Hắc Hóa Nam Chủ Tổng Tưởng Kịch Bản Ta
Chương 144:
Sau đó, Tô Yên bừng tỉnh nhớ tới một chuyện.
À, đúng , sâu nhỏ.
Cô bước tới gần vào n.g.ự.c gã, nhỏ giọng nói: " ta lại biến thành như vậy?"
"Mắng mắng mắng mắng mắng mắng mắng!"
Còn vì nữa, đương nhiên là do ăn !!
Tô Yên thuận miệng hỏi một câu," ta sắp c.h.ế.t đúng kh?"
Vừa nói xong thì đột nhiên sâu nhỏ lại bắt đầu kích động,"Mắng mắng mắng mắng này mắng!"
Rõ ràng là cô bảo ăn! Còn nói chỉ cần để gã sống là được cơ mà!!
"Mắng mắng mắng mắng mắng mắng!"
Bây giờ lợi dụng xong thì vứt bỏ !
Hừ! Cái đồ phụ lòng! Nói chuyện kh giữ lời! Đại móng heo! Xấu xí kh biết xấu hổ!!!
Đồng chí Cổ vương cảm th đau lòng, cảm th Tô Yên kh nói đạo lý.
Nó chưa từng gặp nào lật lọng như cô!
Rõ ràng là cô bảo ăn, còn nói chỉ cần ăn kh c.h.ế.t là được.
Làm cho nó chẳng dám cẩn thận nhấm nháp xem tin gan phổi phèo của này vị gì, mỗi ngày chỉ thể gặm một miếng chắp vá cho no miệng.
Nó còn cảm th tủi thân đ nhé!!
Tô Yên chớp chớp mắt,"À..."
Trong lúc nhất thời thế nhưng kh thể trả lời được.
Cô kh nói nữa mà l một một cái d.a.o cạo râu từ trong ngăn kéo ra, l d.a.o lam bên trong cắt ngón tay gã.
Tí tách, m.á.u nhỏ từng giọt xuống mặt đất.
Sau đó cô duỗi tay nắm l một giọt máu.
Cơ hồ là cô vừa làm xong thì bên ngoài đã rầm một tiếng, cửa bị đá văng ra.
Cảnh sát và bác sĩ cùng chạy tới.
Cảnh sát nghiêm túc Tô Yên,"Cô đang làm gì vậy?"
Tô Yên giơ lưỡi d.a.o trong tay lên," tìm một thứ."
Khuôn mặt vô tội, ánh mắt trong suốt.
Lại bác sĩ, th cũng kh vấn đề gì bèn dán băng cá nhân vào ngón tay gã.
Sau đó cảnh sát và bác sĩ cũng ra khỏi phòng.
Trước khi còn nói: "La Nguyên Kiệt, và cô hai tiếng đồng hồ, hai tiếng sau, hy vọng thể thực hiện đúng lời hứa."
La Nguyên Kiệt chằm chằm Tô Yên.
Từ sau khi Tô Yên vào, ánh mắt của gã đã sáng lên
Chỉ là khi cô cúi đầu gã lại th những vết hôn rậm rạp trên cổ Tô Yên.
Ánh mắt La Nguyên Kiệt cứng lại, gã dựa vào đầu giường nhắm mắt nói: "Tô Yên, thích em."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chuyện tới lúc này thì đây sẽ là cơ hội duy nhất của gã nên dù thế nào gã cũng nắm l.
Tô Yên nghe xong, gật gật đầu,"Được , đã biết."
La Nguyên Kiệt bỗng nhiên mở to mắt cười rộ lên, chỉ là nụ cười kh còn được như lúc trước," biết phạm tội, nếu vào tù thì kh biết bao giờ mới thể ra ngoài, nhưng mà chỉ bằng chút chứng cứ mà cảnh sát lúc này thì kh thể nào kết tội ."
"Vậy thì ?"
"Chỉ cần kh nhận tội thì bọn họ cũng kh thể làm gì . Tô Yên, biết em là tốt, bây giờ giao lựa chọn vào trong tay em."
" ý gì?"
"Em hy vọng vào tù ?"
Tô Yên nghe gã hỏi thì chỉ cảm th đây là một câu hỏi vô nghĩa,"Dù ở đâu thì cũng tuân theo quy tắc, quy tắc của thế giới này gọi là pháp luật. kh định ra pháp luật nên làm theo pháp luật, một khi vượt qua thì chịu tội."
Tiểu Hoa nghe Tô Yên nói, đột nhiên cảm th ký chủ của học vấn đ chứ.
Nó kh nhịn được mà khen ngợi,"Ký chủ - ngài giỏi quá -"
Tô Yên nói kh phức tạp nên La Nguyên Kiệt hiểu ý của cô.
Nói trắng ra là nếu phạm tội thì chịu phạt.
La Nguyên Kiệt ho khan một tiếng," thể chịu tội, cũng thể giao ra tất cả chứng cứ, nhưng một ều kiện."
"Điều kiện gì."
"Lên giường với một lần."
Tô Yên,"..."
Sau đó Tô Yên gã một lúc lâu, th gã thật sự nghiêm túc mới hỏi Cổ vương trong kh gian," em ăn luôn não của ta kh?"
"Mắng mắng mắng mắng này mắng!!"
Kh ! Gã vốn ngu ngốc mà!!
Th Tô Yên cúi đầu, La Nguyên Kiệt từng bước ép sát,"Chỉ cần em lên giường với thì sẽ giao hết tất cả chứng cứ phạm tội và chấp nhận vào tù. Đương nhiên, em cũng thể kh đồng ý, nhưng mà, sau khi hết thời gian giam giữ thì sẽ trở lại cuộc sống bình thường, đến lúc đó sẽ nhiều bị liên lụy? Em nỡ kh? Em..."
Tô Yên nghe, cảm th ồn ào nên lên tiếng đ.á.n.h gãy,"Còn chuyện khác kh?"
La Nguyên Kiệt c.ắ.n răng cô,"Em kh thích một chút nào ?"
"Kh thích."
lẽ do La Nguyên Kiệt quá kích động, với gã mà nói, Tô Yên kh lưu tình là một loại đả kích lớn.
Sau đó gã kh nhịn được mà muốn nắm l cánh tay cô, nhưng cô đã nh chóng dùng cái bình trên bàn đập vào đầu gã, nhíu mày, biểu tình nghiêm túc,"Hành vi vừa của thuộc về ý định cưỡng h.i.ế.p nhưng chưa thực hiện được, đ.á.n.h là phòng vệ chính đáng."
La Nguyên Kiệt che đầu, cả cơ thể run rẩy về phía Tô Yên.
Cô gái này rõ ràng mềm mại ngọt ngào như vậy, ngoan ngoãn như vậy.
Nhưng mà những câu cô nói vào trong tai La Nguyên Kiệt, lại tàn nhẫn như vậy.
Chị Yên hoàn thành nhiệm vụ được thưởng 5 ểm, hỏi chị chia cho dung lượng não m ểm, giá trị thể lực m ểm???
La Nguyên Kiệt cả run rẩy, giây tiếp theo vô lực ngã xuống giường.
Tô Yên nghe th một âm th vang lên trong đầu ,"Leng keng, chúc mừng ký chủ hoàn thành tâm nguyện của nguyên thân."
Tô Yên nghe vậy bèn về phía La Nguyên Kiệt.
Nơi này dường như đã kh còn lý do gì để cô tiếp tục ở lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.