Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 346: Sinh con
“Còn em bé đâu , bao giờ mới được mang qua đây?”
Hạ Tứ dùng tăm b thấm nước ấm, dịu dàng giúp Nguyễn Th Âm làm ẩm đôi môi khô nứt.
khựng tay một chút khẽ dỗ dành:
“Bọn nhỏ đang ở khoa sơ sinh, nằm trong lồng ấp, ở đó một thời gian.”
Sắc mặt Nguyễn Th Âm khẽ thay đổi, cô theo phản xạ hỏi:
“Tại vậy?”
Trước khi sinh, trong lần khám thai, cô từng xem qua các phòng sản khác nhau trẻ sơ sinh đều được nằm cùng mẹ.
Vì con lại nằm trong lồng ấp?
“Bác sĩ nói là sinh sớm hai tuần, cân nặng hơi thấp, nên cần theo dõi trong lồng ấp ít lâu.”
Hạ Tứ cúi , kéo chăn cho cô, khẽ hôn lên má cô:
“Em chỉ cần nghỉ ngơi cho khỏe, những chuyện khác sẽ lo hết.”
Nguyễn Th Âm cụp mắt, trong lòng vẫn thoáng chút u sầu.
Bảo mẫu ở nhà cũ đã hầm c gà ác, Bà Thái mang đến, cẩn thận vớt bỏ lớp mỡ nổi đích thân đút cho cô ăn từng thìa.
Từ sau khi cô được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, Bà Thái hoàn toàn thay đổi thái độ kh còn là phụ nữ cao cao tại thượng, mà trở nên hiền hòa, tỉ mỉ, gần như việc gì cũng tự tay làm.
Sau khi sinh mổ, mỗi lần y tá đến ấn bụng, Th Âm đau đến toát mồ hôi đầy đầu, tóc dính bết vào mặt.
Bà Thái liền tự tay tết cho cô hai b.í.m tóc gọn gàng.
Một y tá vào truyền dịch, th cảnh thì cười nói:
“Cô và mẹ cô giống nhau thật đó, đặc biệt là đôi mắt, cứ như đúc từ một khuôn vừa sáng vừa quyến rũ.”
Th Âm còn chưa kịp giải thích, y tá đã vui vẻ rời .
Kh chỉ vậy, Bà Thái còn giúp cô lau sạch mồ hôi ở cổ, thay cho cô bộ đồ ngủ sạch sẽ, mát mẻ.
Đối diện với sự chăm sóc đột ngột và chu đáo đến lạ của mẹ chồng, Th Âm hơi lúng túng, vừa cảm động vừa ngượng ngùng, theo phản xạ định từ chối:
“Con tự làm được mà ạ, để mẹ nghỉ .”
Bà Thái nhẹ giọng:
“Con vừa sinh xong, cơ thể còn yếu, giờ việc duy nhất làm là nghỉ ngơi. Mọi việc khác để khác lo, nghe chưa?”
Kh thể tg nổi sự kiên quyết của bà, Th Âm đành ngoan ngoãn nhận l tấm lòng .
Theo quy định của bệnh viện, chỉ một nhà được phép ở lại chăm bệnh nhân. Bà Thái bảo Hạ Tứ đưa bà cụ về nhà, còn ở lại tr con dâu.
Nhưng Hạ Tứ lại nhất định muốn tự ở lại.
“Ở cữ là chuyện kh thể sơ suất. Mẹ đã đặt trước hai tháng một cô bảo mẫu hạng vàng , ngày mai cô bắt đầu làm việc. Con chăm sóc vợ cho tốt.
Buổi tối kh được mở cửa sổ, bật ều hòa để nhiệt độ cao, dù nóng cũng mang tất và đội mũ, tuyệt đối kh để đầu hay chân dính gió.”
Th Âm cúi đầu, giọng ngoan ngoãn:
“Vâng, con nhớ ạ.”
Bà cụ Hạ cũng hùa theo, vừa cười vừa nói:
“Những ều mẹ con nói đều đúng cả, đừng coi thường. Bị bệnh hậu sản là khổ cả đời đ.”
Bà vẫn còn đang chìm trong niềm vui được bế chắt, cười híp cả mắt khi hai đứa bé nhăn nheo trong ện thoại.
“Th Âm kiêng cữ, ăn uống cẩn thận. C gà này uống m thìa, lại chưa sữa, sau này l gì cho hai đứa nhỏ bú?”
“Kh sữa thì dùng sữa bột, dù cũng kh để con đói được.”
Hạ Tứ từng hỏi m nữ đồng nghiệp đã sinh con, ai cũng bảo sinh con là nỗi đau kinh khủng nhất đời :
Đau vì co thắt t.ử cung, đau vì mổ, sau đó là đau vì tắc sữa.
chỉ cần nghe thôi mà đã th da đầu tê rần.
nghiêng đầu hỏi nhỏ:
“Nếu sữa bột và sữa mẹ đều đủ dinh dưỡng, ta vẫn thích cho b.ú mẹ vậy?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-346-sinh-con.html.]
Một bà mẹ kinh nghiệm cười đáp:
“Bú mẹ thì mẹ vất vả hơn, nhưng tiết kiệm tiền. Trẻ đói thì mẹ cho b.ú là xong. Còn b.ú sữa bột thì ai cũng pha được, nhưng tốn kém lắm.”
Một khác chen vào:
“Đúng đó, đứa thứ hai nhà uống sữa bột ngoại đến tận hai tuổi, ví tiền của kêu cứu luôn.”
Nghe mọi bàn tán, Hạ Tứ rút ra kết luận:
“Thật ra sữa mẹ hay sữa bột cũng thế, quan trọng là mẹ đỡ chịu khổ.”
sớm đã quyết định:
Hai con trai sinh ra sẽ dùng sữa bột, mà là sữa nước nhập khẩu, tuyệt đối an toàn.
Sinh con kh giúp được gì, nhưng việc chọn sữa tiếng nói tuyệt đối.
Bà nội lại dặn:
“Ngày mai bảo Tiểu Phương ra chợ mua vài con cá chép tươi, nấu c cho mẹ nó uống để sữa.”
Hạ Tứ nhíu mày, cuối cùng kh nhịn được:
“Bà nội, thời nay ta nói ở cữ theo khoa học, chăm con cũng khoa học, m cách cũ đó lỗi thời .”
Ai ngờ câu nói đó khiến bà cụ trừng mắt:
“Cái gì mà khoa học? M ‘nhà khoa học’ đó đã từng sinh con chưa mà dạy khác?”
“Vâng vâng, con sai , con nhớ kỹ . Hai về nghỉ , cô cần yên tĩnh.”
Sau một hồi khéo léo năn nỉ, cuối cùng cũng tiễn được hai “Phật sống” ra cửa.
Trở lại phòng bệnh, Hạ Tứ thở phào:
“ sống đến giờ, đây là lần đầu tiên th mẹ đích thân chăm khác đ.”
Nguyễn Th Âm gật đầu, đồng ý.
Một như Bà Thái, luôn cao quý, chỉ đạo khác, nay lại tự tay lau mồ hôi, thay quần áo cho cô khiến cô vừa cảm động vừa sợ sệt.
Y tá khoa sơ sinh đã đến hỏi hai lần về chuyện sữa mẹ, nhưng đều quay về tay kh.
Th Âm bảo chồng l máy hút sữa trong túi đồ sinh ra thử.
Nhưng mới hút được một lần, cô đau đến mức nước mắt tuôn ra.
Hút ra kh sữa, mà là… máu.
Cô đành đổ bỏ, thử lại thì đau gấp mười, gấp hai mươi lần, n.g.ự.c vừa tức vừa rát.
Th Âm vừa xót con vừa lo, lặng lẽ rơi nước mắt:
“Kh sữa, bọn nhỏ l gì ăn đây?”
Hạ Tứ lau nước mắt cho cô, giọng khẽ khàng:
“Y tá nói , tạm thời dùng sữa nước ở khoa sơ sinh, để nghĩ cách khác, em đừng buồn.”
Bề ngoài cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rối như tơ vò.
Hai đứa con sinh non, lại nhẹ cân đứa thứ hai còn khá, nặng hơn trai hai lạng, chứ đứa lớn thì gầy gò như con khỉ con.
Nếu ngay cả sữa cũng kh , thật chẳng còn mặt mũi nào làm cha nữa.
Đêm đó, gọi ngay cho thư ký Từ, đặt gấp một lô sữa nước nhập khẩu, chuyển phát nh bằng đường hàng kh.
Sau khi sắp xếp xong xuôi, Hạ Tứ gọi cho Tống Vọng Tri .
Điện thoại reo hai hồi thì bắt máy, giọng bên kia ngái ngủ và hơi khó chịu:
“ Tứ, chuyện gì thì mai nói được kh?”
Giọng Hạ Tứ lạnh lẽo, nghiêm túc khác thường:
“ việc gấp, nhờ giúp một chuyện quan trọng.”
Tống Vọng Tri khẽ nhíu mày, kéo chăn đắp cho bên cạnh ngồi dậy:
“Được, nói .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.