Hà Tổng Tuyệt Tử, Kết Hôn Với Người Câm
Chương 72: Chủ động nhận lỗi, cầu hòa
Sắc mặt của Trần Thiếu Cảnh lập tức biến đổi, khi thì trắng bệch, khi thì đỏ bừng:
“Chúng thiệp mời, kh lén vào.”
Thư ký Từ cười nhạt, ánh mắt lướt qua họ từ đầu đến chân, giọng mang hàm ý trào phúng:
“Thật ?”
“Thiệp mời là khác đưa, cũng kh rõ chuyện cụ thể…” Giọng Trần Thiếu Cảnh càng nói càng nhỏ, khí thế cũng dần yếu .
Thư ký Từ khẽ cười, ánh bình tĩnh mà lạnh lùng, quay sang Nguyễn Th Âm dịu giọng nói:
“Phu nhân, cô kh chứ? Thật xin lỗi vì khiến cô chịu kinh hãi. Chúng đã chuẩn bị phòng nghỉ, mời cô theo lối này.”
Trong ánh mắt đàn ẩn giấu một tầng ý tứ sâu xa, khiến Nguyễn Th Âm cảm th, chuyện vừa dường như kh hề ngẫu nhiên đang cố tình sắp đặt.
Phòng nghỉ?
Cô gần như đoán được vài phần.
Bạch O O hừ khẽ, phồng má tức giận:
“Thế này thì còn tạm được!”
Cô vừa nói vừa kéo tay Nguyễn Th Âm định cùng, nhưng lại bị thư ký Từ chặn lại.
Cô trừng mắt :
“ ý gì?”
Dù trong lòng muốn lớn tiếng, nhưng nghĩ đến thân phận của đối phương thư ký của đại tổng giám đốc, cô vẫn đành hạ giọng, cổ hơi rụt lại.
“Cô Bạch, cô là nghệ sĩ, xin chú ý đến hành vi của . Các phóng viên đều đang ở đây.” Thư ký Từ uyển chuyển mà kiên quyết từ chối, quay nói với Nguyễn Th Âm:
“Nguyễn tiểu thư, mời cô lối này.”
Lâm Dịch nhíu mày, định lên tiếng, nhưng lại bị thư ký Từ chặn trước:
“Trưởng phòng Lâm, phần chi tiết hợp đồng hợp tác còn vài ều cần xác nhận, trưởng phòng Trương của bộ Tài vụ đang chờ .”
Bạch O O dù hơi nóng nảy, nhưng cũng là đã lăn lộn nhiều năm trong showbiz, từng chịu kh ít thiệt thòi, nên bản năng nhạy bén hơn .
Cô đảo mắt qua lại giữa thư ký Từ và Nguyễn Th Âm, cảm giác rõ ràng rằng ta đang cố tình giấu ều gì đó.
Mãi đến khi hai bóng kia khuất hẳn trong hành lang, cô vẫn chưa nghĩ ra nổi mối liên hệ giữa họ.
Thư ký Từ dẫn Nguyễn Th Âm đến cuối hành lang, mỉm cười niềm nở:
“Phu nhân, vừa bất đắc dĩ kh thể c khai thân phận của cô. Cô kh chứ?”
Nguyễn Th Âm lắc đầu.
Cô theo bản năng chỉ về phía cửa phòng nghỉ, dùng thủ ngữ hỏi:
【Bên trong ?】
Thư ký Từ đoán chừng được, khẽ gật đầu, hơi ngập ngừng nói:
“Tổng giám đốc Hạ đang đợi cô ở trong.”
Nguyễn Th Âm mím môi, siết chặt váy, căng thẳng đến mức tim đập loạn.
Cô vừa định quay đầu bỏ thì thư ký Từ đã đoán được ý cô, nh tay mở cửa trước.
“Phu nhân, mời vào.”
Cô kh còn đường lui.
Nguyễn Th Âm hít sâu, c.ắ.n môi, bước vào trong.
Trong phòng kh bật đèn, rèm cửa kéo kín mít, chỉ hai ngọn đèn tường lờ mờ hắt sáng.
đàn ngồi tựa trên ghế sofa, tay kẹp ếu thuốc, ánh lửa đỏ nơi đầu ếu nhấp nháy hắt lên gương mặt tuấn mà lạnh lùng.
Kh khí như bị nén lại.
Nguyễn Th Âm đứng c.h.ế.t lặng, kh dám bước thêm nửa bước.
“Lại đây.”
Hạ Tứ khẽ cúi , dập tắt tàn thuốc, vỗ nhẹ lên chỗ bên cạnh.
Nguyễn Th Âm đành cẩn thận nhấc váy bước đến, giày cao gót gõ lên sàn gỗ tạo tiếng “cộp” trầm đều.
Cô dừng lại, cách chừng hai bước.
“ xin lỗi.”
Hạ Tứ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ phức tạp.
“ kh nên nói những lời khiến em tổn thương.”
Ánh mắt Nguyễn Th Âm hơi run … đang xin lỗi cô ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ha-tong-tuyet-tu-ket-hon-voi-nguoi-cam-oave/chuong-72-chu-dong-nhan-loi-cau-hoa.html.]
“Còn chuyện váy trùng mẫu, thực sự kh biết. Chỉ là trùng hợp. kh cố tình khiến em khó xử.”
vươn tay kéo cô lại gần, giữ l cổ tay cô, ngón tay khẽ vuốt lên làn da mảnh mai.
Thì ra… biết hết.
Chỉ hai câu nói, nỗi ấm ức cả đêm của cô liền tan biến.
Nguyễn Th Âm bỗng th chua xót, giơ tay khẽ đ.ấ.m m cái.
Hạ Tứ kh tránh, để mặc cô giận dỗi đ.á.n.h vào n.g.ự.c .
Th sắc mặt vẫn tái nhợt, cô lại mềm lòng, mím môi, lo lắng đặt tay lên vết thương nơi eo .
“Kh đau, đã khỏi .”
khẽ xoa đầu cô, giọng dịu dàng: “Ngoan, đừng lo.”
【Đi bệnh viện.】
Nguyễn Th Âm làm thủ ngữ, nghiêm túc .
Hạ Tứ cười bất lực, cố tình giả vờ kh hiểu:
“Muốn về nhà à?”
Cô vội lắc đầu, ra sức làm lại động tác:
【Bệnh viện.】
Đôi mắt to tròn, môi mím lại tr vừa đáng yêu vừa cứng đầu.
Hạ Tứ dĩ nhiên hiểu hết, nhưng lại cố tình chọc cô, dáng vẻ nghiêm túc mà buồn cười.
cố nén cười, hỏi lại:
“Bệnh viện à?”
Cô gật mạnh đầu, nắm l cổ tay kéo , quyết liệt kh cho phản kháng.
Hạ Tứ cười khẽ, thuận thế nắm lại tay cô:
“Kh hướng đó.”
kéo cô chạy vào hành lang khác, né khỏi tầm mắt mọi và cánh phóng viên.
Xe nổ máy, lao .
Bên ngoài, ánh đèn đường liên tục lùi về phía sau; trong xe, tay họ vẫn siết chặt l nhau.
Cuối cùng, họ kh đến bệnh viện.
Hạ Tứ ôm Nguyễn Th Âm nằm trên giường, cả hai vẫn mặc nguyên quần áo.
khẽ cười trêu:
“Yên tâm, lòng mà kh sức, sẽ kh làm gì em đâu.”
Nguyễn Th Âm kéo ngón tay , ngước mắt , ánh mắt long l như nước.
“Hmm?”
Giọng khàn khàn, hơi thở ấm áp phả lên trán cô.
Cô lại đặt tay lên vết thương của , ánh mắt lo lắng.
bất đắc dĩ bật cười:
“Được , hứa, mai sẽ đến bệnh viện. C ty cũng sắp nghỉ Tết , thời gian dưỡng thương, đừng lo nữa.”
Nguyễn Th Âm nghe vậy mới yên tâm, ngoan ngoãn tựa đầu vào n.g.ự.c .
Đêm , họ chỉ ôm nhau ngủ, thật sự kh gì vượt quá giới hạn.
Sáng sớm hôm sau.
Tiếng bà La nấu ăn vang vọng từ tầng dưới xen lẫn hơi thở đều đặn của đàn .
Nguyễn Th Âm khẽ dụi mắt, ánh sáng len qua khe rèm.
Cô nhẹ nhàng chui ra khỏi vòng tay , chân trần bước vào phòng thay đồ.
Tất cả quần áo đã được bà La ủi phẳng phiu, xếp ngay ngắn.
Hôm nay là ngày quan trọng
Ngày đ.á.n.h giá thăng chức sau kỳ khảo sát một tháng.
Cô hít sâu, tự nhủ cố gắng hết sức.
Nguyễn Th Âm chọn một bộ vest c sở tinh tươm, búi tóc gọn gàng, vẽ l mày thật kỹ.
Kỹ thuật trang ểm của cô vẫn còn vụng về, nhưng khí chất lại sáng ngời.
trong gương, tim cô đập thình thịch hồi hộp, nhưng đầy quyết tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.