Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 209: Các chị em có phiếu hãy xem qua
– “Xuống xe.” Hạ Tứ muốn ôm cô, nhưng kh dám đưa tay chạm vào. Trước Nguyễn Th Âm, luôn dùng sự liều lĩnh và lạnh lùng để che giấu sự yếu đuối của .
Tình yêu là bàn tay muốn vươn ra nhưng lại rụt lại câu nói này thể hiện rõ ràng nhất nơi Hạ Tứ. nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế đôi mắt nóng rực, dựa vào cửa xe, phụ nữ ngồi bên trong.
Họ là những xa lạ quen thuộc nhất. Trong vô số đêm tối, họ đã ôm nhau ngủ, từng ôm, hôn, từng gần gũi… Họ thân thuộc với cơ thể nhau, nhưng chưa bao giờ thật sự chạm đến tâm hồn đối phương trong mối quan hệ thân mật này.
Nguyễn Th Âm ngồi cứng đờ trong xe, cúi mắt, tay vẫn xoắn l nhau, im lặng đối diện với .
– “ vài chuyện muốn nói với em, sẽ ký thỏa thuận ly hôn, em về cùng trước.”
Nguyễn Th Âm mở miệng, suýt thốt ra tiếng, như nhớ ra ều gì, đột ngột khép lại, gật đầu.
Lâm Dịch đứng yên bên cạnh, như một ngoài cuộc. kh bao giờ can thiệp vào lựa chọn của Nguyễn Th Âm, dù ều đó trái với ý muốn của bản thân.
Hạ Tứ theo thói quen dùng tay che cửa xe cho cô. Nguyễn Th Âm giữ nét mặt bình thản, liếc Lâm Dịch một cái, quay sang bước lên chiếc Bentley đen.
Trong xe vẫn là mùi hương gỗ trầm lạnh mà cô quen thuộc. Khi tầng hương cuối cùng tan , chỉ còn lại hương bạc hà và gỗ trầm dịu nhẹ.
Điều hòa bật lạnh, Nguyễn Th Âm kh khỏi rùng .
– “Mở cửa một chút, tắt ều hòa.”
Thư ký Từ thở nhẹ kh dám, lập tức làm theo, khéo léo l một chiếc chăn mới từ hộp đựng ghế phụ đưa cho Hạ Tứ.
Hạ Tứ tháo bao bì, tự tay phủ lên cô.
Hai im lặng suốt chặng đường, cho đến khi xe rẽ vào tòa nhà quen thuộc, đỗ trước Khu biệt thự 1, tòa 1, Yến Tây.
Trong sân, hoa đào đã tàn, thời ểm này là tháng 8 nóng nực, hồ nhân tạo giữa khu trung tâm đầy hoa sen, qua tr x mướt. Lá sen tròn, đầy đặn, kết hợp với hoa sen màu hồng nhạt th nhã.
Gió thổi, mặt hồ nhăn nheo, lá sen lay động, hoa sen nghiêng , đẹp như một bức tr.
Nguyễn Th Âm đứng yên , Hạ Tứ kh nói gì, đứng sau cô, kh gần cũng kh xa.
Nguyễn Th Âm đột ngột rút ánh mắt, quay sang tòa nhà quen thuộc, giơ tay ra, ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu:
– “ muốn nói chuyện gì với ?”
– “ sẽ kh lên đó. Nói xong, ký xong thỏa thuận, đợi dưới lầu để l.”
Đôi khi im lặng là vũ khí gây đau đớn nhất. Lời cay nghiệt như lưỡi dao, nhưng cô kh thể nói, giao tiếp với lạ bằng ký hiệu lịch sự, đối với Hạ Tứ, như một chiếc kéo gỉ rỉ, xé nát trái tim đầy m.á.u của .
Hạ Tứ một tay bỏ túi, cố gắng nở nụ cười:
– “Kh lên trên ngồi chút ? Dù cũng từng sống ở đây một thời gian.”
Nguyễn Th Âm mím môi, ngoan cố lắc đầu.
Hạ Tứ hít sâu, kh muốn tiếp tục tr cãi, cũng kh còn cố chấp nói lời khó nghe:
– “Cuối tuần này là sinh nhật nội… muốn em cùng hoàn thành màn kịch cuối cùng. đã ký thỏa thuận, sau bữa tiệc sẽ đưa cho em và làm thủ tục.”
muốn bám dính, nhưng Nguyễn Th Âm như khối băng kh tan, một tảng đá ngoan cố. kh cách nào với cô.
Nguyễn Th Âm cúi mắt, suy nghĩ, đồng ý tạm thời, tiếp tục giả vờ như trước, dùng ký hiệu giao tiếp với Hạ Tứ.
– “Được.”
– “Bữa tiệc xong, đưa thỏa thuận đã ký, chúng ta cùng làm thủ tục.”
– “Trong nhà còn gì cần mang theo kh?” Hạ Tứ đột nhiên hỏi, ánh mắt thèm thuồng cô.
Trong mối quan hệ thân mật này, họ đều quá mệt mỏi.
Hai gần ba mươi tuổi, nhưng trong tình yêu vẫn liều lĩnh như đôi trai gái trẻ, kh biết cách trân trọng, khiến hôn nhân rối loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-209-cac-chi-em-co-phieu-hay-xem-qua.html.]
Nguyễn Th Âm lắc đầu, nụ cười nhạt nhẽo:
– “Những túi xách… quần áo và trang sức, kh cần.”
Hạ Tứ chưa bao giờ biết mềm lòng với ai, nhưng giờ cúi đầu, chỉ là… sai cách.
Nguyễn Th Âm ánh mắt lạnh lùng, liếc Hạ Tứ, bất ngờ mỉm cười.
Hạ Tứ giật , nhận ra nụ cười cô chút miễn cưỡng và mỉa mai, sắc mặt biến đổi:
– “ kh ý gì, những thứ đó vốn là mua cho em, em mang …”
Nguyễn Th Âm lắc đầu, lùi lại một bước, cố tình tạo khoảng cách.
– “Ý là gì, Hạ Tứ?”
– “ muốn dùng những thứ đó đền bù ? Cho một khoản bồi thường kinh tế?”
– “Đền bù gì? gì mà đền bù, hay chỉ muốn tự an ủi lương tâm thôi.”
– “Trong thỏa thuận tiền hôn nhân đã rõ ràng, một đồng của cũng kh liên quan đến , ra đã mang hết đồ của .”
– “ còn muốn mang gì nữa?”
Nguyễn Th Âm hơi tức giận, quá dễ bị Hạ Tứ ảnh hưởng cảm xúc. kh nói thẳng, nhưng thái độ kiêu ngạo và thờ ơ của khiến cô nổi giận.
– “ kh ý đó.” Hạ Tứ nắm trán, hơi mệt, giọng thấp:
– “Cứ nghĩ thế , kh mang sẽ lợi dụng.”
– khác lợi dụng?
Cô còn thiếu gì việc bị khác lợi dụng?
Câu nói này khiến Nguyễn Th Âm nổi giận, cô mỉm cười gật đầu, hai tay vẫy liên tục, ký hiệu:
– “Cứ tùy , những thứ đó thích cho ai thì cho, miễn vui là được.”
– “Phòng tầng hai còn nhiều đồ lót mới, cũng là tặng, cứ tặng mới, khỏi phí tiền mua.”
– “Dù là đồ hay chính , đều kh cần.”
Hạ Tứ hơi cúi mắt, buồn bã. kh muốn tiếp tục cô ký hiệu những lời đau lòng.
– “Đủ , nhất định làm tổn thương nhau thế ?” lắc cổ, giọng khàn, run run:
– “Nguyễn Th Âm, chúng ta đến mức này thật khó coi.”
– “Chuyện con cái, em giấu , hiểu nhầm em, chúng ta đều lỗi. Em vì chuyện này mà quyết định ly hôn ?”
Nguyễn Th Âm quả quyết lắc đầu, nhưng kh muốn sửa .
– Kh còn ý nghĩa, nói nhiều cũng vô ích.
– “ đưa em về.” Hạ Tứ quay , nhưng Nguyễn Th Âm vẫn đứng nguyên.
– “Kh cần, học trưởng đang đợi .”
Hóa ra, đàn đó lái xe theo họ từ trước.
Họ đồng ệu, thậm chí đoán trước cô sẽ quyết tâm ra .
Hạ Tứ hít sâu, kh kiềm chế được, một tay nắm cổ tay cô kéo vào lòng. Cổ tay và mu bàn tay cô còn vài vết bỏng màu hồng nhạt.
Khoảng cách giữa họ quá gần. Hạ Tứ hít sâu, gần như nghiến răng gằn giọng:
– “Nguyễn Th Âm, nhờ em hiểu rõ, ngay bây giờ, hiện tại, chúng ta vẫn chưa ly hôn!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.