Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 237: Tôi không ngủ với bạn bè
Hạ Tứ đưa cô về đến dưới tòa chung cư, mèo tam thể đang ngủ ngon lành trên đùi Nguyễn Th Âm, râu rung rung, phát ra tiếng gừm gừm vang cả kh gian.
Hạ Tứ tắt máy, tháo dây an toàn, đổi tư thế thoải mái tựa vào ghế.
– “Nguyễn Th Âm, muốn nói chuyện với em, được kh?”
– “Nếu em kh nói gì, thì coi như em đồng ý .”
Hạ Tứ hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nói:
– “ muốn rút một cái gai trong lòng em ra. Tối hôm gặp nhau ở khoa phụ sản Tây Bắc, là vì Kiều Thiến mắc trầm cảm, cô giấu một con d.a.o trái cây mười m phân dưới gối, sợ cô làm ều dại dột, nên gọi bác sĩ đ.á.n.h giá tình trạng. Bác sĩ nói do nội tiết trong cơ thể cô rối loạn nên mới khám phụ sản.”
– “ thề với trời, giữa bọn chẳng gì xảy ra.”
Hạ Tứ thốt hết những lời giấu trong lòng nhiều năm:
– “Khi Kiều Thiến bệnh, là bờ tre cuối cùng cô bám vào, những ngày đó, thật sự khổ sở. Giữa sa mạc Tây Bắc đầy cát gió, nhớ em, nhớ đến phát ên.”
– “Trong lòng một giọng nói xấu xa bảo, cô muốn c.h.ế.t thì mặc, kệ .” Hạ Tứ cười tội nghiệp, qua gương chiếu hậu, chạm mắt Nguyễn Th Âm trong giây lát.
Nguyễn Th Âm mím môi, trái tim chua xót nhảy thình thịch, nói đúng, những chuyện này như một cái gai trong lòng, vết thương tưởng lành vẫn còn nhức nhối, cô kh thể để quá khứ trôi .
– “ là thằng tồi kh? Kh thể để một sinh mạng tươi sống vụt mất, ít nhất kh thể vì em làm ngơ.”
Cô trong lòng khó chịu, khi chuyện gì xảy ra với Kiều Thiến, cô kh hề biết, truyền th chỉ chăm chăm vào phim mới của cô, và hâm mộ bàn tán về chuyện tình cảm của nữ minh tinh.
Hoá ra, Kiều Thiến suýt c.h.ế.t.
– “Bao năm qua, luôn nợ em một lời xin lỗi.”
Nguyễn Th Âm chớp mắt, nhẹ nhàng hỏi:
– “Tại vậy?”
– “Vì ngày đó lung lay trong hôn nhân, lạnh lùng kiêu ngạo, kh mang đến cho em cảm giác an toàn; vì nhiều lần bất chấp cảm xúc em, chiếm hữu em một cách tàn nhẫn; vì kh bảo vệ được em, khiến em tổn thương cả thân lẫn tâm; vì chúng ta chưa sinh được đứa con bình yên… vì tất cả những gì đã xảy ra, cần xin lỗi em, xin lỗi, Nguyễn Th Âm.”
Nước mắt Nguyễn Th Âm rơi kh kiểm soát lên lưng mèo tam thể, nó đổi chỗ, phát ra vài tiếng gừm gừm bất mãn, phá tan kh khí tĩnh lặng.
Cô vội vàng dùng tay lau những giọt nước mắt dính nhầy, bên ngoài, hoa đào nở rộ khắp cành, gió thổi, cánh hoa rơi lả tả trên mặt đất.
– “Được, tất cả quá khứ, em tha thứ cho .”
Cô gần như sụp đổ, nước mắt làm mờ mặt, xách túi, lao ra cửa xe, Hạ Tứ nh hơn một bước, chặn đường cô bỏ chạy.
ôm chặt cô vào lòng, trán cô áp vào gồ cổ, nghe th nhịp thở nặng nề của .
Cô phản xạ muốn vùng ra, đầu nghe tiếng nặng nề cầu xin:
– “Nguyễn Th Âm, đừng cử động, kh làm gì đâu, chỉ ôm một lúc thôi, được kh?”
Đèn đường rung rinh, cánh hoa trên mặt đất bị gió cuốn bay, kh khí ngập hương đào dễ chịu.
Hạ Tứ giữ nguyên tư thế ôm cô, như muốn hoà tan cô vào cơ thể .
Qua một lúc lâu, nước mắt cô khô theo gió, cổ và xương quai x Hạ Tứ cũng dính mùi hương của cô, bóng hai dưới đèn đường mới từ từ tách ra.
Hạ Tứ thở dài, dùng đầu ngón tay lau vệt nước mắt trên mặt cô:
– “Nguyễn Th Âm, chờ câu trả lời của em.”
– “Cái gì?” Cô thở khẽ, quen thói né tránh, kh dám đối diện thực tại, sợ tái diễn quá khứ đau thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-237-toi-khong-ngu-voi-ban-be.html.]
Hạ Tứ cúi mắt cô:
– “Đừng giả ngốc, em rõ nói gì mà.”
– “Cho em chút thời gian.” Cô xuống, hàng mi dài chạm giọt nước mắt trong suốt, mặt đất, lòng d lên cảm giác khó tả.
Hạ Tứ thở dài, hai tay đặt lên vai cô, cúi xuống hôn vào mắt đẹp mê hồn của cô.
Nguyễn Th Âm giật , muốn tránh, nhưng vai bị giữ chặt kh thể cử động.
Hạ Tứ vô thức l.i.ế.m môi, tận hưởng mùi vị nước mắt cô, vừa mặn vừa chát.
– “ cho em thời gian, nhưng hứa với , đừng để chờ quá lâu, được kh? Chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian, Nguyễn Th Âm, năm nay 34 tuổi , muốn tr thủ tuổi trẻ, làm nhiều ều bình thường nhưng hạnh phúc với yêu.”
Hạ Tứ thèm muốn ôm cô, hôn mọi nơi trên cơ thể cô, muốn xả hết đau khổ và kiềm chế bao năm.
nâng tay vuốt đầu cô:
– “Tuần sau Hồng K c tác, một cuộc họp kh thể từ chối. Trong thời gian này, em thể suy nghĩ lại muốn xây dựng mối quan hệ thế nào với : yêu, vợ chồng… tất cả đều chấp nhận.”
Nguyễn Th Âm suy nghĩ vài giây, ngẩng đầu hỏi ngây thơ:
– “Đề nghị của em, đều chấp nhận?”
– “Vậy em định thế nào, nói cho nghe.”
Nguyễn Th Âm kh biết hấp dẫn thế nào, mắt chớp, hàng mi như vuốt nhẹ trái tim Hạ Tứ, ngứa ngáy dễ chịu.
– “Bắt đầu từ bạn bè được kh?” Cô thật dũng cảm nói, muốn mọi thứ theo trình tự, sau bài học trước, kh dám liều mạng.
Hạ Tứ cười nhạt:
– “Em với bạn khác giới, được đến mức nào? Sẽ hôn nhau à?”
– “Hả?” Cô nhíu mày, mặt đầy khó chịu:
– “Đương nhiên kh…”
Lời cô bị nụ hôn Hạ Tứ bịt lại, cô hoàn toàn choáng váng, tận dụng cơ hội, hôn sâu, môi mềm áp chặt.
Nguyễn Th Âm cơ thể mềm nhũn, còn sót lại chút tỉnh táo cuối cùng, đẩy Hạ Tứ ra, dùng tay che miệng, mặt đầy tức giận:
– “ hứa cho em thời gian suy nghĩ mà!”
– “Nói lại, em định xây dựng mối quan hệ gì với ? Giờ chúng ta đã hôn, bạn khác giới là kh thể nữa, suy nghĩ xong nói cho nghe.” Hạ Tứ vừa khiêm nhường xin lỗi trước đó, giây sau lại ngang ngược bảo vệ “quyền lợi” của .
cô trân trân, hưởng thụ, l.i.ế.m môi, giơ tay ra hiệu:
– “Tiếp tục nói , kh vội.”
– “Hạ Tứ! thật vô liêm sỉ!” Cô hít sâu, tức đến nỗi tim đau.
Hạ Tứ ánh mắt sâu thẳm cô:
– “Th Âm, chưa bao giờ là tốt, quan tâm đến cảm xúc em, trân trọng em… nhưng đừng để chờ quá lâu.”
Nguyễn Th Âm bị vẻ nghiêm túc của làm sững …
– “Nếu giờ em chưa muốn tái hôn, thì sẽ từ từ yêu em, với tiền đề kết hôn, mục tiêu cuối cùng là bên nhau trọn đời.” Hạ Tứ định thần:
– “Tóm lại, kh làm bạn với em, kh sở thích ngủ với bạn bè.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.