Gọi Tên Em Trong Đêm
Chương 7: THÀNH PHỐ NGẦM – DỤC VỌNG VÀ SỰ TRẢ THÙ
Màn hình radar vụt tắt, dòng chữ "System Secured" hiện lên x biếc, soi rõ gương mặt đẫm mồ hôi nhưng đầy kiêu hãnh của Tô Diệp. Cô thở dốc, cả cơ thể mềm nhũn sà hoàn toàn vào lồng n.g.ự.c vững chãi của Lục Trạch.
Nhưng đôi mắt Lục Trạch kh vào màn hình. đang chằm chằm vào một đoạn mã độc vừa bị cô cô lập. Ở góc cuối đoạn mã, một biểu tượng hình "Đầu sói bạc" hiện lên – biểu tượng của gia tộc họ Tô, những kẻ đã hắt hủi và bạo hành cô suốt mười m năm qua.
Sát khí trong mắt Lục Trạch bùng lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn bất cứ lúc nào.
"Hóa ra là bọn chúng..." – Giọng khàn đặc, bàn tay siết chặt l eo cô đến mức khiến Tô Diệp khẽ rên nỉ non vì đau đớn xen lẫn kích thích.
thô bạo bế bổng cô lên, kh để cô kịp phản ứng, bước thẳng về phía đường hầm bí mật dẫn xuống "Thành phố ngầm" – nơi trú ngụ của những kẻ tội đồ và cũng là nơi nắm quyền sinh sát tối cao.
Trong thang máy kim loại chật hẹp lao vun vút xuống lòng đất, kh gian trở nên đặc quánh sự tình tứ. Lục Trạch ép Tô Diệp vào vách thép lạnh lẽo. kh nói lời nào, nụ hôn ngấu nghiến rơi xuống môi cô, nồng nặc vị sắt của m.á.u và sự giận dữ. Bàn tay kh tự chủ được mà trượt xuống, mơn trớn lên vết sẹo lồi lõm trên lưng cô qua lớp áo rách rưới.
"Đau kh?" – thì thầm, môi vẫn áp sát vào vành tai ửng đỏ của cô, hơi thở nóng hổi hòa cùng tiếng rên rỉ nhỏ bé của cô tạo nên một bản nhạc đầy u mê.
"Đau... nhưng nếu là chạm vào, em kh sợ." – Tô Diệp ngửa cổ, đôi mắt thiên tài giờ đây chỉ còn lại sự nồng cháy của một đàn bà đang yêu. Cô chủ động x.é to.ạc lớp áo sơ mi của , để đôi bàn tay nhỏ bé du ngoạn trên những khối cơ bắp cuồn cuộn, cảm nhận nhịp tim đập ên cuồng của đàn quyền lực này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/goi-ten-em-trong-dem/chuong-7-th-pho-ngam-duc-vong-va-su-tra-thu.html.]
Cửa thang máy mở ra. Một thế giới ngầm hiện ra với ánh đèn neon tím đỏ ma mị. Lục Trạch dẫn cô giữa những kẻ thuộc hạ đang cúi đầu sát đất. muốn cả thế giới này biết: phụ nữ này là của , và bất cứ ai chạm đến một sợi tóc của cô đều trả giá bằng mạng sống.
Họ dừng lại trước một căn phòng biệt lập, nơi một gã đàn trung niên đang bị xích chặt – chính là chú họ đã trực tiếp cầm roi đ.á.n.h cô năm xưa.
Lục Trạch kh vội ra tay. ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da, kéo Tô Diệp ngồi lên đùi , để cô đối diện với kẻ thù. Bàn tay c khai mơn trớn dọc theo đùi cô, sự đụng chạm da thịt nóng bỏng ngay trước mặt kẻ bạo hành như một sự sỉ nhục tột cùng dành cho .
"Diệp nhi, em muốn c.h.ế.t thế nào?" – Lục Trạch khẽ c.ắ.n vào thùy tai cô, tiếng rên nỉ non của cô vang lên giữa căn phòng yên tĩnh khiến gã đàn kia run rẩy vì sợ hãi.
Tô Diệp kh kẻ thù. Cô xoay lại, vòng tay qua cổ Lục Trạch, chủ động dâng hiến một nụ hôn nồng nàn. "G.i.ế.c thì quá dễ dàng... Em muốn dùng quyền lực của , khiến gia tộc họ Tô quỳ dưới chân chúng ta, em từng bước chiếm l tất cả những gì bọn chúng trân quý nhất."
Lục Trạch cười gằn, nụ cười đầy sủng ái và ên rồ. lật ngược cô lại, để cô nằm sấp trên bàn, cúi xuống hôn lên vết sẹo trên lưng cô một lần nữa trước mặt kẻ thù.
"Được, sẽ biến em thành nữ hoàng của thế giới này. Bất cứ nơi nào em qua, m.á.u của kẻ thù sẽ làm t.h.ả.m đỏ cho em bước tiếp."
Trong bóng tối của thành phố ngầm, sự trả thù và tình yêu quện chặt vào nhau thành một thứ độc d.ư.ợ.c ngọt ngào. Họ sà vào lòng nhau, mặc kệ sự chứng kiến của kẻ thù, mặc kệ những âm mưu đang rình rập ngoài kia. Đêm nay, chỉ sự cuồng nhiệt và lời thề m.á.u của hai kẻ ên loạn vì yêu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.