Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 211: Chúc mừng Ngày Lao Động (2)
– “Lại đây quỳ xuống!” Hạ Chính Đình trán nổi gân, bên cạnh đặt một cây thước gỗ liễu hoa.
Chờ cho bóng dáng nhỏ n biến mất trên tầng hai, Hạ Tứ mới thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn quỳ xuống bên chân Hạ Chính Đình.
– “Được , vì con kh muốn cô chịu trách nhiệm, thì ta sẽ hỏi con trước mặt bà của con. Hai vợ chồng con giấu gia đình để phá t.h.a.i kh?” Hạ Chính Đình giận run tay. Ban đầu, khi nghe vợ nói chuyện này, còn chưa tin.
Trên đời này, cha mẹ nào lại tàn nhẫn như vậy? Con sinh ra trong gia đình này gì là xấu, lại kh báo cho lớn mà lại lén phá thai?
Bây giờ, con trai ngoan cố quỳ trước mặt , liền hiểu ra, chuyện này là thật.
– “Nói ! hay kh?”
Hạ Tứ hít một hơi, thẳng t trả lời:
– “.”
Bà Hạ tức giận, tay run, một tay ôm ngực, một tay nhai viên t.h.u.ố.c cấp cứu tim:
– “Tứ à, tại lại vậy? Đứa con được đã khó khăn, lại phá ?”
Hạ Tứ mím môi, kh nói gì. Thái độ dũng cảm và kh sợ hãi này làm Hạ Chính Đình bực , cầm thước vung thẳng xuống lưng Hạ Tứ.
Tiếng thước vỗ vang khắp nhà, kh hề nương tay.
Nguyễn Th Âm trốn ở hành lang tầng hai, nghe tiếng Hạ Tứ bị đánh, nắm chặt tay, như muốn lao ra thừa nhận lỗi lầm ngay lập tức.
Chuyện này, từ đầu đến cuối kh liên quan gì đến Hạ Tứ, là cô giấu tất cả mọi . Hạ Tứ kh đáng chịu đòn.
Còn đứa trẻ kh giữ được… lẽ là số phận.
Cái của Thái Thục Hoa kh chịu nổi nữa, đau lòng quay mặt , đứng lên đẩy chồng:
– “Đừng đ.á.n.h nữa!”
– “Được, vậy ta hỏi con lần nữa!” Hạ Chính Đình ném thước xuống, chỉ tay vào con trai:
– “Tại phá đứa trẻ? ý của cô kh? Cô kh muốn sinh?”
Hạ Tứ lạnh lùng cười, liếc qu mọi :
– “ kh hiểu, cô là một câm, các kh sợ đứa trẻ sinh ra cũng là câm ? phụ nữ như vậy, chơi chơi thôi, xứng sinh con kh?”
– “Đứa trẻ này sinh ra, cũng chẳng quan tâm.”
Nguyễn Th Âm đứng trong bóng tối hành lang tầng hai, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa trong lòng. Cô run đầu ngón tay, dựa vào tường, từng bước vào phòng.
Đúng , cô là một câm, xứng với Hạ Tứ – thiên tài trời ban – để sinh con?
– “Nói cái gì bậy bạ vậy hả?!” Hạ Chính Đình cầm lại thước, đ.á.n.h tiếp.
– “Dù đ.á.n.h c.h.ế.t, vẫn nói vậy. Đứa trẻ do một câm sinh ra, tại quan tâm hay yêu thương?”
Nguyễn Th Âm kh muốn nghe nữa, khóa cửa phòng trên tầng hai, ngồi xổm trong phòng tắm. Thế giới hoàn toàn yên tĩnh, mọi chuyện trên tầng hai kh còn liên quan đến cô.
Hóa ra, thật sự kh quan tâm đứa trẻ chưa từng gặp mặt. Trong lòng Hạ Tứ, cô chỉ là c cụ để thỏa mãn d.ụ.c vọng. Mối quan hệ của họ từ đầu đã bẩn thỉu, trơ trẽn, vẻ ngoài hào nhoáng nhưng bên trong chỉ toàn d.ụ.c vọng và tình dục.
…
– “Vậy, đứa trẻ ép cô bỏ, việc này kh liên quan đến cô . Cô thậm chí còn định lén giữ lại, tuyệt đối kh thể!”
Hạ Tứ vẫn cố cãi, dù thước vung xuống khiến lưng rướm máu, vẫn khăng khăng nhận hết trách nhiệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-211-chuc-mung-ngay-lao-dong-2.html.]
lớn lên trong gia đình này, kh ai hiểu tâm lý tầng lớp cao cấp hơn . Nếu kh làm vậy, họ sẽ chẳng quan tâm t.h.a.i lưu hay bị tác động từ bên ngoài, chỉ cho rằng Nguyễn Th Âm kh hoàn thành trách nhiệm, đổ hết tội cho cô.
– “Chính Đình, đưa thước đây!” Ông lão run run đứng dậy, quyết tự tay đánh.
Hai cú đ.á.n.h thước, Hạ Tứ đau đến mức khó quỳ. Trong ký ức, đây là lần đầu tiên nội động tay với .
– “Con biết lỗi chưa?”
Thái Thục Hoa và bà lão đều đứng lên ngăn, một phần sợ già quá xúc động, chuyện kh hay, một phần sợ đ.á.n.h quá nặng, Hạ Tứ bị thương thật sự.
Hạ Tứ im lặng, liếc lên tầng hai, trong lòng trả lời – sai, sai vì để mất Nguyễn Th Âm.
Bữa tiệc sinh nhật bị phá tan, các bậc trưởng bối đ.á.n.h mắng, Hạ Tứ như con lừa cứng đầu, kh chịu cúi đầu nhận lỗi.
Thái Thục Hoa tức đến đau ngực, sớm nghỉ.
Cả bàn cơm kh ai động đũa, các bậc trưởng bối thở dài ra về, kh hiểu chuyện tốt lại trở thành thế này.
Trời tối dần, Hạ Tứ từ phòng khách lục ra áo sơ mi sạch thay, vứt áo dính máu.
kh muốn về phòng kiểu đó, sợ Nguyễn Th Âm sợ.
Về đến phòng, tối đen, Nguyễn Th Âm co một góc giường, kh bật đèn, quay lưng, kh rõ nét mặt.
– “Nguyễn Th Âm, muốn nói chuyện với em.”
Câu trả lời vẫn là sự im lặng c.h.ế.t chóc. Hạ Tứ cười khổ, kh biết cô giả vờ ngủ hay cố tình kh thèm quan tâm.
Chiếc giường lún xuống, Nguyễn Th Âm nắm chặt chăn, cơ thể cứng đờ, cảm nhận được hơi thở nóng hổi của .
– “ sẽ kh làm gì em, chỉ là ngủ thôi.” Hạ Tứ giọng khàn, mệt mỏi nhắm mắt, thở gấp, vết thương trên lưng vẫn nóng rát.
Hạ Tứ đặt tay lên bụng cô:
– “Nguyễn Th Âm, hỏi lần cuối, chuyện ly hôn, em thật sự quyết định ?”
Trong bóng tối, một giọt nước mắt rơi, Nguyễn Th Âm lạnh lùng đẩy tay ra.
– “Chúng ta vẻ hiểu lầm, em ều chưa vui, hoặc chỗ làm chưa tốt, nói ra , sửa.”
Giờ nói những lời này còn ích gì? Nguyễn Th Âm cảm th lòng tràn một nỗi buồn vô cớ.
Cô kh còn ngốc nghếch như trước, kh còn bị dỗ bằng vài lời ngon ngọt, thực tế luôn tàn nhẫn, cô bị tát liên tiếp.
Thế giới này kh ai sống kh được nếu mất khác, cô tin chắc ều đó.
Hai im lặng nằm trên giường, Nguyễn Th Âm kh dám nhắm mắt ngủ, ra ngoài cửa sổ.
Cho đến khi trời mờ sương, mặt trời tròn màu x lam nhạt từ xa mọc lên, ánh cam đỏ kh chói nhưng ấm áp.
Nguyễn Th Âm lật chăn, rửa mặt yên lặng, lục túi l bản hợp đồng ly hôn mới, ký trước mặt Hạ Tứ.
– “Nguyễn Th Âm…”
– “Hạ tổng, đã hứa với , ký xong làm thủ tục, gi tờ cũng mang đầy đủ.”
Hạ Tứ hơi mệt, như đã quyết định ều gì, im lặng nhận bút thép carbon.
Bản hợp đồng ly hôn cô viết đơn giản, kh chia tài sản, kh tr quyền nuôi con, lý do duy nhất – tình cảm vợ chồng kh hòa hợp.
Hạ Tứ ổn định ánh mắt, từng nét ký tên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.