Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm

Chương 60: Ba người – một màn hiểu lầm

Chương trước Chương sau

Lâm Dịch cúi mắt, cánh tay nổi rõ gân x, cả im lặng đến mức đáng sợ. lẽ vì sắc mặt quá lạnh, nên Tôn Tư Vũ – kẻ vừa còn nhảy dựng mắng mỏ – lập tức im re, cụp đuôi rời .

Hai lái xe đến khu Đại học Thành. Cảnh vật thay đổi nhiều so với thời họ còn học khi , hai bên đường toàn là quán ăn vặt, sinh viên chen chúc, kẹt xe đến tận trạm kế bên. Giờ đây, tất cả hàng quán cũ đều đã biến mất, thay vào đó là khu phố ẩm thực và trung tâm thương mại mới tinh.

Nguyễn Th Âm dòng sinh viên ríu rít qua lại, trong lòng dâng lên một nỗi bâng khuâng khó tả. Thời gian trôi nh quá cô và Lâm Dịch, trong bộ đồng phục c sở, đứng giữa biển trẻ trung , tr thật lạc lõng.

Họ song song, len qua đám đ, rẽ vài lần mới đến một nhà hàng mới khai trương.

Trước cửa vẫn còn đặt vòng hoa “khai trương đại cát”. Lâm Dịch lịch thiệp kéo cửa, nghiêng nhường cô vào trước.

gọi món tự nhiên, ểm toàn những món cô thích, thêm cả một nồi lẩu hai ngăn, còn gọi tráng miệng và hoa quả.

Nguyễn Th Âm luống cuống ra hiệu:

【Đủ , gọi nhiều quá ăn kh hết, lãng phí lắm.】

Phục vụ mang đến hai ly nước cam miễn phí. Cô vừa đặt ly xuống đã lại cầm ện thoại, ngón tay liên tục chạm màn hình, dáng vẻ thấp thỏm như đang đợi tin n từ ai đó.

Âm báo tin vang lên.

Cô lập tức mở máy, ánh sáng từ màn hình phản chiếu trên gương mặt căng thẳng của cô.

Lâm Dịch cô, khóe môi cứng lại, ánh mắt trầm xuống.

Cô thở dài, gõ gì đó thật nh ngẩng đầu lên, làm thủ ngữ:

bạn làm gần đây, muốn đến ăn cùng, được kh?】

“Bạn em?” – Lâm Dịch hỏi, tay vẫn mở đũa bát cho cô.

quen kh?”

Nguyễn Th Âm nghĩ một lát, lắc đầu.

cười nhẹ: “Tất nhiên được . gọi thêm ít món nữa.”

Cô kh kịp ngăn lại, đành thôi. Cô cúi xuống gửi địa chỉ và số phòng cho kia.

Một lát sau, nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn vào, nồi lẩu song vị nghi ngút khói được đặt lên giữa bàn. Rau, thịt, tôm cá lần lượt được bày biện đầy bàn.

Cô nhíu mày, ra hiệu:

【Nhiều thế này ăn hết, kể cả thêm bạn em.】

Lâm Dịch cười: “Thói quen thôi. Hồi du học, nhớ nhất là lẩu ở cổng bắc trường.

Bên đó ăn toàn đồ Tây – phô mai, salad, bánh mì nhạt nhẽo. lần mua cả đống thịt, rau về tự nấu, ai ngờ thịt bên đó mùi lạ kinh khủng, nấu xong đổ hết.

Từ đó ăn lẩu là gọi đầy đủ, kh dám thiếu món nào.”

Giọng kể thản nhiên, mang chút hoài niệm.

Nhưng Nguyễn Th Âm lại nhớ đến cảnh trong bãi xe lúc nãy – ánh mắt khi đó lạnh lùng đến mức cô sợ.

Từ khi quen đến giờ, cô chưa từng th học trưởng mất kiểm soát như thế.

Cô còn đang miên man thì tiếng gõ cửa vang lên “cốc, cốc”. Ai đó đẩy cửa bước vào.

phụ nữ khoác áo dạ đen, bên trong là hoodie trắng, quần jean x bạc màu, chân giày cao gót mảnh. Mái tóc xoăn sóng lớn, mắt che sau cặp kính râm, nửa khuôn mặt bị khẩu trang đen che kín.

Lâm Dịch hơi sững sờ tưởng “bạn” mà học nói là đàn .

Khi th đó là phụ nữ, liền thở phào, tâm trạng thoải mái hẳn. lịch thiệp đứng lên, kéo ghế cho cô ngồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-60-ba-nguoi-mot-man-hieu-lam.html.]

Động tác lọt vào mắt mới đến Bạch O O khiến cô ta càng tự tin hơn.

Cô ta nở nụ cười nhẹ, khẽ nâng cằm, giọng đầy tự mãn:

“Chờ chút nữa chị ký tên cho nhé. Muốn chụp hình chung kh? Nhưng nhớ, đừng đăng lên mạng bán, chị sẽ buồn lắm đó.”

Lâm Dịch: “…”

quay sang Nguyễn Th Âm, đầy bối rối.

“Bạn em… hình như hiểu nhầm gì đó?”

Bạch O O hơi khựng lại, nghĩ đang giả vờ làm cao, chơi trò “lạt mềm buộc chặt”. Cô hất tóc, lơ đãng nói:

“Thôi được, tặng thêm m album bản sưu tầm, muốn giữ hay tặng bạn bè tùy .”

cô ta quay sang Nguyễn Th Âm, nhỏ giọng than thở:

“Bạn cô hơi tham quá , m trò kiểu ‘tỏ ra lạnh lùng để thu hút’ cũ lắm .”

Nguyễn Th Âm suýt bật cười mà lại kh biết nói . Cô vội Lâm Dịch, ánh mắt cầu xin đừng chấp.

Nhưng học trưởng hiển nhiên kh bắt được tín hiệu . vừa buồn cười vừa bất lực:

“Cô là ai? Hình như chúng ta chưa quen nhau.

cô nghĩ muốn xin chữ ký hay chụp hình với cô?

Cô… nổi tiếng lắm à?”

Bạch O O c.h.ế.t lặng.

kh biết ?”

“Vì biết cô?” – giọng dịu dàng đến mỉa mai – “Cô là ngôi ?”

Câu nói nhẹ tênh mà như tát thẳng vào lòng tự tôn của cô ta.

Bạch O O cứng đờ, ngượng ngùng quay , mặt nóng bừng dưới lớp khẩu trang.

Cô vốn tưởng là fan hâm mộ, nào ngờ chẳng biết cô là ai.

Cô lí nhí: “Xin lỗi, tưởng là… fan của . Vừa còn kéo ghế mời ngồi mà…”

Lâm Dịch thở dài: “Giúp phụ nữ kéo ghế là phép lịch sự tối thiểu thôi. Cô là bạn của Th Âm, mời cơm cô là lẽ đương nhiên.”

Kh khí lúng túng bao trùm cả phòng. May thay, nồi lẩu lúc vừa sôi ùng ục, thịt bò trong nước đỏ cay bắt đầu chuyển màu, hương thơm nồng tỏa khắp bàn.

Nguyễn Th Âm tr thủ đ.á.n.h tay:

【Ăn thôi, em đói .】

Lâm Dịch gật đầu, l vá múc phần thịt chín, cho hết vào bát của Nguyễn Th Âm.

Bạch O O cảnh đó, lòng như bị xát muối.

Cô đói đến ruột quặn, m ngày qua vì đóng phim nên bị quản lý bắt ăn kiêng mỗi bữa chỉ vài lá rau luộc.

Vừa qua phố ẩm thực, mùi đồ nướng thơm phức khiến cô cồn cào, giờ th ta gắp hết thịt cho khác, cô chỉ muốn khóc.

Cô trừng mắt, giọng bực bội:

cố ý kh đ?!”

**


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...