Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 156: Mối quan hệ được duy trì bằng thỏa thuận
Ánh mắt của Hạ Tứ trầm xuống, mang theo chút ngứa ngáy khó tả. cố tình đưa tay khẽ lướt qua đường cong mềm mại nơi lưng của Th Âm.
Cô gầy, kh một chút mỡ thừa, thân hình th mảnh, làn da trắng nõn mịn màng. Bờ vai mảnh mai, xương bướm hiện rõ, đẹp đến mức khiến ta kh dám chạm mạnh.
Cô cực kỳ nhạy cảm, cơ thể khẽ run lên theo từng cái chạm lạnh lẽo của đầu ngón tay . Tiếng khóc nức nở từ ện thoại truyền đến, khiến tâm trí cô càng thêm rối bời, như bị ai đó đặt trên ngọn lửa nóng mà thiêu đốt.
Th cô vẫn im lặng, Hạ Tứ càng trở nên cố chấp. từ phía sau vòng tay ôm l eo cô, khẽ cúi xuống, đặt một cái hôn nhẹ như lướt gió.
Suốt đêm qua, họ đã quấn quýt kh dứt, vậy mà dường như vẫn chưa thỏa mãn. Trong lòng vẫn còn một thứ khát khao mơ hồ như con thú hoang chưa được thuần phục, chỉ muốn nuốt chửng cô hoàn toàn.
Đáng tiếc, tiếng khóc trong ện thoại đã phá vỡ bầu kh khí .
Khóe môi Hạ Tứ trượt xuống, ánh mắt tối . kh nói lời nào, khéo léo rút chiếc ện thoại khỏi tay cô.
Th Âm còn chưa kịp phản ứng, ện thoại đã nằm trong tay . Cô định giành lại, nhưng bị kéo sát vào lòng. Hạ Tứ liếc cô, giọng trầm mà dịu:
“Để xử lý.”
Cô sốt ruột, chỉ thể dùng tay ra hiệu:
【Cô chắc c đang gặp chuyện! tìm cô !】
Nhưng Hạ Tứ làm thể để cô rời ?
cau mày, ánh mắt vô thức dừng lại nơi chiếc cổ mảnh dẻ của cô, trượt xuống xương quai x th mảnh, làn da trắng hồng lộ dưới ánh đèn cảnh tượng khiến yết hầu khẽ động.
Giọng khàn khàn, trầm thấp:
“Khóc gì chứ?”
Giây lát trước còn dịu dàng, giờ đã biến thành lạnh lùng, giọng nói chứa đựng chút bực dọc ẩn nhẫn.
Vừa dứt lời, bên kia ện thoại, tiếng khóc lập tức ngừng lại, chỉ còn tiếng nức nở bị kìm nén.
“Đồ khốn…” Bạch O O vừa hoảng vừa giận, tim đập loạn. “Tại lại ở bên Th Âm? là ai?!”
“Đồ khốn?” Hạ Tứ nhíu mày, kh tin vào tai , đưa ện thoại ra xa lại màn hình đúng là số của Bạch O O.
Chiều qua mới gặp cô ta ở nhà hàng Nhật, nếu nhớ kh nhầm thì là nghệ sĩ của Tinh Dự .
Lần đầu tiên trong đời, bị một nhân viên của mắng thẳng như thế. Cơn giận xộc lên, suýt nữa nổi nóng nhưng vừa cúi đầu lại chạm đôi mắt đỏ hoe của Th Âm, cơn giận liền tan .
hít sâu, cố gắng nói lý lẽ:
“ đang ở cùng vợ , vấn đề gì ?”
“...Vợ?!”
Bạch O O ngây ra. Cô lại màn hình đúng là số của Th Âm.
“ dám nói dối à! Th Âm còn chẳng bạn trai, l đâu ra chồng vớ vẩn nào chứ!” Cô hét lên, nhưng giọng run run. Bên cạnh, quản lý Nham tỷ bỗng sững giọng đàn kia, nghe quen đến thế?
“Bạch O O đúng kh? Quản lý của cô là ai? Bảo cô ta liên hệ với Tập đoàn Hạ Thị, tìm Thư ký Từ.”
Giọng Hạ Tứ đã mất kiên nhẫn, cúp máy, ánh mắt lạnh băng Th Âm:
“Trong mắt bạn em, em vẫn là độc thân à?”
Th Âm cau mày, kh hiểu tại lại nổi giận.
từng nhấn mạnh rằng kh được c khai quan hệ, chính là .
từng ký bản hợp đồng hôn nhân lạnh lùng với cô cũng là .
ở trước mặt khác vờ như kh quen biết vẫn là .
Vậy mà bây giờ, lại quay sang chất vấn cô?
Cô vùng dậy định rời khỏi giường, nhưng nh tay chặn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-156-moi-quan-he-duoc-duy-tri-bang-thoa-thuan.html.]
“Đi đâu? Chuyện này chưa nói rõ.”
Th Âm kh muốn dây dưa thêm. Kh biết l đâu ra dũng khí, cô cúi đầu, bất ngờ c.ắ.n mạnh lên cổ tay .
“Khà…” Hạ Tứ hít mạnh, ánh mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên. lập tức đè cô xuống, nâng cằm cô lên, thẳng vào mắt cô, nhất định muốn làm rõ mọi chuyện.
【 biết rõ mà chúng ta kết hôn vì hợp đồng. Điều khoản do bên A định, làm dám vi phạm?】
Cô nghiêm nghị dùng thủ ngữ, ánh mắt lạnh mà kiên quyết.
“Kh lạ gì học trưởng của em lại đối xử đặc biệt như thế…” cố tình nói khích, giọng chua chát. “Hóa ra trong mắt em, tờ gi đăng ký kết hôn chỉ là… gi vụn?”
Th Âm chớp mắt, khẽ run, bất ngờ kéo chăn che , lùi vào góc giường.
Thái độ phòng vệ của cô như một lưỡi d.a.o cắm vào tim .
Đêm qua, cô từng chủ động ôm l cổ , khẽ hôn lên môi vậy mà giờ đây lại với ánh mắt xa lạ.
Thì ra, tất cả chỉ vì men rượu.
Cô tỉnh táo , lại trở về dáng vẻ lạnh nhạt ban đầu.
“Th Âm,” giọng khàn hẳn , “giữa chúng ta, những ều nên làm hay kh nên làm… đều đã xảy ra. Vậy mà tại em vẫn lạnh lùng như vậy? Giống như một khối băng kh thể tan.”
Nghe vậy, cô khẽ chớp mắt, muốn nói gì đó nhưng lại kh biết bắt đầu thế nào.
Từ đầu đến cuối, mối quan hệ của họ vốn kh bình đẳng.
Một bản hợp đồng, là bên nắm toàn quyền.
Cô chỉ là ều kiện, dựa vào “giả mang thai” để được gắn d “bà Hạ”.
Những đụng chạm thể xác, chẳng qua chỉ là một phần trong sự trao đổi lợi ích.
Hạ Tứ cô, giọng trầm thấp:
“Th Âm, chỉ hỏi em một câu. Trong lòng em, mối quan hệ của chúng ta… rốt cuộc là gì?”
Kh khí ngưng đọng.
Th Âm mím môi, đối diện trong khoảng cách gần đến nghẹt thở.
Câu hỏi cô kh biết trả lời ra .
【 thừa nhận bản hợp đồng đó chứ?】
Cô ra dấu.
“Ý em là gì?” hỏi lại, ánh mắt tối sâu.
“Tại trong lòng em chỉ cái bản hợp đồng c.h.ế.t tiệt đó? Trên đời này cặp vợ chồng nào sống nhờ một tờ gi vì lợi ích kh? Trong mắt em, gi đăng ký kết hôn là gì rác à?”
【Nếu kh bản hợp đồng đó, muốn ly hôn.】
【Nếu thừa nhận rằng chúng ta chỉ được duy trì bởi tờ gi kết hôn, chứ kh vì hợp đồng, thì cũng muốn quyền như khác quyền được tự do ly hôn.】
Bàn tay cô run nhẹ khi ra dấu, ánh mắt lạnh lẽo.
Còn , dù muốn nói gì đó, cũng chẳng thể phản bác vì tất cả là sự thật.
Kh khí trầm xuống.
Hạ Tứ khoác đại chiếc sơ mi lên , giọng khàn khàn:
“Em nói đúng, Th Âm.
Giữa chúng ta, quả thật chỉ là mối quan hệ được duy trì bằng bản hợp đồng.”
khẽ cười lạnh, “Còn ly hôn à… trừ khi c.h.ế.t.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.