Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 207: Cuối tháng, bỏ phiếu cho tiền thưởng
Thư ký Từ mặt tái mét, liên tục đập cửa biệt thự Yến Tây. Sau khi nhận được cuộc gọi của Tổng Giám đốc Hạ, cả đêm kh ngủ, tự ều tra mọi việc.
Thư ký Từ chưa kịp gặp sếp đã gặp nhân viên bảo vệ của biệt thự, họ gọi thợ mở khóa đến. Ba lần bấm, cửa mật mã bị phá, bước lên tầng hai, mở cửa phòng chính, kh th ai.
Như nhớ ra ều gì, Thư ký Từ liền vác túi hồ sơ tới phòng phu nhân, vừa mở cửa, mùi rượu xộc thẳng vào mũi.
Hạ Tứ nằm rũ trên sàn, áo quần xộc xệch, qu giường đầy vỏ chai rỗng, ện thoại tắt máy vẫn bị cầm chặt.
Thư ký Từ hít một hơi thật sâu, l nước lạnh từ nhà vệ sinh, dội thẳng vào mặt Hạ Tứ.
Hạ Tứ cau mày, mở mắt, ánh u ám như muốn g.i.ế.c :
– “ muốn c.h.ế.t à?”
Thư ký Từ lắc đầu lia lịa, nh chóng đưa ra túi gi dày:
– “Đây là việc giao cho ều tra…”
Hạ Tứ nhíu mày, ánh mắt tối sầm, tay dang ra giữa kh trung đột ngột đổi ý:
– “Sự thật chỉ càng làm đau lòng hơn… Thôi kệ, cô kh yêu , việc bỏ con là sớm muộn, cần gì bận tâm tại lại đợi đến tháng thứ năm mới phá thai.”
Thư ký Từ mở mắt trừng trừng, cả đêm thức trắng, dùng hết mọi quan hệ mới ều tra ra được sự thật về việc phu nhân phá thai.
Hạ Tứ lại nói một câu nhẹ bâng, kh để ý gì đến sự thật ?
Thư ký Từ kh dám nói tiếp, lắp bắp:
– “… …”
– “Nói !” Hạ Tứ nghiến răng, phát ra một từ khàn khàn.
– “Vợ bị đánh, bị tát vào mặt… còn bị kéo vào phòng tắm, cảnh sát tới kịp, nhưng một bể nước sôi, họ nhấn đầu cô xuống…”
– “May mà cảnh sát đến kịp, vợ chỉ bị bỏng tay và cánh tay…”
Hạ Tứ cúi đầu, lặng lẽ lật từng bản photo các lời khai, th dòng chữ trong biên bản cảnh sát:
“Nạn nhân Nguyễn nằm dưới một vũng máu, trước khi bất tỉnh vẫn nhờ nữ cảnh sát cứu giúp đứa con của …”
Đôi mắt Hạ Tứ nóng ran, chồm tới, lảo đảo vài bước, choáng váng, toàn thân m.á.u dồn lên đầu, cảm giác buồn nôn tràn trề, ngã vật xuống đất.
Mọi thứ trở lại trong đầu: Nguyễn Th Âm được đưa ra khỏi phòng mổ, trong lúc kh gây mê, cô tỉnh táo cảm nhận bác sĩ l đứa trẻ c.h.ế.t lưu ra khỏi bụng…
hoàn toàn kh biết, còn nói với Nguyễn Th Âm những lời độc ác:
– “Cô là kẻ sát nhân… g.i.ế.c con của chúng ta…”
Hình ảnh cứ lặp lặp lại trong đầu Hạ Tứ, khiến nghiến răng rấm rứt.
…
Nguyễn Th Âm nằm trên giường, nghiêng đầu ra cửa sổ, trời x, mây trắng, nắng trong trẻo…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-207-cuoi-thang-bo-phieu-cho-tien-thuong.html.]
Một đêm mưa gió cuối cùng cũng tạnh.
– “Th Âm, sau khi phẫu thuật em kh ăn gì cả, thế này kh được đâu, ăn chút gì , được chứ?”
Nguyễn Th Âm gương mặt lo lắng, x xao của học trưởng, lén nhíu môi, cuối cùng gật đầu.
Học trưởng Lâm Dịch vui mừng, thổi cho cô bát cháo, sợ cô đổi ý, liên tục múc từng thìa.
Nguyễn Th Âm sắc mặt tái nhợt, khẽ cúi mắt, mi nháy, nín nhịn, bất ngờ nắm l thành giường, nhổ sạch vài thìa cháo vừa ăn.
Lâm Dịch vội đứng lên, an ủi:
– “Kh , để dọn, đừng lo, kh đâu.”
cúi xuống, bất chấp quần áo thương hiệu, dùng gi ướt lau từng chút cháo còn sót trên cơ thể cô.
– “Kh đâu Th Âm, lẽ là kh hợp khẩu vị… nghĩ cách khác.”
Nguyễn Th Âm lắc đầu, nhỏ giọng:
– “Học trưởng, kh ăn được, đừng lãng phí thời gian…”
Bất ngờ, cửa bị đẩy mạnh, hai chưa kịp phản ứng, một bóng dáng lao tới giường.
– “Nguyễn Th Âm! em thể như vậy, coi là bạn kh! Xảy ra chuyện lớn như vậy, em lại giấu ! Em mất tích vừa ! Bây giờ lại để thành thế này!”
Bạch O O tháo kính râm, tháo khăn choàng, mắt sưng như hạt óc chó, mũi đỏ.
– “Ê! Đau kh? bệnh viện kh gây mê! Thuốc gây mê bình thường kh tác dụng, kh thể đổi t.h.u.ố.c khác ?”
Nguyễn Th Âm mím môi, dùng ngôn ngữ ký hiệu:
– “Đừng khóc nữa, khóc thêm sẽ kh đẹp đâu.”
Bạch O O Lâm Dịch:
– “Cô nói gì vậy!”
Lâm Dịch hiểu ngay ý, Nguyễn Th Âm mới khỏi chứng mất tiếng, càng ít biết càng tốt, chưa lúc cho Bạch O O biết.
Nguyễn Th Âm quyết định giữ im lặng, lại dùng ngôn ngữ ký hiệu như trước.
May mắn Bạch O O kh tinh ý, kh để tâm.
Lâm Dịch hơi trầm ngâm, nhưng bị Bạch O O vỗ mạnh vào lưng, lập tức tỉnh táo, dịch ký hiệu:
– “Đừng khóc nữa, khóc mặt mộc tr xấu lắm đó.”
– “ nói bậy!” Bạch O O tức giận, trán nhíu lại, chỉ vào mũi Lâm Dịch mắng.
Nguyễn Th Âm cũng bất ngờ với “phiên dịch” của học trưởng, nh tay vẫy tay, tách khỏi Bạch O O, môi khẽ mỉm cười, th hai như học sinh cãi nhau.
Kh ai để ý bóng dáng lướt qua cửa ngoài.
Hạ Tứ cúi đầu, thất vọng rút tay khỏi cửa, Nguyễn Th Âm cuối cùng cũng mỉm cười một chút, hiện diện của chỉ khiến cô kh vui, vậy thì kh gặp là tốt nhất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.