Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm

Chương 403: Tôi là chính thất

Chương trước Chương sau

Những bức ảnh Bạch O O khóc đến nhòe cả lớp trang ểm ở sân bay chiếm trọn trang đầu mục giải trí suốt một tuần liền. Phòng truyền th của c ty tốn biết bao c sức mà vẫn kh thể gỡ nổi bài đăng đó xuống.

đại diện – chị Nham – đưa nghệ sĩ nam mới ký hợp đồng sang Hồng K t.h.ả.m đỏ. Vừa về đến nơi, th cái tên Bạch O O nằm chễm chệ trên hot search, chị tức đến méo cả mặt.

Chính tay chị Nham dìu Bạch O O bước ra từ những năm tháng gian nan nhất. Khi đó, cô chỉ thể nhận những vai nhỏ hạng mười tám trong phim mạng, quay quần quật một tháng chỉ kiếm được ba ngàn tệ.

Phim mới vừa chiếu, bị gã đạo diễn ngớ ngẩn cắt đến chỉ còn vài khung hình.

Từ khi debut đến nay, hai nương tựa lẫn nhau mà sống, những khổ cực , ngoài kh ai hiểu được.

Chị Nham thương cô bao nhiêu, giờ lại giận b nhiêu. Đứng giữa căn phòng đầy gi ăn vò nát, chị chỉ thẳng vào mũi Bạch O O mắng kh ngừng:

“Cô não kh hả? Cái giải Ảnh hậu đầu tiên trong đời mà lại bỏ trốn khỏi lễ trao giải, chạy đến sân bay khóc lóc để ta chụp ảnh đăng khắp mạng! M đối thủ cùng hạng mà biết chuyện này chắc cười đến nửa đêm kh ngủ được. Cô tự hủy sự nghiệp của đó! Đắc tội đạo diễn Trương, còn khiến cả giới cười chê nữa!”

“Cô kh muốn làm thì nói thẳng! Cả đống tiểu hoa hai mươi m tuổi đang chen nhau giành tài nguyên của cô, chỉ chờ cô bỏ cuộc để giật mất hợp đồng quảng cáo xa xỉ đó thôi!”

Bạch O O co chân lại, gục mặt lên đầu gối, đôi mắt sưng mọng lên, ánh nước long l như búp bê sứ vỡ vụn. Cô im lặng, chẳng đáp lời.

Nếu là thường ngày, cô nhất định đã cười hì hì nịnh nọt dỗ chị đừng giận, thậm chí còn đùa:

“Chị à, chị đừng tức nữa, tức quá mũi và cằm chỉnh sửa tốn cả đống tiền lại lệch ra bây giờ đó~”

Nhưng lúc này, cô yên lặng đến lạ.

Yên lặng đến mức khiến ta bất an.

Trợ lý Tiểu Đình run rẩy bước tới, nhỏ giọng nói:

“Chị Nham, cả tuần nay em mang đồ ăn đến, chị hầu như kh động vào. Chị đừng mắng nữa, em sợ chị kh chịu nổi đâu.”

Chị Nham hít sâu một hơi, giọng lạnh hẳn :

“Bạch O O, cô chút bản lĩnh chứ. Đừng vì một đàn mà tự làm khổ . Hơn nữa, cô tư cách gì để buồn? Cô là gì của ta? Cô l tư cách gì để khóc? Cô ở đây nhịn ăn nhịn uống, nước mắt chảy cạn, ta vẫn chẳng hề bận tâm.”

Bạch O O khẽ ngẩng đầu, trong mắt lóe lên chút phản ứng, chằm chằm về phía Tiểu Đình.

Tiểu Đình sợ đến mức lắp bắp:

“Em… em kh nói gì hết! Em thề, em chưa tiết lộ chuyện nào cả!”

Chị Nham hừ lạnh, vừa thương vừa giận, lời lẽ sắc bén:

“Cô con bé đó làm gì! ta đâu mù, chẳng ai kh th cô và ta ở trong phòng chờ VIP lâu đến thế, còn bị chụp cảnh lưu luyến ở cổng lên máy bay. Cô nghĩ chỉ vì bỏ lễ trao giải mà lên hot search suốt một tuần à?”

Bạch O O rốt cuộc kh kìm nổi, vùi mặt vào đầu gối bật khóc nức nở.

Thời gian thấm thoắt đã đến Tết Dương lịch. Hạ Thị phát quà – m hộp trái cây nhập khẩu cùng bánh ngọt, thẻ thành viên cà phê cao cấp.

Nguyễn Th Âm đống quà đặt dưới chân mà ngẩn ngơ. Cô nghĩ, hay là tặng lại cho đồng nghiệp nào cần hơn.

Một hộp ổi kh hạt, một thùng dâu kem tươi, một thùng táo Aksu Tân Cương, một hộp nho mẫu đơn Úc.

Mang về nhà thì hai nhóc lại đ.á.n.h nhau mất thôi.

Hai vợ chồng cô từng thấm thía bài học đó – tuyệt đối kh mang đồ chỉ một phần về nhà.

Lần trước, Hạ Tứ đối tác Đan Mạch sang ký hợp đồng, tặng một hộp socola đặc cung hoàng gia và một hộp bánh quy thượng hạng.

Tối , uống chút rượu, trợ lý tiện tay đặt cả hai hộp lên bàn khách.

Kết quả, cả đêm hai vợ chồng kh ai ngủ nổi – hai đứa con vừa khóc vừa giành quà, đ.á.n.h nhau túi bụi.

Từ đó, Hạ Tứ nghi ngờ đối tác kia cố tình “hại” , nên hợp tác sau đó mặt cứ lạnh như băng.

Nguyễn Th Âm gọi ện cho Lý Vân, nhờ cô lên phòng một chuyến.

Mười phút sau, Lý Vân ôm theo phần quà của bước vào.

“Tết này xin nghỉ một tuần về quê, m thứ trái cây này còn tươi, cô mang về cho hai nhóc ăn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-403-toi-la-chinh-that.html.]

Nguyễn Th Âm: “…” – quả nhiên là tâm linh tương th.

“À đúng , gọi việc gì thế?”

Nguyễn Th Âm cười gượng, kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Lý Vân nghe xong cười nghiêng ngả, đến mức ôm bụng kh đứng nổi:

từng kh hiểu bố mẹ sinh đôi lại thích mặc đồ y hệt cho hai đứa, giờ thì hiểu đó!”

Nguyễn Th Âm chỉ biết cười khổ, cảm ơn rối rít:

“Thế thì kh khách sáo nữa nhé.”

Hạ Tứ lái xe đến đón cô tan làm. Một lát sau nhận được cuộc gọi của Nguyễn Th Âm, cô bảo vào tận sảnh đón vì vài thùng quà mang theo.

“Ồ, em coi như tình trong bóng tối’ giờ dám c khai gặp à?”

Hạ Tứ cố ý trêu chọc, và quả nhiên, bên kia liền tiếng cô mắng nhỏ một câu dập máy cái rụp.

Nguyễn Th Âm đang loay hoay với m thùng trái cây thì Tiêu Vũ – nhân viên trẻ – chạy tới giúp, nhiệt tình chuyển đồ vào thang máy.

Cô cười cảm ơn, hỏi thăm:

“Dạo này c việc ổn chứ?”

gãi đầu ngại ngùng:

“Chị ơi, em vừa được thăng lên tổ trưởng nhóm khách hàng, lương tăng mười lăm phần trăm mỗi tháng!”

Hai trò chuyện, thang máy đã xuống đến tầng một.

Tiêu Vũ giúp cô mang đồ ra ngoài, còn định gọi xe cho cô.

“Kh cần đâu, đón .”

Cô vừa dứt lời, liền th nét mặt Tiêu Vũ cứng lại.

Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc:

“Tsk, hai chữ ‘ xã’ khó nói thế à?”

Nguyễn Th Âm quay lại – Hạ Tứ kh biết từ khi nào đã đứng sau, một tay đút túi, thong thả sánh bước bên cô.

Đúng lúc kỳ nghỉ cận kề, qua lại đ nghịt. Nhiều đồng nghiệp nhận ra họ, ánh mắt ngạc nhiên đầy ẩn ý.

Thư ký Từ cùng tài xế nh chóng chuyển quà lên xe, song ánh dò xét qu họ vẫn chưa tan.

Tiêu Vũ nhận ra đàn kia – chính là từng một đ.ấ.m khiến x mặt hồi còn thực tập, khi đưa Nguyễn bộ trưởng đến bệnh viện.

Sau đó ở chuyến c tác Tam Á, gặp lại, ta vẫn lạnh lùng, thần bí, khí thế áp đảo khiến đoán được thân phận chẳng tầm thường.

Giờ nghe cách ta gọi, lại th Nguyễn bộ trưởng kh hề phủ nhận, tất cả đều ngầm hiểu.

Trong c ty vốn lời đồn rằng Nguyễn bộ trưởng với Tổng Thần thân thiết khác thường, thậm chí còn tin cô hẹn hò Tổng Hứa của Tinh Mỹ Sinh Vật. Nhưng chưa bao giờ chứng cứ.

Giờ lại xuất hiện một đàn như thế – đẹp trai, khí chất trầm ổn, toàn thân là hàng hiệu xa xỉ, đứng bên cạnh cô ung dung tự tại, thần thái của chính thất hiển hiện rõ ràng.

Nguyễn Th Âm khẽ thở dài.

Cô vốn kh muốn đời tư lẫn vào c việc, nhưng bây giờ, xem ra đã kh thể giấu được nữa.

Càng che giấu, ta càng đồn đoán.

Chi bằng thẳng t thừa nhận.

Cô chủ động đưa tay về phía Hạ Tứ, ra hiệu nắm l.

Khóe môi khẽ cong lên, bàn tay ấm áp đan chặt l tay cô.

Mọi lúc này mới nhận ra – trên ngón áp út của cả hai, lấp lánh cặp nhẫn cưới giống hệt nhau.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...