Hà Tổng Tuyệt Tử Kết Hôn Với Người Câm - Nguyễn Thanh Âm
Chương 132: Đàn ông giả vờ say
đàn ở ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, khí chất áp bức tỏa ra xung qu. Thư ký Từ lén qua gương chiếu hậu. Khuôn mặt góc cạnh tinh tế và cứng rắn, l mày sâu hút. Ánh đèn lắc lư, chiếu sáng lờ mờ lên sống mũi cao thẳng của , hàng l mi dày rậm rõ ràng từng sợi, đôi môi mỏng khẽ mím thành một đường thẳng.
dường như đang cau mày. Chu báo động vang lên trong lòng Thư ký Từ. Tài xế lái xe lang thang vô định trên cầu vượt cao tốc.
"Tổng giám đốc Hạ, tối nay về đâu?" Thư ký Từ g giọng, hạ quyết tâm mở lời. Sự im lặng vô tận khiến sợ hãi.
"Cô đâu?" Giọng Hạ Tứ nặng. M ngày ở diễn đàn Nam Hải, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm lớn ở địa phương khiến bị cảm lạnh.
Thư ký Từ chớp mắt, lộ ra vẻ mặt khổ sở, thăm dò hỏi: " hỏi ai ạ? Cô Kiều hay là phu nhân?"
Hạ Tứ đột ngột mở mắt, đôi mắt sâu thẳm thẳng vào ta, phát ra sự sắc bén lạnh lẽo: " nói xem? Đêm gần nửa đêm, nghĩ nên tìm ai thì thích hợp?"
• (Một vạn con lạc đà Alpaca gào thét trong lòng Thư ký Từ, ta hét lên trong im lặng, suýt chút nữa bóp nát ện thoại. Nhưng nghĩ đến mức lương sáu mươi vạn một năm của , ta lập tức bình tĩnh lại, ngay lập tức thể hiện phẩm chất của một làm c, với vẻ mặt nịnh hót báo cáo từng chi tiết): *
"Phu nhân vừa hạ cánh ngày hôm đó, sau khi ăn tối bên ngoài thì bắt taxi về biệt thự Yến Tây. Hai ngày nay cô ra ngoài, hôm qua một chuyến đến viện ều dưỡng thăm bệnh nhân, hôm nay đến nghĩa trang ngoại ô Kinh Bắc hơi xa. đã kiểm tra, mẹ nuôi của phu nhân được chôn cất ở đó."
Hạ Tứ mặt kh cảm xúc, từ từ nhắm mắt lại: "Kiều Thiến những ngày này thế nào ? Cô vừa trải qua cú sốc mất mẹ, sức khỏe tốt hơn chút nào kh?"
Thư ký Từ cảm th khi một cạn lời thì lại muốn cười. thực sự muốn biết trong đầu chủ đang chứa đựng cái gì.
ta vừa nói về lịch trình của phu nhân, cô đến nghĩa trang thăm mẹ nuôi, tâm trạng chắc c kh tốt, ta kh nghĩ đến việc về nhà an ủi bầu bạn, ngược lại liên tưởng đến trải nghiệm đau buồn mất mẹ của cô Kiều.
"Cô Kiều đã xuất viện , tuần sau chính thức vào đoàn làm phim. Trần thiếu và Tổng Trần (ý chỉ Trần Mục Dã và trai ta) đều chăm sóc cô tốt." Thư ký Từ cố ý nhấn mạnh câu cuối.
Hạ Tứ ngẩng đầu, ánh mắt thẳng vào ngồi ở ghế phụ: " ý kiến gì với Kiều Thiến?"
Thư ký Từ lập tức xì hơi, ta gào thét trong lòng: là làm c còn khó giữ thân, lúc nào cũng thể bị mất chén cơm, còn ở đây đóng vai cảnh sát chính nghĩa!
Bị Hạ Tứ thấu cảm xúc, Thư ký Từ đứng ngồi kh yên, giơ tay lau mồ hôi lạnh: "Kh, kh ..."
"Về nhà." Hạ Tứ kh muốn đôi co với ta, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ. Nhiệt độ ở Kinh Bắc vào đầu xuân chỉ tăng lên trong thời gian ngắn, đêm đã khuya, sương xuống nhiều, cây cối và mảng x đô thị ngoài cửa sổ thỉnh thoảng bị gió thổi lay động kh ngừng.
im lặng hồi tưởng lại. Ngày mùng một Tết âm lịch, Nguyễn Th Âm im lặng kéo vali ra sân bay, chuyến bay cất cánh lúc mười một giờ. cũng kh biết vì cảm xúc gì, đạp ga phóng xe trên đường phố vắng vẻ. Đèn đỏ nối tiếp nhau khiến phiền lòng, cuối cùng cũng赶到了 sân bay để gặp cô.
Những lời giữ lại cứ nghẹn trong họng, nghe ện thoại.
Nguyễn Th Âm nói với , bây giờ đặt vé máy bay vẫn còn kịp, nhưng đã kh làm, nhường đường cho cô.
Hai vì cuộc ện thoại này mà hoàn toàn chia đôi ngả, cô bay đến Sydney, lao đến bệnh viện.
...
Đầu ngón tay trắng nõn của Nguyễn Th Âm khẽ vuốt ve bức ảnh bị xé nát nhưng được dán lại bằng băng dính. Khi Tống Cầm phát hiện cô mang theo bức ảnh này bên , bà ta hận kh thể bóp c.h.ế.t cô.
Bà ta phát ên xé bức ảnh thành từng mảnh vụn, tát cô m cái, mắng cô là đồ tiện nhân, kh quên được hai kẻ buôn , nhận giặc làm mẹ.
Nguyễn Th Âm kh nói một lời, mặc cho Tống Cầm đánh cô ên cuồng.
Cho đến khi căn phòng nhỏ lạnh lẽo trở lại sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc, cô quỳ dưới đất nhặt từng mảnh vỡ.
Đây là khuôn mặt mẹ...
Đây là bàn tay mẹ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-nguyen-th-am/chuong-132-dan-ong-gia-vo-say.html.]
Đây là chiếc váy màu hồng duy nhất của mẹ...
Đây là mái tóc bạc của cha...
Đây là nụ cười lạc quan rạng rỡ của cha...
Đây là khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của cha...
Đó là cô bé hay cười...
Đó là chiếc váy liền thân cha mẹ mua cho cô...
Đó là chiếc kẹp tóc hình bướm trên trán cô...
Cô lén lút ghép từng mảnh ảnh lại, dán chúng và giấu dưới nệm. Cho đến ngày nhập học đại học, cô mới dám l bức ảnh vỡ nát này ra ngắm kỹ lưỡng.
L mi Nguyễn Th Âm run rẩy, khoảnh khắc cô chớp mắt, hai giọt lệ trong suốt rơi tách tách xuống mu bàn tay.
Hôm nay cô đã đến nghĩa trang. phụ nữ cô ngày đêm thương nhớ biến thành một tấm ảnh nhỏ trên bia mộ lạnh lẽo.
Cỏ dại mọc đầy trước mộ mẹ nuôi, cô quỳ trên đất, bướng bỉnh nhổ từng chút một, cẩn thận dùng đầu ngón tay lau sạch bức ảnh vu vắn đó.
Cô muốn kể về chuyện của , kể về việc cô đã sống như thế nào sau khi trở về nhà họ Nguyễn, cố gắng học tập thi vào một trường đại học tốt, may mắn tốt nghiệp và vào làm trong một ngân hàng tư nhân hàng đầu, kể về việc vì một đêm hoang đường mà cô kết hôn với một đàn kh yêu cô, trong vài năm ngắn ngủi đã nếm trải hết thảy sự lạnh nhạt của nhân gian.
Nhưng, cô kh thể mở miệng nói.
Ngồi lặng lẽ trước bia mộ, tựa vào phiến đá lạnh lẽo, cô dường như muốn khóc cạn nước mắt cả đời này. Kh ai biết nỗi đau của cô, chỉ gió Bắc Giao và tiếng th x xào xạc biết.
Cô khẽ vuốt ve bức ảnh gia đình duy nhất. Đột nhiên chu cửa bị nhấn liên tục. Cô giật , vội vàng giấu bức ảnh , lau sạch vết nước mắt trên mặt, luống cuống đến mức kh kịp mang giày, chân trần chạy xuống lầu.
Màn hình chu cửa hình ảnh bị chặn. Cô kinh hãi bịt miệng, tìm kiếm c cụ tiện tay xung qu.
Cho đến khi giọng Thư ký Từ vang lên: "Tổng giám đốc Hạ, đứng yên, đừng nhấn chu nữa."
đã về , còn say rượu nữa ?
Nguyễn Th Âm hít sâu một hơi, mở cửa. Cô còn chưa kịp phản ứng, đàn đã ôm chặt l cô, hai tay siết chặt sau lưng cô.
Mùi rượu nồng nặc. Nguyễn Th Âm mặt kh biểu cảm, đưa tay đẩy . Hạ Tứ miễn cưỡng đứng vững, ánh mắt mơ màng, miệng còn lẩm bẩm: " muốn về nhà."
Nguyễn Th Âm nghe th, thân thể cô cứng lại, nhưng nh chóng tỉnh táo đẩy ra.
Thư ký Từ đứng bên cạnh , muốn bước lên giúp đỡ, nhưng lại thấu việc chủ đang giả vờ say. Dù , vừa nãy trên xe, ta đâu bộ dạng này.
Đàn ba phần say, diễn đến mức làm cô rơi lệ...
Khóe miệng Thư ký Từ co giật, lập tức thức thời mở lời: "Phu nhân, Tổng giám đốc Hạ tối nay xã giao, uống chút rượu. Đã khuya , kh làm phiền nữa, việc gì cô cứ n tin cho ." Thư ký Từ đặt thuốc giải rượu lên tủ ở lối vào, khôn ngoan rời .
Nguyễn Th Âm lo lắng muốn đẩy cho Thư ký Từ, nhưng Thư ký Từ chuồn quá nh, vừa dứt lời đã đóng cửa biến mất.
Hạ Tứ thực sự khó chịu. kh say, mà là bị bệnh.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.