Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 130:
Bốn vạn năm nay quan hệ của Cửu Trọng Thiên và Thâm Uyên Ma Vực kh tốt cũng kh xấu.
Chỉ là giống như thiên tính, bóng tối luôn đối địch với ánh sáng.
Hai thế lực lớn này kh xảy ra chiến tr lớn nhưng thỉnh thoảng vẫn vài cuộc chiến nho nhỏ.
Bây giờ của Thâm Uyên Ma Vực tới đây tạm dừng thế giới này
Vì ai?
Cô c.ắ.n cắn kẹo nhịn đau mở miệng,"Quân Vực."
Vừa nhắc tới cái tên này cô vừa vuốt ve viên đá quý màu đỏ trên lắc tay.
Hình như cảm ức mà viên đá kia lấp lánh tỏa sáng.
Tiểu Hoa nghe Tô Yên nói ra hai chữ này.
Im lặng một lúc lâu," ký chủ nói... là vị kia của Thâm Uyên Ma Vực?"
Tiểu Hoa run rẩy,"Kh... kh vị kia đã bị phong ấn ?"
Đánh sập s Vong Xuyên, xốc luân hồi đạo, thả chúng yêu trăm quỷ, mở ra cánh cổng địa ngục... là vị kia đúng kh?
tự nhiên ký chủ lại nhắc tới này?
Cô nhỏ giọng lẩm bẩm một câu,"Mảnh vỡ Chủ Thần của ở trên ."
Vừa nói vừa nhẹ nhàng nắm chặt viên đá quý kia vào trong tay,"À, hóa ra là mảnh vỡ Chủ Thần ở trên ??? Gì?!!"
Tiểu Hoa lập tức phản ứng lại.
Mảnh vỡ Chủ Thần?
Mảnh vỡ Chủ Thần của ký chủ đều ở trên nam chính mà.
Tất cả những lời nói trước kia của ký chủ đều được xâu chuỗi lại.
Ký chủ nói, tất cả thế giới đều là cùng một ,
Ký chủ nói, ngài biết kia, lần đầu tiên bọn họ gặp nhau kia nói đã năm nghìn tuổi.
Ký chủ nói, mảnh vỡ Chủ Thần ở trên Quân Vực...
Cho nên... tất cả nam chính đều là Quân Vực?
Quân Vực, làm cho thế giới lớn hỗn loạn và nghe nói đã bị phong ấn??!
Tiểu Hoa run hết cả tim gan phèo phổi.
Phản ứng tiếp theo là cảm th vô dụng.
Dung lượng não của ký chủ của nó là 6 mà lại nhiều tin tức như vậy?
Chờ tới khi bình tĩnh lại, Tiểu Hoa kh nhịn được muốn hỏi,"Ký chủ và Quân Vực quen biết nhau?"
Tô Yên mím môi,"Ừm."
kia, xấu.
Nhưng mà lực lượng, ký ức của bị phong ấn, tốt hơn trước kia nhiều.
Lúc này ện thoại đột nhiên vang lên.
Tô Yên l lại tinh thần.
thoáng qua dãy số phía trên nghe máy,"Alo?"
"Kết thúc c việc chưa?"
Đầu bên kia truyền đến giọng nói nhẹ nhàng
"."
Cô ngoan ngoãn trả lời.
" ở ngoài cửa, bao lâu nữa mới thể th em? Một phút?"
Tô Yên lập tức nhớ tới ngày đó ra muộn nên bị như vậy như vậy, như vậy như vậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dường như vừa dứt lời thì cô đã bước qua La Nguyên Kiệt chạy ra ngoài đoàn phim.
Chờ đến khi cô th chiếc xe quen thuộc ở đối diện mới thở phào nhẹ nhõm qua.
Mở cửa xe, ngồi vào trong xe.
Chờ đến khi về nhà thì đã th An Nguyên Phi cười ha hả đứng ngoài cửa,"Cuối cùng hai đã về!"
Quyền Từ liếc nắm tay Tô Yên vào bên trong.
An Nguyên Phi theo Quyền Từ vào bên trong, trong tay còn xách theo một cái túi.
Ý tứ sâu xa Tô Yên.
Sau đó vội vàng tới trước mặt Tô Yên, nhỏ giọng nói một câu,"Tô Yên bé nhỏ, cô hãy nhớ thẳng t sẽ được tha thứ."
Đây là cách giữ mạng duy nhất trước mặt Quyền Từ.
Tô Yên ngẩng đầu, ngẩn ,"Hả? Cái gì?"
Hoàn toàn kh biết An Nguyên Phi đang nói tới chuyện gì.
An Nguyên Phi và Quyền Từ vào phòng sách.
Cô ngồi trong phòng khách đọc kịch bản.
Tiếng chu ện thoại vang lên.
thoáng qua, là đại diện Kevin của cô,"Alo?"
Đầu ện thoại bên kia, Kevin cười tươi như một b hoa cúc,"Tô Yên, đã nhận cho cô một show thực tế. Hôm sau tới quay nhé."
Ngữ khí xoay một trăm tám mươi độ, tràn đầy nịnh nọt
Tô Yên nghĩ nghĩ, gật đầu,"Được."
Sau đó Kevin lại lải nhải nhấn mạnh ta l được cơ hội quay show thực tế này thế nào, vất vả cực khổ thế nào. Cuối cùng cũng nghe th Tô Yên nói một câu,"Vất vả ."
Kevin càng vui mừng,"Kh vất vả, kh vất vả."
Nói xong thì cúp máy.
Trên cầu thang, cửa phòng sách mở ra nhưng chỉ một An Nguyên Phi ra.
An Nguyên Phi giống như vừa ăn mướp đắng, sắc mặt đau đớn ôm trán vừa vừa hối hận về hành động lúc nãy của .
Nhưng mà nếu m tấm ảnh đó đã gửi tới hòm thư của thì chắc c Quyền Từ vẫn sẽ biết.
Tô Yên khó hiểu, từ lúc vào cửa đã bắt đầu kỳ lạ," làm vậy?"
An Nguyên Phi Tô Yên ngoan ngoãn như vậy, lại nghĩ Quyền Từ thương Tô Yên như vậy.
Hẳn là... kh chuyện gì lớn đâu nhỉ.
Từ khi Tô Yên tới, th Quyền Từ kh biến thái nữa
lại kh nhịn được mà dặn dò
"Tô Yên bé nhỏ, mạng của khác là mạng, nhưng cô cũng bảo vệ trước biết kh? Biết cô tốt bụng ngoan ngoãn nhưng đừng..."
vừa nói được một nửa thì cửa phòng sách mở ra.
An Nguyên Phi nuốt nuốt nước bọt cười hì hì," trước nhé, dạo này bận ơi là bận."
Kh nhịn được mà liếc liếc về phía cầu thang nào đó.
Vội vàng biến mất kh th bóng dáng.
Chỉ nghe th bùm một tiếng, cửa biệt thự bị đóng chặt.
Tô Yên chớp chớp mắt.
Lúc này Quyền Từ đã tới trước mặt cô.
Trong tay cầm cái túi màu lúc An Nguyên Phi mang tới.
Một đôi mắt đào hoa hơi hơi híp lại, khóe môi mang theo ý cười, vẫn đẹp trai như vậy.
Chỉ là... con ngươi đen nhánh tràn đầy gió bão.
Tô Yên cảm th lệ khí mà bình thường thu vào lại tràn ra, thậm chí còn nặng nề hơn lần đầu tiên gặp nhau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.