nặng trĩu.
Bắc Huyền nói:
“Đây là Nguyên Lân của ta, là thứ kết nối giữa đạo cơ và tính mạng, chỉ thể giao cho tâm đầu ý hợp.”
Trong nháy mắt, sắc đỏ khắp ện, sự ngập ngừng của tiên y, đều đã đáp án.
Ta: “?”
Cái này kh đúng nha.
Ta chỉ tới thiên đình để ám sát Bắc Huyền thôi mà, lại cứ thế này mà gả .
Bắc Huyền vui mừng khôn xiết:
“Nàng kh từ chối, chính là đồng ý .”
Kh ổn.
Thật là quá kh ổn.
Gặp chuyện kh quyết, gửi một phong thư về hỏi cha mẹ luôn là lựa chọn kh sai.
Kết quả sau khi ta đem chuyện kh cẩn thận trở thành vị hôn thê của Thiên Tôn báo cho cha mẹ, mãi vẫn kh nhận được hồi âm.
Cha mẹ chắc kh bị ta làm cho tức ngất trong động hồ ly chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.