Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 381: “Người bận rộn này, chẳng thèm nói nhớ tôi”
Nguyễn Th Âm bỗng nhiên trống rỗng trong đầu một giây.
Khoảng ba bốn giây sau, cô mới chợt nhớ ra, trên đường về khách sạn sau bữa tiệc tối, cô và Hạ Tứ đã cuộc gọi.
Cuối cùng Hạ Tứ đã cúp máy, sau đó cô toàn tâm toàn ý lao vào c việc, kh còn thời gian để nghĩ tới gia đình ở Bắc Kinh, hoàn toàn quên mất chuyện Hạ Tứ giận .
Hóa ra lần trước cô chưa làm Hạ Tứ vui trở lại…
…
Hạ Tứ dẫn hai đứa nhỏ về biệt thự cũ, đặt hai ghế ăn cao cho bé, một bên trái, một bên . Hai đứa trẻ đã bắt đầu ăn dặm, trước mặt là bát muỗng silicon, trong đó là bột rau củ nghiền và bột mì do dì tr trẻ tỉ mỉ chuẩn bị.
Hai đứa nhỏ ăn vui, hầu như mặt mũi, tay chân đều lem nhem. Hạ Tứ mà bệnh “ghét bẩn” nổi lên, sợ hai đứa làm bẩn .
Đột nhiên, ện thoại rung. cầm lên xem.
Ánh mắt dừng trên màn hình hiển thị cuộc gọi, do dự ba giây tắt máy.
bên kia liên tục gọi lại, Hạ Tứ đều tắt, kh hề nương tay.
Hành động khác thường này khiến các bậc trưởng bối trong nhà nhau, “ chuyện khó giải quyết ở c việc à?”
Hạ Tứ dường như kh biết khuôn mặt khó chịu đến mức nào, bình tĩnh lắc đầu, ít lời, “Kh .”
“ kh nghe ện thoại?”
“Ai gọi?”
…
Câu hỏi này nối tiếp câu hỏi khác, Hạ Tứ vẫn ít lời, “Kh ai, kh muốn nghe.”
úp màn hình ện thoại xuống bàn, trong lòng vừa mâu thuẫn vừa hy vọng Nguyễn Th Âm sẽ gọi lại, chỉ muốn cô dỗ một chút.
Nhưng ện thoại bỗng yên tĩnh khác thường, kh còn chu.
phụ nữ này thật tàn nhẫn, một tuần kh liên lạc, bây giờ chỉ gọi hai cuộc thôi, kh muốn gọi tiếp nữa ?
Hạ Tứ th đau nhói nơi tim, ngay lập tức mất cảm giác thèm ăn, bữa cơm khó nuốt.
đứng dậy rời bàn, “Ba ăn xong , các con cứ từ từ.”
Hai đứa trẻ kh hề hay biết, vẫn mải miết xúc bột đưa vào miệng. Tiểu Ngôn tinh mắt liếc th ện thoại ở góc bàn.
Giơ tay nhỏ, vung mạnh.
Điện thoại của Hạ Tứ rơi bẹp xuống sàn. Dì tr trẻ lập tức chạy lại nhặt.
“Bị hỏng kh?”
Bà nội hỏi, nhưng dì tr trẻ quan tâm kh màn hình hỏng kh, mà vô tình th trang chat sáng lên.
Dì vừa cẩn thận lên tầng hai, chắc c Hạ Tứ kh ở đó, nhỏ giọng nói, “Nguyễn tiểu thư vẻ đang giận ngài Hạ, hai cuộc gọi vừa là do cô gọi, Hạ Tứ đều từ chối.”
Bà nội lập tức biến sắc. Bà giờ sống sung sướng biết bao, dưỡng già, hai đứa chắt đáng yêu luôn vui cười bên cạnh, thi thoảng trồng hoa, chùa lễ Phật.
Bà liền liên tưởng tới việc gần một tuần rưỡi chưa th cháu dâu, “Thảo nào hai lần vừa Hạ Tứ tự đưa con về, chẳng lẽ… hai thật sự giận nhau!”
Bà vừa lắp kính lão vừa vội vàng đưa tay ra với dì tr trẻ, xin ện thoại.
Ông nội bà một cái, “Chuyện của con cháu để họ tự xử lý, bà đừng xen vào.”
“Tự xử lý? Tính khí thằng cháu kh biết ? Nó mà kh làm hỏng chuyện thì đã là gì? Tiểu Nguyễn là đứa ngoan, tính cách tốt, ềm đạm hiền hòa, lại sinh cho nhà Hạ hai cháu trai bụ bẫm, nên biết đủ ! Thằng cháu bà được chiều quá, giờ ng nghênh, coi trời bằng vung, chỉ tiểu Nguyễn này mới chịu nổi nó!”
Ông tức quá ăn cũng kh xuống, th bà nhà vừa kh đứng về phe , lại còn nói lời châm chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-381-nguoi-ban-ron-nay-chang-them-noi-nho-toi.html.]
“Được, bà đúng nhất! kh tr được với bà.”
Ông nội kh nói thêm, biết ý dừng lại.
Bà lướt qua tin n, phát hiện lần trò chuyện gần nhất là từ tuần trước, “chiến tr lạnh” chẳng dấu hiệu tốt!
Bà vừa nhấn, lỡ tay bấm nút video call, hoảng hốt kh biết làm tắt.
Nguyễn Th Âm nằm trên giường khách sạn, phần phiền muộn, tâm trạng u uất, thì ện thoại rung. Hạ Tứ chủ động video call lại.
Cô vội ngồi bật dậy, chỉnh tóc áo, mỉm cười nhận cuộc gọi.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, nụ cười đóng cứng nơi khóe môi.
“Bà ơi? lại là bà…”
Bà nội th khuôn mặt quen thuộc trên màn hình, thở phào nhẹ nhõm, “Tiểu Nguyễn à, dạo này kh về thăm bà, bận việc lắm à?”
Nguyễn Th Âm cảm th chút áy náy. Tính ra đúng là lâu kh về biệt thự, thậm chí còn chưa gọi ện hỏi thăm, thật sự bất lịch sự.
“Bà ơi, xin lỗi, dạo này con c tác ở Los Angeles, kh ở trong nước, nên kh về thăm được.”
Nghe cô nói c tác ở Los Angeles, bà nội kh vì vậy mà yên tâm, lại nghi ngờ, “Đừng lừa bà, chẳng lẽ Hạ Tứ trêu chọc con à?”
Nguyễn Th Âm vội lắc đầu lia lịa, phủ nhận, “Kh, kh đâu.”
“Bà ơi, Hạ Tứ đâu ?” Cô ngần ngại một chút, hỏi.
“ à, vừa lên phòng, để ện thoại ở bàn ăn.”
Bà khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của cô, càng càng thích.
Cô Nguyễn vẻ đẹp tự nhiên, kh kiểu nữ sinh trong sáng mà là vẻ đẹp cổ ển phương Bắc, tự tin rạng rỡ, dù kh trang ểm vẫn hoàn hảo.
“Để ta gọi Tiểu Phương mang ện thoại lên, con nhớ kh…”
Bà cố tình nâng giọng, nói cho Hạ Tứ đang nghe lén trên tầng hai.
Hạ Tứ về phòng, bình tĩnh một lúc, vô thức sờ ện thoại, mới nhận ra vì giận mà bỏ quên ện thoại ở phòng ăn.
vừa ra l, nghe bà nội và cô đang gọi ện.
liền dừng bước, kh vội xuống nữa.
Nghe bà nói vậy, trong lòng Hạ Tứ bớt giận.
phụ nữ này còn biết nghĩ cho , biết nhớ .
Đi c tác một tuần, cả tuần kh chủ động liên lạc, để chồng con ở nhà, bên ngoài bận với “học trưởng” nào đó.
Dù bận c việc, thì ?
Bận c việc mà quên gia đình được?
Hạ Tứ càng nghĩ càng giận, kh muốn thừa nhận đang ghen tị tới mức nào.
Đối diện lời trêu chọc của bà, Nguyễn Th Âm chỉ cười, kh trả lời trực tiếp, mà chuyển chủ đề sang hai đứa nhỏ.
“Bà ơi, Tiểu Châu và Tiểu Ngôn ở bên bà kh? Lâu con chưa gặp chúng, hơi nhớ .”
Bà nội kh rành dùng ện thoại, quay ện thoại về phía hai đứa chắt trắng trẻo mũm mĩm, “Ở đây nè, ở đây nè.”
“ mẹ nè, nói với mẹ là chúng con đang ăn cơm nè.”
Trong phòng khách, kh khí vui vẻ rộn rã. Nguyễn Th Âm hai bé lâu ngày chưa gặp, mắt lập tức đỏ hoe, trong lòng ấm áp, muốn khóc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.