Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 174: Mâu thuẫn bùng nổ
Chu Đình ngồi đối diện với Hạ Tư, còn Bí thư Đổng thì trầm ngâm một lúc, nhận ra ngay hai này đến vì cùng một dự án.
“Chú Đổng, đúng ra cháu tới Châu Hải việc đầu tiên là đến thăm chú,” Chu Đình cười nói, giọng lễ phép khác hẳn vẻ ng nghênh thường ngày, “chỉ là dạo này nhiều chú ý, sợ ảnh hưởng đến chú nên mới chậm trễ đến hôm nay.”
Hạ Tứ ngồi bên cạnh im lặng, chỉ nhấp một ngụm trà. Trong lòng nghĩ m năm nay nhà họ Chu quả thật đã “rèn” tên khốn này kh uổng.
đàn ngồi giữa, dáng ệu ung dung, nói năng trơn tru, miệng cười mà mắt kh cười.
“Chú Đổng, c ty nhà cháu chủ yếu làm về c nghệ. Dưới trướng tới chín phần là do nghiệp chuyên về ện toán đám mây và chip ện tử, kỹ sư kỹ thuật hơn một vạn . Cháu cũng kh vòng vo nữa cháu và Tứ đây đều quan tâm đến dự án trong tay chú. Hy vọng cơ hội được hợp tác cùng chính phủ.”
nói xong, chủ động chìa tay ra. Bàn tay trắng đến gần lạnh lẽo, những đường gân x nổi rõ, qua như rễ cây uốn qu, khiến khác vô thức cảm th khó chịu.
Hai này, kh ai là kẻ dễ đối phó.
Nhà họ Hạ và nhà họ Chu đều bám rễ sâu trong giới thương nghiệp Bắc Kinh. Chú Đổng hiểu rõ, dự án này ban đầu vốn định l lòng Hạ Tư, nhưng giờ Chu Đình cũng nhúng tay vào món quà này lập tức biến thành vật khó xử.
Ông đành nói hòa:
“Vùng Tây Bắc địa hình phức tạp, cấp trên xem trọng dự án này nó liên quan đến quy hoạch năm năm tới của thành phố Vũ trụ và căn cứ phóng vệ tinh. Hai tập đoàn đều thế mạnh riêng, nên cứ theo quy trình mà chuẩn bị hồ sơ dự thầu .”
“Vùng Tây Bắc à?”
Chu Đình khẽ cong môi, liếc đối diện, ánh mắt như cười như kh kiểu khiến ta hiểu ngầm rằng à, thì ra cũng nhắm đến cái dự án đó.
vốn kh đoán được Hạ Tứ đang toan tính gì, vậy mà chỉ qua vài câu, đã khiến Bí thư Đổng lộ ra trọng ểm quả thật là cáo già.
“Được thôi, vậy thì cứ xem ai bản lĩnh hơn.”
Hạ Tứ nói, giọng ềm tĩnh, nhưng ánh lạnh băng. đứng dậy, khẽ gật đầu:
“Chú Đổng, đã khách, vậy cháu kh làm phiền thêm.”
chủ động rút lui, vừa để giữ thể diện, vừa để l bước đệm cho .
Ra khỏi phòng, bấm thang máy xuống tầng hầm B2.
Trong lòng dồn nén một ngọn lửa, vừa tháo cà vạt vừa hít sâu, cố trấn tĩnh lại.
Dự án Tây Bắc thoạt chẳng m hấp dẫn về lợi nhuận, nhưng bản năng của ngửi th mùi chính sách mới đang chuyển hướng về đó.
Bí thư Đổng nói đúng chỉ cần hội nghị kéo dài thêm hai ngày, m “lão hồ ly” trong giới c nghệ chắc c sẽ đoán ra ều này.
Khi , muốn chạm vào dự án đó sẽ càng khó hơn.
“Đinh” tiếng thang máy báo tầng. Cửa mở ra, bước vào bãi đỗ dưới lòng đất.
Trợ lý Từ vội cất ện thoại, mở cửa xe:
“Ngài Hạ, ạ? Dự án Tây Bắc, nh thế đã bàn xong ?”
Hạ Tứ liếc một cái, kh nói gì, chỉ lên xe.
Xe chưa ra khỏi bãi thì ện thoại reo. Một dãy số lạ, đầu số Bắc Kinh.
ấn ngắt, nhưng đối phương lại gọi đến lần nữa.
Lần này bực, bấm nghe, áp ện thoại lên tai.
Đầu bên kia vang lên giọng đàn pha chút trêu chọc, tựa như đã đoán trước sẽ nghe:
“ Tứ, đang ở Thế kỷ thành Tương Giang, Châu Hải. Đợi .”
Chu Đình vừa nói vừa thong thả xoay hai hạt nhân đào trong tay, ánh mắt lười biếng chiếc Bentley đen đuôi xe bốn con số tám, đang đỗ cách đó kh xa, đèn hậu đỏ rực.
Hạ Tứ nhíu mày, bật cười khẽ, giọng trầm thấp mà sắc như dao:
“Chu Đình, giữa chúng ta vốn đã thù, chỉ hận chưa tiễn được lên đường, còn cứ tự dâng mặt tới kh th ghê tởm à?”
Bị mắng thẳng, Chu Đình vẫn chẳng tức giận, chỉ cười nhẹ:
“Ghê tởm ư? Cũng . Thứ gì để tâm, đều muốn cướp l dù là dự án, hay là phụ nữ của .”
Lời như dầu đổ vào lửa.
Ngọn lửa trong n.g.ự.c Hạ Tứ bùng lên dữ dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-174-mau-thuan-bung-no.html.]
“ cầu xin ,” Chu Đình thong thả nói, “cầu thì sẽ cân nhắc rút khỏi đấu thầu dự án Tây Bắc. biết mà, vốn chẳng thừa kế chính thức, giành được dự án đó cũng chẳng lợi gì cho .”
Hạ Tứ siết chặt nắm đấm, giọng lạnh như băng:
“Kh.”
“Ha, kh ăn chiêu này à?”
Chu Đình cười nhạt, một tay đút túi, đứng lâu khiến phần h và chỗ nối với chân giả đau rát.
“Thật ra tò mò về cô gái câm nhỏ đó của ,” nói chậm rãi, cố ý kéo dài giọng, “kh biết ôm trong lòng cảm giác thế nào nhỉ?”
Tiếng huýt sáo vang qua ện thoại, lười biếng mà khiêu khích.
Hạ Tứ siết chặt ện thoại, thái dương nổi gân.
Hình ảnh Nguyễn Th Âm hiện lên trong đầu đôi mắt biết nói, làn da trắng muốt, dáng vẻ yếu mềm dưới ánh đèn...
Một luồng nóng bỏng chạy khắp , cổ họng khô khốc.
Giọng khàn , gằn từng chữ:
“Chu Đình, muốn c.h.ế.t kh? Tối nay gặp, sẽ khiến hối hận vì còn chân mà đứng.”
Chu Đình chỉ cười, thổi thêm một tiếng huýt gió dài cúp máy.
theo chiếc Bentley đen phóng vọt khỏi bãi xe, ánh đèn đuôi quét qua biến mất khỏi tầm mắt.
Thế kỷ thành Tương Giang – Châu Hải nằm ở khu trung tâm sầm uất nhất. Bãi xe ngầm đến bốn tầng, nhưng kh còn l một chỗ trống.
Thư ký Từ vừa lái vừa than:
“Xe toàn m trăm vạn trở lên, thật kh chen nổi… vòng nửa tiếng mà vẫn chưa đậu được, sếp ạ.”
Từ gương chiếu hậu, th Hạ Tứ đang nhắm mắt nghỉ ngơi, kh dám lên tiếng thêm.
“Kh cần tìm nữa,” Hạ Tứ mở mắt, ra ngoài ô cửa kính tối đen, “đậu tạm đâu đó . lên một , chờ ở lối ra.”
“Hả? Để cùng thì hơn”
“Kh cần.” ngắt lời, giọng mệt mỏi:
“Hội nghị Châu Hải còn chưa kết thúc, kh dám làm gì đâu.”
day nhẹ giữa trán. Mới một ngày ở đây, đã muốn trở về Bắc Kinh.
nhớ Nguyễn Th Âm .
Kh chỉ nhớ mà còn khát khao. Cả thân thể lẫn trái tim đều bị thôi thúc, như hàng ngàn con kiến c.ắ.n xé từng tấc da thịt.
Thang máy dừng ở tầng 28.
liếc tin n trên ện thoại phòng 2888.
phục vụ dẫn đường, đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, vài cô gái trẻ mặc đồng phục bó sát đang ngồi, trang ểm đậm, vẻ ngoài diêm dúa, mùi nước hoa nồng nặc.
Chu Đình đang ngả trên ghế, đẩy cô gái đang tựa vào ra, chậm rãi kéo lại khóa quần, ngẩng đầu cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua đám gái trẻ:
“ Tứ, cứ tự nhiên… ngồi .”
(Tiếng “ngồi” trong giọng cố ý nhấn, nghe mơ hồ, như nửa trêu chọc nửa khinh thường.)
Hạ Tứ cau mày, một tay đút túi quần, vẫn đứng nguyên kh động.
Kh khí trong phòng căng như dây đàn.
Chu Đình chẳng thèm để ý, cúi cầm l ều khiển, bấm nút.
Bức tường phía đối diện sáng lên màn hình khổng lồ bật lên âm th dịu dàng, trong trẻo mà quen thuộc.
Là giọng của Kiều Thiến.
Âm th yếu ớt như đang thì thầm, vang vọng trong căn phòng yên ắng…
Chưa có bình luận nào cho chương này.