Gọi Tên Em Trong Đêm
Chương 4: Dưới hầm mộ Lục gia
Con d.a.o trong tay Triệu Khang lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, phản chiếu vào ánh mắt đầy sát ý của . Nhưng Lục Trạch kh hề nao núng. nh chóng lùi một bước, đạp mạnh vào giá kệ sắt cạnh tường, khiến nó đổ ập xuống c giữa hai .
“Triệu Khang! Nói cho biết chuyện gì đang xảy ra! Ai sai làm chuyện này?” Lục Trạch gằn giọng, bàn tay vẫn siết chặt tập hồ sơ tuyệt mật.
Triệu Khang kh đáp, chỉ cười khan một nụ cười méo mó, lạ lẫm đến rợn .
“ chủ à… Lục gia từ lâu đã kh còn là chốn an toàn. Tất cả chúng chỉ là những quân cờ thôi... Và An Chi, cô cũng vậy!”
Tim Lục Trạch nhói lên, nhưng ngay lập tức gạt cảm xúc, lùi sâu hơn vào căn hầm.
Phía sau, bức tường đá xám xịt phủ đầy rêu phong lại vang lên âm th kỳ lạ tiếng gì đó đang dịch chuyển.
Bằng một thao tác quen thuộc, gõ mạnh ba lần vào viên đá lớn bên góc tường. Một cơ quan bí mật bật mở.
Một cánh cửa đá âm thầm trượt sang bên, để lộ một lối cầu thang xoắn ốc dẫn xuống sâu hơn nữa, nơi được gọi là "Hầm mộ Lục gia" chốn cấm địa mà từ nhỏ đã nghe những lời dặn dò tuyệt đối kh được bén mảng tới.
Lục Trạch quay đầu liếc Triệu Khang lần cuối: “Nếu thật sự muốn kết thúc, thì hãy xuống đó. sẽ tìm ra tất cả bí mật mà các cố che giấu!”
Kh đợi thêm giây nào, lao xuống cầu thang, để mặc Triệu Khang đứng lặng trong căn hầm tối.
Dưới hầm mộ, hơi lạnh dày đặc, từng bậc thang phủ đầy rêu và những vết m.á.u loang lổ cũ kỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/goi-ten-em-trong-dem/chuong-4-duoi-ham-mo-luc-gia.html.]
Tiếng thì thầm quen thuộc lại vang lên bên tai , lần này dịu dàng hơn, thê lương hơn:
“Lục Trạch… em đợi ở đây… cùng con…”
Cuối lối , một căn phòng đá hiện ra. Bên trong, một chiếc quan tài gỗ mun, được chạm khắc tinh xảo, đặt chính giữa.
Xung qu quan tài là bốn cột nến cháy leo lét, ánh sáng mờ nhạt khiến kh gian càng thêm ma mị.
Trên nắp quan tài khắc dòng chữ:
“An Chi giữ bí mật cuối cùng của Lục gia.”
Lục Trạch bước đến gần. Tay run lên khi đặt lên nắp quan tài.
sẽ đối diện với sự thật… và cả quá khứ đã từng cố lãng quên.
Nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị mở nắp, một bàn tay lạnh ngắt bỗng siết chặt cổ tay từ phía sau.
Một giọng nói lạ vang lên:
“Kh được mở nó, chủ… nếu biết sự thật, tất cả sẽ kh còn đường quay lại nữa…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.