Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 301: Anh hoàn toàn bất lực trước nước mắt của cô
“Được .” Hạ Tứ cúi xuống hôn nhẹ lên má cô, thăm dò đặt bàn tay lên bụng cô.
Hơi ấm lan tỏa, Nguyễn Th Âm ngạc nhiên :
“ đang làm gì vậy?”
“ đang chào con.” Hạ Tứ cúi đầu, dịu dàng nói với cái bụng còn phẳng lì của cô
“Bé con, ba đây. Kh bao lâu nữa, chúng ta sẽ gặp nhau . Con ngoan, đừng làm khổ mẹ nhé.”
lại thì thầm:
“Nếu con ngoan, ba sẽ thưởng quà.”
“Còn nếu kh ngoan, ra ngoài ba sẽ đ.á.n.h m.ô.n.g đ.”
Giọng nhỏ dần, cố ý để cô kh nghe rõ.
Nguyễn Th Âm mắt hoe đỏ, mà mím môi cười:
“ thì thầm cái gì đ? Bác sĩ nói con bây giờ mới to bằng quả việt quất thôi, nhỏ hơn cả quả đào, nghe chưa hiểu gì đâu.”
“Kh , ba con cảm ứng tâm linh.” Hạ Tứ khẽ xoa bụng cô, cúi xuống hôn nhẹ, nâng niu như báu vật.
“Em thích con trai hay con gái?” bỗng hỏi.
Nguyễn Th Âm nghĩ một chút:
“Em đều thích cả, còn ?”
“Dậy , bây giờ là mười giờ mười ba…” xoa tóc cô, khéo léo đổi đề tài.
Nguyễn Th Âm phản ứng lại, lập tức nhảy xuống giường, chạy thẳng vào phòng tắm. Hạ Tứ bị dọa một phen, vội theo sau:
“Em chậm thôi, đừng để con gái ngồi tàu lượn trong bụng chứ?”
Nguyễn Th Âm vừa đ.á.n.h răng vừa trợn mắt, kh thể tưởng tượng nổi cảnh một quả đào ngồi tàu lượn trong bụng là thế nào.
Hạ Tứ dựa vào khung cửa, mỉm cười cô với vẻ hiền hòa đến mức khiến cô nổi da gà:
“Nếu sinh con gái, con bé sẽ giống ai nhỉ? Giống em thì tốt quá.”
Nguyễn Th Âm xúc miệng xong, trừng một cái:
“Ha, lỡ miệng nhé vẫn là thích con gái hơn.”
Hạ Tứ nhún vai:
“Con gái thể mặc váy hoa, buộc tóc bím, con trai làm được kh?”
Nguyễn Th Âm lắc đầu, lí nhí:
“Kh thể…”
“Con gái mềm mại, hay làm nũng như kẹo b, con trai làm được kh?”
“Ừm… nói thật thì con trai thường kh làm nũng được như thế.”
“Th chưa, thật ra trai gái gì cũng được, chỉ là hơi thích m cô bé mềm mềm dẻo dẻo hơn thôi.” Hạ Tứ nghĩ ngợi cười:
“ trên mạng nói tổng tài bá đạo đều thích con gái kh? Dù thì con gái cho dù khóc cũng dễ nghe hơn con trai.”
Nguyễn Th Âm kh biết phản bác cho .
Cô nh chóng rửa mặt, trang ểm sơ sơ, liếc gương thì phát hiện trên cổ Hạ Tứ một dấu răng.
“Cái đó… em c.ắ.n à?” cô thực sự kh nhớ, thậm chí hoang mang, chẳng lẽ tối qua kịch liệt đến thế ?
“Nếu kh tin thì c.ắ.n thêm một cái nữa so sánh xem?” Hạ Tứ nói xong còn cúi đầu, đưa cổ tới sát mặt cô:
“ kh ngại ra ngoài với hai vết c.ắ.n đâu. Dù cũng kh sợ ai biết đời sống tình cảm, càng kh sợ chuyện kết hôn. đâu học nào c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt vì , cũng chẳng em gái nhỏ nào dính l đâu.”
“Chậc, ngoài m mối xem mắt mẹ sắp xếp, nghĩ lại còn chẳng được ai thích bằng em.”
Nguyễn Th Âm đang bôi kem che khuyết ểm ở xương quai x, nghe đến đó liền đỏ mặt, trừng mắt:
“ bị thần kinh à?”
“Hạ Tứ, đúng là kh học nào thật, nhưng còn cô tiểu thư nhà họ Thẩm thì ? Lần đưa cô ta đến biệt thự Yến Tây, em nghe rõ mồn một, cô ta tự giới thiệu là học của ở Bộ Quốc tế. Còn cô em gái của Thần tổng Y Bối, em đâu th cô ta thân với ai khác sau khi về nước, chỉ dính l mỗi thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-301--hoan-toan-bat-luc-truoc-nuoc-mat-cua-co.html.]
“À đúng , sau Tết Dương lịch, em về Bắc Kinh, tình cờ gặp trong quán cà phê đang xem mắt với một cô gái trẻ. Sau đó còn cùng cô ta dạo ở Tây Đơn, lịch sự cầm túi giúp ta. Hạ, trí nhớ tốt thật, để em nhắc lại chút quá khứ nhé.”
Hạ Tứ cười bất lực, l tay khẽ gõ mũi cô:
“ nói một câu, em đáp mười câu, đúng kh?”
Nguyễn Th Âm đặt cọ trang ểm xuống, nghiêm túc đáp:
“Là bắt đầu trước đ.”
“Vậy lần trước bị lão học trưởng của em cho một cái máy ghi âm, em kh tức à? Còn cái như ruồi vo ve qu em là ai thế? th quen quen, nhưng kh nhớ rõ.”
Nguyễn Th Âm liếc một cái, nghĩ thầm: trí nhớ này tốt thật, gặp một lần cũng nhớ.
“ ta tên Tiêu Vũ, hai năm trước khi ở Tây Bắc, chính là giữa đêm đưa em vào bệnh viện. còn đ.á.n.h ta một cú, nhớ chưa?”
Nghe cô nhắc, Hạ Tứ lập tức nhớ ra:
“À, là ta à.” gật gù, đột nhiên nói:
“Thằng nhóc đó vẫn chưa c.h.ế.t tâm à? Dù em thừa nhận hay kh, th rõ từ hai năm trước ánh mắt nó em đã vấn đề .”
“Em kh muốn nói chuyện nữa.” Nguyễn Th Âm tìm quần áo trong vali, chuẩn bị thay.
“ mẹ của con à, tránh xa thằng nhóc đó ra . Kh thì để nói chuyện với nó.”
mẹ của con ?!
“Kh được phép!” cô bật lên.
Hạ Tứ kho tay, thong thả:
“Tại kh được? Em đang mang con của , còn định kh nhận ?”
“Bà Hạ à, em kh định cho một d phận thật ?”
Giọng nửa đùa nửa thật, nhưng cô lại nghe rõ trong đó chút bất lực và tự giễu.
Nguyễn Th Âm khựng lại, động tác tìm đồ dừng hẳn:
“Hạ Tứ, em kh cố tình muốn giữ hình tượng độc thân. Nếu em kết hôn với một bình thường, sẽ chẳng gì giấu. Nhưng là nắm quyền của tập đoàn Hạ, gia đình thuộc hàng đầu Bắc Kinh. Cuộc hôn nhân của chúng ta chắc c sẽ bị mọi đem ra bàn tán. Em kh muốn trở thành đề tài trong miệng khác.”
“ thể coi là em tự ti, hay nghĩ em ngại địa vị kh tương xứng.”
Cô quỳ nửa trước vali, quay lưng lại , giọng nghẹn lại.
Trái tim Hạ Tứ như bị ai đó bóp chặt, đau nhói.
“Được … tôn trọng ý em. sẽ kh c khai chuyện của chúng ta, trừ khi em muốn.”
“Được chứ? kh cố ép em đâu.” Giọng mềm hẳn, hoàn toàn bất lực trước nước mắt của cô.
Nguyễn Th Âm gật đầu, quay lưng lại lau nước mắt, giọng nghẹt mũi, nghe đáng thương vô cùng:
“Hôm nay em sẽ bận lắm, để em chủ động liên lạc nhé?”
Hạ Tứ suy nghĩ hỏi:
“Dự án các em phụ trách ở Tam Á là của Thần Bội bên quang học Star đúng kh?”
“Ừ, là khách hàng hạng A9, hợp tác với ngân hàng m tỷ. Tam Á kh thị trường chính, chỉ là đúng dịp đội tuyển eSports của ta ra mắt ở đây, trùng với kỳ hoạt động hàng năm của nhóm khách hàng S cấp.”
“Vậy sẽ bận lắm à?”
“, lịch trình kín cả tuần, chỉ ba ngày cuối mới được tự do.”
Hạ Tứ im lặng một lúc, giọng thấp :
“M hôm này, thể đến tìm em kh? Chỉ từ xa, lặng lẽ thôi, kh làm phiền.”
Nguyễn Th Âm kh trả lời ngay.
nói thêm:
“ chỉ… hơi lo cho em.”
Cô ngẩng đầu, đôi mắt vẫn hoe đỏ:
“Được. Em tin , chuyện gì hứa sẽ làm được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.