Hà Tổng Tuyệt Tử Kết Hôn Với Người Câm - Nguyễn Thanh Âm
Chương 137: Tâm bệnh khó chữa
Nguyễn Th Âm đứng sững tại chỗ, há miệng nhưng kh phát ra được bất kỳ âm th nào.
Hạ Tứ nhận ra đã mất kiểm soát cảm xúc, hít sâu một hơi. Nước mưa chảy dọc vai , chiếc ô nghiêng như một tình yêu lệch lạc, lần này lại che c cho Nguyễn Th Âm.
che ô cho cô, hai bước dưới cơn mưa như trút nước. Trong tứ hợp viện trồng đầy những loại thảo dược kh rõ tên, sân viện thoang thoảng một mùi thuốc nhàn nhạt.
Dưới mái hiên một giỏ đựng đầy thuốc thảo khô bị dính nước mưa. Hạ Tứ gập ô lại, chiếc ô cán dài nhỏ nước dựa vào tường. Nguyễn Th Âm do dự vài giây đưa tay tách riêng phần thảo dược bị mưa hắt ướt, bê chiếc giỏ tre vào sát tường, đề phòng phần thuốc còn lại cũng bị ướt.
Hạ Tứ một tay đút túi, lặng lẽ đứng dưới hành lang cô. Làn da cô gái trắng, xương cổ tay thon gầy. Một lọn tóc lòa xòa che đôi l mày cong cong. Cô mặc chiếc áo khoác kaki đơn giản và chiếc quần dài màu x nước biển, đôi giày cao gót trắng. Cách ăn mặc giản dị làm nổi bật vóc dáng cân đối, cả toát lên vẻ linh hoạt và lãng mạn.
Hạ Tứ sững , thu hồi ánh mắt. Trong giới c tử Bắc Kinh, chưa bao giờ thiếu phụ nữ đẹp.
Các nữ sinh viên trẻ của học viện nghệ thuật, mẫu ảnh, các nữ minh tinh hạng ba, hạng tư kh nổi trong làng giải trí... Ngay cả những câu lạc bộ họ thường lui tới, các cô gái với đủ kiểu dáng và phong cách khác nhau đều mặc đồng phục mỏng m trong các phòng riêng tư.
đã th quá nhiều khuôn mặt xinh đẹp, nhưng kh ai sánh bằng Nguyễn Th Âm. Gương mặt quyến rũ, phong tình, đôi mắt trong trẻo hơn cả pha lê, và sự quật cường, kiên trì là những đặc ểm nổi bật nhất của cô.
Nguyễn Th Âm giống như một cây lan mạnh mẽ vươn lên từ khe đất, nghịch cảnh cũng kh thể cướp sức sống dồi dào toát ra từ cô.
chưa bao giờ duy trì sự hứng thú lâu dài với bất kỳ phụ nữ nào như vậy. luôn kh kìm được mà muốn cô hết lần này đến lần khác, chiếc cổ thon dài trắng nõn, đôi chân thẳng tắp... Trong lòng luôn kh ngừng nảy sinh những ý nghĩ tồi tệ.
Cọt kẹt một tiếng, cánh cửa mở ra.
Một dì mặc tạp dề kẻ ca-rô mời hai vào nhà, “Ông Mạnh gọi hai vị vào, ngoài trời mưa to, cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
dì giỏ thảo dược được chuyển vào sát tường, ngạc nhiên lên tiếng, “ quên mất kh thu Cistanche! May mà chưa bị ướt hết.”
dì sực tỉnh, hai họ và nói lời cảm ơn, “Cảm ơn hai vị nhé, còn đặc biệt chuyển nó vào dưới hành lang.”
Hạ Tứ g giọng, cười lịch sự, “Vợ tiện tay làm thôi, kh gì.”
Căn nhà đã tuổi đời, từ ngoài vào là một tứ hợp viện cổ kính, nhưng bên trong lại là một căn biệt thự nhỏ kiểu Trung Hoa. Nhà hai tầng, những kh gian riêng tư như phòng sách và phòng ngủ đều ở tầng hai. Phòng khách kh lớn, chất đầy giá gỗ, một tủ kệ kéo lưới lớn dán đầy tên các loại thuốc Đ y.
dì liên tục nói lời cảm ơn, mời hai vào và tìm đôi dép mới, “Ông Mạnh đang ở phòng sách trên tầng hai, hai vị cứ lên gõ cửa vào thẳng. sẽ mang trà lên sau.”
“Hai vị muốn uống gì? Trà x th thường hay trà dưỡng sinh?” dì đặt thảo dược lên giá gỗ trong nhà, ánh mắt đầy mong đợi Nguyễn Th Âm.
Hai nhận th chiếc giỏ tre đầy ắp đang phơi đủ loại thảo dược, căn phòng tràn ngập mùi hương kỳ lạ của các loại thuốc Đ y.
Đối diện với lòng tốt của đối phương, Nguyễn Th Âm kh thể mở lời đáp lại, kh ai cũng hiểu được ngôn ngữ ký hiệu, nhất thời vẻ hơi bối rối. Hạ Tứ thấu tâm tư của cô, lên tiếng giải vây, “Dì cứ tùy ý, nước lọc cũng được ạ.”
Hai nối bước nhau lên cầu thang gỗ, phòng sách là phòng đầu tiên ở góc rẽ tầng hai, cửa kh đóng chặt, hơi khép hờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-nguyen-th-am/chuong-137-tam-benh-kho-chua.html.]
Hạ Tứ giơ tay gõ cửa, bên trong truyền ra một giọng nói khỏe khoắn, “Vào .”
Dù Nguyễn Th Âm kh muốn đến m, cô cũng kh thể thay đổi được gì, đành để Hạ Tứ nắm cổ tay, đẩy cửa bước vào.
Vừa bước vào, họ đã bị cách bài trí thu hút. Nói là phòng sách, chi bằng gọi là phòng khám bệnh. Trên giá sách lớn chất đầy các cuốn sách cổ ển về y lý Đ y, trên tường dán đầy các đồ thị huyệt đạo, trên bàn làm việc bày la liệt những toa thuốc đã viết xong.
Một cửa sổ kính lớn sát đất, vị trí đối diện thẳng với cổng lớn của tứ hợp viện.
Ông lão tóc bạc trắng, tinh thần minh mẫn, tai kh ếc, mắt kh mờ, Hạ Tứ với vẻ kh vui, “Nếu kh nhất quyết gọi về, thì giờ đâu đến nỗi bận rộn thế này. Xem ra kh biết là tin tức rò rỉ từ đâu, tất cả những đó đều đến tận cửa tặng quà, bắt mạch cầu thuốc... Giờ ngày nào cũng dành ra hai c giờ để châm cứu cho bệnh nhân, đúng là còn bận hơn cả lúc làm việc ở viện nghiên cứu trước đây.”
Hạ Tứ cười dỗ dành, “Rõ ràng là lương y như từ mẫu, kh nỡ những bệnh nhân đó chịu khổ, nên mới đồng ý tất cả. Kh chỉ vậy, còn trả lại hết quà cáp, chỉ thu phí khám bệnh và tiền thuốc cơ bản. Ông chính là lòng tốt, kh đành lòng th ta chịu đựng bệnh tật, mà lại cứ kiêu ngạo kh muốn thừa nhận. Nếu lòng thực sự cứng như đá, thì đâu đến nỗi vất vả như vậy!”
kh hề lộ vẻ gì mà đã dỗ cho cụ vui vẻ. Chỉ bằng vài câu nói, vị lương y già cười ha hả đáp lại, “Thằng r nhà , chắc là nhờ cái miệng dẻo quẹo này mới cưới được cô vợ xinh đẹp như vậy kh?”
Nguyễn Th Âm dù kh thể nói, nhưng lòng dạ tinh tế, cô lập tức hiểu được ý ngoài lời của cụ. Cô kịp thời cúi chào, thể hiện sự kính trọng.
“Kh cần khách sáo vậy đâu, ngồi .” Ông cụ quay sang trở nên hiền hậu, nheo mắt chăm chú quan sát sắc mặt của Nguyễn Th Âm.
Nguyễn Th Âm ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn làm việc, “Tình hình của cháu ta cơ bản đã nắm được . Đ y chú trọng vọng, văn, vấn, thiết (, nghe, hỏi, bắt mạch), đưa tay ra đây, ta bắt mạch.” Ông Mạnh kh giải thích nhiều, thẳng vào vấn đề một cách ngắn gọn.
Nguyễn Th Âm dù kh hiểu nhưng vẫn làm theo, đặt tay lên gối mạch, lòng bàn tay ngửa lên, lộ ra một đoạn cổ tay trắng mịn như ngọc, vài đường gân x nổi rõ.
Ngón tay ấm áp và chai sần của cụ đặt lên cổ tay cô, cả phòng trở nên yên tĩnh lạ thường. Hạ Tứ lo lắng chằm chằm.
“Đổi sang tay kia.” Sắc mặt cụ dần trở nên nghiêm trọng, nhíu mày nói.
Nguyễn Th Âm làm theo, đổi sang tay .
“Mạch tượng huyền tế mạch, mạch đập sờ vào th nhỏ, căng thẳng, sâu và sáp (kh trơn tru), lực yếu, kh lưu loát. Đây là do lo lắng, sợ hãi kéo dài và ngủ kh ngon dẫn đến khí huyết cơ thể kh đủ. Khi khí huyết kh đủ, mạch tượng sẽ biểu hiện là yếu và kh lực, cho th khí huyết lưu th kém, cơ thể đang ở trạng thái suy yếu.”
“Cháu ban ngày hay giật kh?” Ông cụ nh chóng l một tờ gi, dùng bút l chấm mực trong nghiên, những nét chữ hành khải th tú dần hiện ra trên gi.
Nguyễn Th Âm do dự gật đầu.
“Gần đây trong nhà thân qua đời kh?” Ông cụ cô.
Sắc mặt Nguyễn Th Âm hơi thay đổi, cô nhẹ nhàng gật đầu, lại nhẹ nhàng lắc đầu, quay sang Hạ Tứ.
“M năm trước, mẹ nuôi của cô bị tai nạn xe hơi qua đời, bố nuôi bị thương nặng, cái đó tính kh ạ?”
Ông cụ nhíu mày sâu hơn, lẩm bẩm, “Kh chứ... Lâu như vậy , tâm mạch vẫn còn bi sáp d.a.o động?”
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.