Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 104:
Tô Yên bước vào, quay đầu lại , th An Nguyên Phi kh vào với , khó hiểu hỏi," kh vào à?"
An Nguyên Phi lùi về sau m bước, cười ha hả phất phất tay,"Ngày mai lại đến, tạm biệt."
Tô Yên vào bên trong, sàn nhà được ốp bằng đá cẩm thạch trắng tinh, phía trên treo một chiếc đèn thủy tinh, uốn lượn, cầu thang, bàn ghế tất cả đều là màu trắng, tổng quát mà nói là, trắng mù mắt chóa.
Bên ngoài bóng tối bao trùm mọi vật khiến tầm trở nên m.ô.n.g lung, vừa tiến vào, đã tiếp xúc với ánh sáng quá mức chói lóa, kh khỏi đau mắt.
Trong phòng này, lạnh lẽo tột độ, kh chút hơi , kh toàn kh giống nơi dành cho ở, nếu sống ở đây lâu khi còn khiến cho ta cảm th áp lực, ngột thở.
Tí tách, tí tách.
Máu tươi từ vị trí bị thương nơi sống lưng Tô Yên chảy xuống.
Tiểu Hoa nói: "Ký chủ, ngài bị thương ."
Cô bừng tỉnh, đây là vết thương cho viên đạn kia sượt qua.
Khi đang suy nghĩ, Quyền Từ đã bước xuống từ tầng hai.
Trên đã thay bằng một chiếc áo choàng tắm dài màu đen, giọt nước lăn xuống từ mái tóc ướt sũng.
Tô Yên đang đứng trước cửa, trên mặt đất còn vết m.á.u lưu lại.
dựa trên tay vịn cầu thang, đôi mắt cong lên, giọng nói chút khàn khàn, mang theo hương vị biếng nhác,"Lại đây, đưa cô bôi thuốc."
Tô Yên tiến về phía trước.
Sau đó, theo sau lưng , tới phòng tắm trên tầng hai.
Bật đèn, mở cửa.
đứng trước cửa,"Tắm."
Tô Yên l.i.ế.m môi.
Kh nói bôi t.h.u.ố.c à?
tự dưng tắm rửa??
Cô định nói gì đó, nhưng nghĩ tới cuộc trò chuyện giữa và An Nguyên Phi trước đó, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn bước vào phòng tắm.
Quyền Từ dựa lưng vào tường, cúi đầu, hơn nửa khuôn mặt bị che khuất, khiến ta kh biết rốt cuộc đang nghĩ gì.
Tô Yên tắm nh, mười phút sau đã ra.
Lớp trang ểm trên mặt cũng đã bị xóa hết.
Khoác một chiếc áo choàng tắm dài màu tắm bước ra.
Mái tóc ướt sũng, trên cơ thể tỏa ra mùi sữa tắm thơm dịu.
Mùi hương trên cô như hòa thành một cùng mùi hương trên .
Đôi mắt đào hoa của Quyền Từ híp lại, duỗi tay ra, chậm rãi chạm vào cánh tay Tô Yên.
dáng vẻ ngoan ngoãn thành thật của cô một lúc, kéo tay cô ra khỏi phòng...
Mặt trời mọc lên từ chân núi, tỏa ra màu cam ấm áp đẹp đẽ, Tô Yên cảm th như đang bị ai đó đè lên , khó thở vô cùng, vội vàng mở to mắt.
Sau đó phát hiện bị kia ôm chặt trong ngực.
Căn phòng chỉ hai màu trắng đen, chiếc giường đen rộng đến mức thể nhét năm nằm cùng lúc, trên sàn nhà trắng tinh phủ một chiếc t.h.ả.m màu đen, ở giữa phòng đặt một chiếc bàn màu trắng, ngoại trừ những thứ này ra thì kh còn gì nữa.
Đêm qua sau khi bôi t.h.u.ố.c xong, hai kh nói gì với nhau nữa, chỉ đơn giản là... ôm cô vào ngực, ngủ.
Bây giờ đã là 10 giờ sáng, nhưng vẫn còn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hac-hoa-nam-chu-tong-tuong-kich-ban-ta/chuong-104.html.]
Tiểu Hoa trơ mắt ký chủ nhà với nam chính đã tiến triển tới mức cùng "lăn giường".
Quen biết chưa được một ngày, đã vào nhà ta, ngủ trên cùng chiếc giường, thậm chí còn xu hướng ở cùng nhau luôn.
Ừm, ký chủ, giỏi.
Tô Yên giật giật , muốn đổi tư thế nằm, nhưng vừa nhúc nhích một chút, nọ đã ôm cô chặt hơn.
Mí mắt giật giật, từ từ mở mắt, đầu tiên là thoáng qua Tô Yên.
Hồi lâu sau, tầm mắt mới rõ ràng hơn.
bu tay ra, chống ngồi dậy.
Dựa trên đầu giường, nở một nụ cười lười biếng.
Khi Tô Yên, ánh mắt như đang tỏa sáng rực rỡ,"Tô Yên?"
Giọng nói khàn khàn, chậm rãi phun ra hai chữ này.
Tô Yên gật gật đầu,"Đúng vậy."
"Tên hay."
Nói xong, lại ngã xuống giường lần nữa, ôm l cô.
Hai mắt nhắm lại.
Lúc hai xuống giường, đã đến bữa trưa.
An Nguyên Phi đứng dưới lầu, Quyền Từ xuống, khuôn mặt đẹp zai hiếm khó tìm kia, lúc này trên gương mặt kh còn là nụ cười đầy lệ khí, bễ nghễ thiên hạ.
Cũng là cười, nhưng bây giờ lại th thản lười biếng hơn một ít.
"Oa oa oa-"
An Nguyên Phi phát ra âm th kỳ quái.
Mặt mày hớn hở. ,"Chúc mừng Quyền Tam gia tìm được tình trong mộng-"
Quyền Từ liếc mắt , hình như tâm tình hôm nay tốt, thế nhưng lại trả lời ,"Ừ."
Sau đó, An Nguyên Phi đưa văn kiện trong tay cho Quyền Từ
"Đám bên Vùng châu thổ đang tìm , muốn mua một trăm phần s.ú.n.g ống đạn dược."
Quyền Từ cầm văn kiện, tùy tiện lật qua vài tờ,"Từ chối."
An Nguyên Phi dường như đã sớm biết sẽ thái độ này, tấm tắc nói: "Lãnh đạo của bên kia để lại lời n, đơn hàng này chỉ hai lựa chọn, nhận hoặc c.h.ế.t."
An Nguyên Phi vừa nói vừa cười, cả run lên,"Lâu chưa ai đến khiêu khích đ."
Quyền Từ nghe xong, mắt vô tình liếc về phía Tô Yên, th cô đã tự giác ngồi vào bàn ăn, chằm chằm thức ăn trên bàn, bụng đói đến mức phát ra âm th "ọc ọc" kém sang.
Hai mắt tràn ngập mong chờ, ước ao.
An Nguyên Phi th lực chú ý của Quyền Từ kh đặt lên , bèn quay đầu theo tầm mắt của .
Nói: " đã ều tra qua, bỏ dở cấp 3, gia thế sạch sẽ, là một nghệ sĩ đã đại diện."
Lực chú ý của An Nguyên đa phần đều dồn về gia thế của cô, sau khi biết là sạch sẽ thì bỏ qua, ngay cả c việc hiện tại hay trước đó cũng chỉ tìm hiểu sơ sơ mà thôi.
"Ký chủ, căn cứ theo lịch trình của nguyên chủ thì hôm nay một cuộc phỏng vấn, ngài kh nên quên nhá-"
Bây giờ Tô Yên đói, dư sức đâu mà quan tâm phỏng vấn phỏng vọt, chỉ lo than thở hai cái con kia khi nào mới chịu ăn cơm.
Lễ nghi trên bàn ăn cô học qua một xíu, nhưng mà dù nữa cũng đợi tất cả đều ngồi xuống bàn mới được ăn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.