Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm

Chương 395: Em bé Đào Đào

Chương trước Chương sau

Châu Châu và Ngôn Ngôn nhau một cái, cùng ném đồ chơi trong tay xuống, lảo đảo bước đến bên giường, giơ tay đòi mẹ bế.

Hạ Tứ kh để ý đến hai nhóc, thế là hai nhóc liền bắt đầu rên rỉ, vỗ hai bàn tay nhỏ, miệng kêu:

“Ma ma~ bế bảo bảo~”

Hạ Tứ bực “tsk” một tiếng, hôn lên trong lòng , kh hài lòng hai đứa con trai:

“Hai đứa con nít này biết tình huống chút , đây là vợ của ba, ba thích bế thì bế, đừng suốt ngày làm cái bóng đèn chói mắt, tránh ra một chút.”

Nguyễn Th Âm vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, khẽ đ.á.n.h tay :

đừng giỡn nữa, đừng tưởng giở trò dỗ ngon dỗ ngọt là xong, nhớ kỹ những gì vừa nói.”

“Nhớ , nhớ !” – Hạ Tứ lập tức hứa chắc nịch, tiện tay kéo cô vào lòng.

Cuối tháng tám, sau khi sinh và ở cữ tại Mỹ, Thần Y Bối bế con trai trở về nước. Trong nước, nhiều đang chờ gặp em bé mới sinh.

Nguyễn Th Âm đặc biệt đến ngân hàng đổi một khoản tiền mới, lại còn mời cụ trong nhà viết lời chúc bằng chữ thư pháp lên bao lì xì đỏ.

Tống Vọng Tri vừa sinh quý tử, nhưng trên mặt lại kh vẻ gì là vui mừng, trái lại chút mệt mỏi, tinh thần uể oải.

Trần Mục Dã vừa bước vào đã trêu:

“Làm bố đúng là khác hẳn, chững chạc hẳn ra. Giờ thì m cô y tá trong bệnh viện chắc chẳng còn mê nữa đâu ha?”

Hạ Tứ đẩy xe nôi theo sau, vừa th bạn thì sững :

t.h.ả.m thế này?”

Tống Vọng Tri cúi xuống chọc chọc hai đứa bé, thở dài:

“Còn kh bị thằng nhỏ nhà hành hạ , đúng là ‘nhu cầu cao’! Ba tiếng uống sữa một lần, hai tiếng uống nước một lần, tã thay kh biết bao nhiêu lượt mỗi ngày.”

Hạ Tứ nhíu mày:

“Kh bảo mẫu hay giúp việc ? tự làm hết à?”

“Cũng may chị v.ú em phụ, nếu kh chắc chịu kh nổi.”

Hạ Tứ nhếch môi:

còn than à? đây mới khổ, hai đứa luôn chứ chẳng một, mức độ tra tấn tinh thần của hơn gấp đôi.”

Tống Vọng Tri bật cười:

“Nếu lần này mà là con gái thì tốt . Cả tháng cữ, Bối Bối chẳng vui vẻ nổi chút nào. Cô mua một đống váy nhỏ, nơ hồng cho con gái, giờ đều phủ bụi.”

Nhắc đến chuyện này, Hạ Tứ liền vui vẻ, vỗ vai bạn, vẻ mặt an ủi mà giọng ệu lại chút trêu chọc:

“Đâu thể cái gì cũng để chiếm hết tiện nghi. sinh hai đứa cũng kh được con gái. May mà sinh con trai, chứ nếu là con gái chắc mất ăn mất ngủ mất.”

Tống Vọng Tri cười gượng, th hai đứa nhỏ đang chằm chằm vào đống kẹo cưới ở cửa, liền bóc một hộp, l ra hai cây kẹo mút đưa cho hai nhóc.

Chỉ trong lúc Hạ Tứ cúi xuống thay giày, quay lại đã th hai đứa con trai ngậm kẹo, cười híp cả mắt.

lập tức hoảng hốt, nói thì chậm mà hành động thì nh, đúng lúc nghe tiếng chu cửa vang lên, liền vội giật kẹo khỏi tay hai nhóc.

“Này, làm gì thế, cướp kẹo của con nuôi à?”

Hạ Tứ tức đến run tay, chẳng buồn để ý hai đứa con đang gào khóc, giọng nghiêm:

suýt nữa hại c.h.ế.t đ!”

Tống Vọng Tri định nói lại thì chu cửa lại vang.

đành mở cửa, giọng nói dịu dàng của Nguyễn Th Âm vang lên ngoài cửa:

“Chúc mừng nhé!”

“Chị dâu đến , mau vào nhà.”

“Chúc mừng, chúc mừng! Bác sĩ Tống làm bố , khí chất khác hẳn ha.”

Bạch O O sau, tay xách quà tặng sơ sinh, tay kia cầm túi Hermès giới hạn, từ đầu đến chân kín mít, đeo kính đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-395-em-be-dao-dao.html.]

“Chào chị, mời vào.”

Hai vừa vào cửa, Nguyễn Th Âm đã nhíu mày:

hai đứa khóc vậy?”

Hạ Tứ bất đắc dĩ giơ hai tay đầu hàng, quyết định bán đứng bạn để chứng minh vô tội:

“Tiểu Tống này nhân lúc thay giày, nhét cho hai đứa mỗi đứa một cây kẹo. th liền giật lại ném .”

Nguyễn Th Âm hơi kh vui, nhưng vì đang ở nhà khác nên cũng kh tỏ rõ ra mặt.

thề, lần này thật sự kh liên quan gì đến .”

Tống Vọng Tri ngượng ngùng, nói lắp:

“Chị dâu, em tốt bụng mà thành ra dở, lần sau sẽ kh thế nữa.”

Bạch O O dùng khăn cồn lau tay, nhéo má phúng phính của Châu Châu, lại hôn má Ngôn Ngôn đang mếu:

“Thôi nào, đừng khóc nữa, với mẹ đỡ đầu xem em trai nào.”

Cô dắt hai nhóc , liếc mắt với Nguyễn Th Âm.

Nguyễn Th Âm bất đắc dĩ thở dài, quay lại an ủi Tống Vọng Tri:

“Kh đâu, lần sau chú ý là được.”

M lên phòng ngủ tầng hai, hai đứa nhỏ lập tức nín khóc, bám chặt l tay mẹ đỡ đầu xinh đẹp.

Thần Y Bối ngồi dậy, th nhóm bạn thân liền rạng rỡ hẳn lên:

“Tiểu Châu, Ngôn Ngôn, lại đây cho mẹ đỡ đầu hôn một cái nào!”

Cô hôn lên má Ngôn Ngôn, lại hôn lên tay Châu Châu:

“Châu Châu giống Tư quá, mà ngại chẳng dám hôn luôn.”

“Th chưa, cuối cùng cũng nghĩ giống .”

Bạch O O hạ giọng, sợ đ.á.n.h thức em bé đang ngủ:

“Châu Châu đúng là bản của Tổng Giám đốc Hạ.”

Nguyễn Th Âm bật cười, kh thể phản bác, vì đúng thật hai em sinh đôi là khác trứng; Châu Châu từ diện mạo đến tính cách đều như bản của Hạ Tứ, chỉ lúm đồng tiền nhỏ bên má trái là giống mẹ.

Trong lúc nói chuyện, cô chợt phát hiện cổ chân Y Bối quấn băng trắng:

bị thương à?”

Thần Y Bối mắt đỏ hoe:

“Hôm trước em xuống cầu thang kh cẩn thận bị trật chân. Tưởng ra tháng thể tự do, ai ngờ lại nằm dưỡng tiếp.”

Nguyễn Th Âm an ủi:

“Thôi, nghỉ ngơi cho tốt, đổi mùa dễ bị cúm, ở nhà tĩnh dưỡng cũng là ều hay, tốt cho cả mẹ lẫn bé.”

Đang nói thì em bé trên giường khẽ khóc.

Bà v.ú lập tức vào pha sữa.

Bạch O O bé:

“Đào Đào ngoan thế, ăn no ngủ, ngủ dậy ăn, đâu qu như em nói.”

Thần Y Bối thở dài:

“Là chị chưa th lúc nó qu thôi, nếu kh nghĩ em lại đặt tên nó là Đào Đào à.”

Nguyễn Th Âm cười:

“Nhưng tr chồng em đúng là gầy nhiều, chắc cũng vất vả chăm hai mẹ con lắm.”

Đang trò chuyện, kh ai để ý, Ngôn Ngôn đã bò lên giường, đưa tay chọc vào má em bé.

Nguyễn Th Âm sợ tái mặt, chưa kịp phản ứng thì Châu Châu cũng học theo, chọc tiếp một cái vào má em.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...